Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12392 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 236
ngoại truyện: cuối hạ

❊ ❊ ❊

Tín Triều Dương ở trong sân phía đông của đại trạch Tín gia, nguyên nhân vì nơi này khá yên tĩnh, nơi này tuy phòng có chút chật hẹp, lúc quyết định chọn chỗ này làm hôn phòng, Tín lão thái gia tự mình đến chống gậy đến bố trí, sửa chữa lại cả khu vườn, nhất là thông bốn gian phòng ốc bỏ một số tiền lớn trang hoàng biến thành phòng chính của phu thê bọn họ.

Ánh mặt trời buổi chiều ta xuyên qua bóng cây cùng với những song cửa sổ chen nhau vào bên trong phòng, chiếu đến bên giường gấm, một nữ tử khoác trên mình bộ y phục màu vàng đặc biệt ấm áp.

Bốn năm nha hoàn đang vội vàng dọn dẹp, thu thập rương hòm đồ dùng.

Cố Thập Bát Nương nhìn một lát, đứng dậy đi ra ngoài cửa, trong viện bất đồng với sự xa hoa bên trong phòng, cây táo, cùng cây trám trông buồn buồn, cộng thêm cây bồ đào lâu năm, nhánh cây đung đưa xanh rờn cả một góc trời, đồng thời những quả trám lâu lâu lại rơi xuống, hương vị thanh khiết lan lỏa mơn trớn trên mặt nàng.

Cố Thập Bát Nương lẳng lặng nhìn, bất tri bất giác có bóng che khuất đi ánh sáng, chợt thấy bên ngoài cửa có một người đang tiến vào, bên khóe môi cong cong một nụ cười.

“Sớm như vậy đã trở lại rồi?” Nàng cười hỏi, một mặt vương tay, muốn nhận lấy áo choàng trong tay Tín Triều Dương.

Tín Triều Dương cũng không có đưa cho nàng, ngược lại nắm lấy hai bàn tay mềm mại.

“Thiên hạ đại chuyện cũng không bằng đưa nương tử xuất môn..” Hắn cười nói, nắm tay nàng dẫn vào trong phòng.

Cố Thập Bát Nương không quen với hành động thân mật như vậy trước mặt người khắc, lại cảm thấy xấu hổ, nhưng không thể tránh thoát được.

Nha hoàn bên trong thi lễ, rồi vội vàng cúi đầu lui ra ngoài.

“Mọi người cười kìa..” Nàng oán trách nói.

Tín Triều Dương cười, nắm chặt đôi tay nàng, “Vi phu khi nào thì để ý người ta cười hay khóc..”

Tín Triều Dương thành thân với Cố Thập Bát Nương, dẫn đến song gió lớn ở giới dược, người dược thương thì vô cùng vui vẻ, còn nhóm người dược sư lại lớn tiếng mắng liên tục, có nhiều người trong nghề nói hai phu thê bọn họ hạ ván bài này là không biết gió đông mạnh hơn gió tây hay là gió tây áp đảo gió đông, dù là giới dược thương tụ họp, hay giới dược sư tụ hợp, hai phu thê bọn họ nhất định là đề tài trọng tâm, điều này khiến cho con cháu Tín gia cảm thấy vô cục áp lực, ngay cả Tín Triều quen thói uống rượu vui chơi bên ngoài cũng không chịu nổi trốn trong nhà, có thể nói đóng của gần một tháng rồi.

Đương nhiên, những thứ vui thú của ngoại giới, Tín Triều Dương vẫn lơ đễnh, như cũ vân đạm phong khinh, bày mưu tính kế.

“Không có thật sao?” Cố Thập Bát Nương tựa tiếu phi tiếu nói.

“Nàng không phải người khác…” Tín Triều Dương cười nói, ôm nàng vào lòng, “Nàng là nương tử..”

Cố Thập Bát Nương cười không nói, dựa vào lòng hắn, cùng nắm tay hắn đứng yên một khắc.

“Ta đến Vũ Châu ở… trong lòng chảng quả thật không cảm thấy khó chịu sao?” Nàng đưa tay chọt chọt lồng ngực Tín Triều Dương, hơi ngẩng đầu nhìn hắn cười hỏi.

Tân hôn hơn một tháng, Cố Thập Bát Nương lại phải đi Vũ Châu, cũng không phải về nhà mẹ để, mà là nàng quyết định ở lại Vũ Châu ba năm để chế dược, bổ sung kiến thức cùng rèn luyện kĩ nghệ, tân hôn ngọt ngào suôn sẻ như nước sơn keo dán, chia ly quả thật như hỏng phong cảnh, thường thì bất đắc dĩ phân li đều là phu quân, nhà bọn họ là tân nương tử rời nhà.

Cả nhà tuy không ai nói gì, nhưng trong lòng cũng có thầm than thở.

“Đương nhiên là có..” Tín Triều Dương cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, nhỏ giọng nói bên tai nàng, “thực tủy tri vị…hiện giờ cũng không so với trước kia được..” (thực tủy tri vị = ăn quen bén mùi (với nghĩa xấu thường dùng trong chuyện thâu hương trộm tình))

Giọng của hắn trầm thập, lại thổi hơi nóng vào vành tai Cố Thập Bát Nương, lại nói một câu ái muội như vậy, khiến mặt Cố Thập Bát Nương nhất thời đỏ lên, đưa tay muốn đẩy hắn ra.

Cái đẩy xấu hổ của nàng, dưới ánh đèn mơ màng rơi vào mắt Tín Triều Dương đặc biệt trêu chọc, tay ôm lấy thắt lưng của nàng, ánh trăng bên ngoài cửa sổ, ngọn nến bị thổi đi, y phục rơi xuống, màn bung ra, hai thân thể hòa vào nhau, nhu tình như nước, còn gì bằng.

Ngày thứ hai, xe ngựa Cố Thập Bát Nương đúng hạn khởi hành.

“Đi đường cẩn thận, ta xử lí xong mọi việc sẽ đi sau..” Tín Triều Dương vỗ về nàng lên xe ngựa, mỉm cười dặn dò.

“Không còn cách nào, việc của chàng bận rộn…ta rãnh rỗi sẽ về thăm chàng…” Cố Thập Bát Nương cười nói.

Không có chút nào sướt mướt sinh li tử biệt thê lương như mọi người tưởng tưởng, khiến cho những người trong Tín gia muốn rớt cả cằm, mấy cái đệ tử trẻ tuổi nháy mắt lẫn nhau, có người vui mừng nhướng mày, có người lại mặt ủ mày chau.

“Ngươi cược bao nhiêu?”

“Toàn bộ thân gia đều cược..”

“Vậy ngươi phát tài rồi….”

“Nói nhảm..ta cược đại ca phu cương đại chấn..”

“Không tồi, ta thông minh..cược đại tẩu tốt hơn…ta phát tài rồi..”

Cùng với tiếng cười lẫn bàn luận ríu rít phía sau, là tiếng xe ngựa Cố Thập Bát Nương khỏi hành rời khỏi đại trạch Tín gia.

Tín Triều Dương xoay người, làm như vô tình quét qua vẻ mặt cổ quái của mọi người.

“Đi thôi, đi thôi, người cũng đã đi rồi..” Mọi người lập tức cười ha ha rời đi.

Tín Triều Dương mỉm cười, vẫy tên gia đinh một bên lại.

“Chúng ta buôn bán lời ít nhiều?” Tín Triều Dương nhỏ giọng cười hỏi.

“Thiếu gia..” sắc mặt gã sai vặt lập tức hớn hở, “Phát một đền mười…chúng ta phát tài rồi..”

“Lặng lẽ giấu kín chỗ tiền đó…” Tín Triều Dương cười ha ha, “Đây chính là tiền bọn hắn hiếu kính nương tử ta, không lấy cũng uổng…”

Kinh thành Đại chu, hoàng cung, thời điểm ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, cửu ngũ chí tôn Hoàng đế cuối cùng cũng đặt xuống tấu chương cuối cùng, đưa tay xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, đứng lên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới nắng sóm, bốn phía tường đỏ ngói vàng, bức trạm hình xà càng trở nên sống động, bên dưới ban công cung điện cao thấp, lọt vào trong mắt trong mắt là cảnh tượng vàng rực rỡ hùng vĩ, nhưng cũng đầy những áp lực.

Hoàng đế nhẹ nhàng xuất môn, một thái giám hơi mập mạp vội vàng cẩn thận đi theo.

Nhìn hoàng đế hướng một chỗ trong cung điện mà đi, thái giám làn như vô ý nói, “Bệ hạ muốn dùng bữa?”

“Đi chỗ hoàng hậu đi…” Hoàng đế thuận miệng nói.

“..Vâng ạ, truyền Ngự Thiện phòng, bệ hạ đến chỗ hoàng hậu..” Thái giám lập tức phân phó tiểu thái giám phân phó nói.

“Còn phải chuẩn bị cái gì?” Hoàng đế nhìn mắt hắn, nhàn nhạt hỏi.

“Bệ hạ, hoàng hậu mấy ngày nay ăn chay…Lão nô sợ vạn nhất đúng hôm nay, không hợp khẩu vị bệ hạ..” Thái giám vội cười cung kính nói.

Hoàng đế a một tiếng, chân không dừng bước, lúc này đã đi qua một đoạn cửa cung, đứng trước một bức bình phong Cửu Long, không khí không giống trang nghiêm trong tiền điện, nơi này có mấy phần thoải máy tùy ý hơn.

“Vậy không nên đi thì hơn..” Hoàng đế nói, một mặt khẽ nhíu mày, “Nơi này cách cung nào gần nhất?”

Nội thị bên cạnh hắn có một tia khẩn trương khó phát giác, ngẩng đầu lên quét mắt một cái.

“Bệ hạ, Trọng hoa cung của Ly Cát nương nương gần nhất…” Hắn cúi đầu nói.

Hoàng đế ừm một tiếng, chậm rãi bước đi, hắn quả thật đi đến Trọng hoa cung, nội thị ngầm thở phào, giữa hai chân mày khẽ vui mừng.

Biết được Hoàng đế giá lâm, Cát thị ở Trọng hoa cung chưa tiến cung được bao lâu vui mừng quá đỗi, ân cần nhu tình hậu hạ, sau khi dùng cơm, lại ngẫu hứng vì bệ hạ nhảy một bài, thấy hoàng đế có ý cười, khiến Cát thị vui mừng đến phát khóc.

Hậu cung Đại chu phi tần không nhiều lắm, nhưng đều là người cũ của Đông Cung thái tử, mà Hoàng đế siêng năng, người mới nạp như nàng cơ hội nhìn thấy hoàng đế không nhiều lắm, càng không cần bàn đến việc được sủng hay không.

“Ngươi là người Cù Châu?” Hoàng đế làm như vô tình hỏi.

“Thưa vâng ạ, phụ thân nô tỳ là huyện dịch Cao Dương..” Nàng cúi đầu, tựa hồ vì xuất thân thấp hèn mà có chút xấu hổ, nhưng lại không có chút do dự, trên thực tế nàng biết, Hoàng đế tuyệt đối không vì xuất thân thấp hèn mà ghét bỏ, ngược lại càng thương.

“Ân..” Hoàng đế trầm ngâm một khắc, “Nói như vậy xem ra trong nhà cũng không mấy giàu có..Những thứ nội thị này ngươi sao có khả năng hối lộ..”

Lời này của hắn khiến cho Cát thị nhất thời kinh ngạc sắc mặt trắng bệch như tờ giấy,quỳ bộp xuống đất, mà nội thị kia nãy giờ đứng bên ngoài hai chân mềm nhũn, cũng quỳ xuống theo.

Hắn vốn sợ hoàng hậu nơi đó biết mình ngăn cản một đường của Hoàng đế đến chỗ nàng, đến lúc đó hắn sẽ có trái ngon để ăn, nhưng không ngờ, lòng dạ hoàng đế cũng biết rõ.

Hắn vốn là Ti lễ, lên làm thái giám, hiểu biết chữ nghĩa, nhưng vì thời vận không tốt, vẫn không thể có được tiền đồ tốt, cho đến bây giờ mới bất quá chỉ là bưng bít trước mặt hoàng đế quen thói, cho nên mới đánh bạo đi một bước này.

Hoàng hậu bên kia không tới phiên hắn đi mời, mấy nương nương khác cũng bị người khác nhanh chân đến trước, hắn đã tìm lâu mới có một cái phi tử mới tiến cung không bao lâu, xuất thân tháp hèn, tướng mạo khả ái, mà cực kì có tâm kế, lại tứ cố vô thân, nhu cầu nhân mạch hỗ trợ, cho nên, hắn mới quyết định liên thủ với nagf.

Không nghĩ đến lần đầu tiên đã liên lụy đến chính mình.

“Thật ngu xuẩn..” Nghe được hồi báo, Hoàng nội thị lắc đầu cười lạnh một tiếng, chợt ho khan một trận, tiểu thái giám một bên vội vàng vỗ lưng, dâng trà cho ông.

Ông hiên giờ càng già càng yếu, lại đổ bệnh, cả người như cây khô mấy nước.

“Gia gia…Dương toàn cầu gia gia chỉ cho con một đường sống…” Tiểu thái giám nhỏ giọng nói.

“Đừng..” Hoàng nội thị nói, “Đường là do tự mình đi..sống hay chết..người khác không thể làm chủ..hài tử..ngươi phải nhớ cho kĩ, ở trong này, cái gì nên làm, cái gì nên nói, cái gì không nên nói không nên làm…trong lòng cần phải sáng tỏ..bằng không…”

Nói đến đây ông lại tiếp tục ho khan một trận, tiểu thái giám vôi vàng an ủi ông, một mặt liên tục nói con nhớ kĩ, con nhớ kĩ..

“Ta vốn vẫn không rõ..” Hoàng nội thị thở dốc một khắc, tựa người trên nệm, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có chút mê li, thở dài nói, “NGuyên lai…nàng mới là người biết chuyện…sớm bứt ra đi..”

Tiểu thái giám không hiểu, hỏi lại, “Gia gia đang nói đến ai?”

“Người ở ngoài cung…con không biết đâu..” Hoàng nội thị có chút mệt mỏi nói, từ từ khép mắt lại.

Tiểu thái giám vẫn khó hiểu, nhớ đến việc được giao phó, giật mình hỏi, “Gia gia, là ông cho hài nhi bảo mấy tiệm dệt đưa cái hạ lễ kia đến..”

Hoàng nội thị giống như đang ngủ thiếp đi, cũng không trả lời hắn, tiểu thái giám vội vàng im lặng, che miệng lại.

“Nên đánh, những thứ này cũng không dám dể cho người khác biets, nếu như bị bệ hạ biết…” Hắn nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Sau khi cửa đóng lại, Hoàng nội thị từ từ mở mắt ra lại.

“Ngươi cho rằng ngươi có thể lừa gạt bệ hạ sao? Hắn không biết…Lão nhân ta có trăm lá gan cũng không dám đi đưa cái lễ kia..” Ông thì thào nói, nằm xuống, lần này là ngủ thiếp đi thật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành