Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 228-2
Cuộc chiến sinh tồn – tuyệt địa cầu sinh..

❊ ❊ ❊

Bát mì mà Trì Tiểu Trì bưng tới được đặt ở một bên, cũng không động vào nữa.

Nửa bát mì đã nguội lạnh, lòng đỏ trứng bị đánh tan lượn lờ giữa sợi mì, nhìn qua hoàn toàn không có khẩu vị.

Trì Tiểu Trì: “Tại sao cái gì?”

*Bạch An Ức*: “Tại sao không làm theo quy trình bình thường. Cậu, tôi, Trì Giang Vũ, ba người chúng ta chỉ cần hợp tác là có thể dễ dàng đạt được hai tiêu chuẩn để sống sót ra ngoài.”

Trì Tiểu Trì nói: “Cậu nghĩ đơn giản lắm.”

*Bạch An Ức*: “…”

Trì Tiểu Trì: “Nếu theo quy trình, trong mắt đám khán giả thì cậu chính là dị năng của Bạch An Ức. Cậu giải thích với bọn họ rằng cậu là nhân cách thứ hai mà Bạch An Ức sinh ra, cũng tiến hóa ra dị năng, cậu cảm thấy bọn họ sẽ tin cậu chắc? Cho nên, hoặc là cậu không xuất hiện, hoặc là Bạch An Ức không thể bày ra bất kỳ dị năng nào khác, bằng không Bạch An Ức sẽ bị nhận định là người mang nhiều dị năng. Hiện tại anh của tôi gánh chịu tất cả uy hiếp và nguy hiểm vì chuyện đó. Đây là điều mà cậu muốn xảy ra cho Bạch An Ức sao?”

*Bạch An Ức* bừng tỉnh.

Như vậy, hoặc là sức chiến đấu của bọn họ sẽ bị suy yếu, hoặc là Bạch An Ức sẽ bị xem là người mang nhiều dị năng.

Cho dù ban đầu có thể dựa vào số lượng người dị năng khá đông khiến bên cơ quan và đám khán giả bị phân tán sự chú ý, bọn họ có thể che giấu một quãng thời gian, nhưng đợi đến về sau, khi người dị năng giảm bớt, bọn họ cũng khó tránh khỏi việc bộc lộ thực lực của mình.

Đến lúc đó, một khi Bạch An Ức bị phán định là người mang nhiều dị năng, bọn họ mất đi cơ hội chủ động, ngược lại sẽ rơi vào thế bị động.

…Thế nhưng…

“Cho dù cậu không thi triển dị năng thì cũng không sao mà.” *Bạch An Ức* nói, “Lần trước là tôi bất cẩn, nhưng chỉ cần dựa vào năng lực của tôi và Trì Giang Vũ thì vẫn có thể bảo vệ tiểu Bạch đến cùng, hai cái tiêu chuẩn…”

“Anh của tôi không phải người của thế giới này!” Trì Tiểu Trì thốt lên, “Anh ấy không thể chiếm tiêu chuẩn sinh tồn của một người dị năng khác! Nếu quả thật đi tới kết cục chọn ba người trong 101 người thì anh ấy cũng sẽ phải chết!”

Lo lắng, hậm hực, buồn bực, hết thảy tâm tình tiêu cực đều bộc phát trong thân thể của Trì Tiểu Trì ngay giờ khắc này.

Trì Tiểu Trì nhẫn nhịn cơn đau đầu như bị châm cứu, gỡ xuống mắt kính, ôm nửa khuôn mặt, không chịu nổi gánh nặng mà khom người xuống.

Sự quyết đoán này khiến *Bạch An Ức* lạnh sống lưng.

Lấy lại tinh thần, *Bạch An Ức* cảm thán một câu: “Thật sự là máu lạnh.”

Trì Tiểu Trì đợi giảm bớt cơn đau đầu thì mới đem mặt chôn vào lòng bàn tay, nhẹ giọng nói: “Cậu muốn phối hợp bọn họ mà chơi trò chơi này sao?”

Trì Tiểu Trì lầm bầm: “Rõ ràng có cách dùng thân phận người mang nhiều dị năng để hấp dẫn tất cả mọi người đến đây, đưa bọn họ ra ngoài, tại sao nhất định phải giết người? 101 người chọn 3, Lâu ca chắc chắn sẽ chết, anh ấy tốt như vậy, nhất định sẽ lựa chọn hy sinh chính mình…Cho nên kế hoạch của tôi nhất định có thể thành công, tất cả cũng rất thuận lợi, cho đến nay Lâu ca vẫn ổn, vận may của tôi rất tốt…Bên ngoài cũng đã tiến hành thương lượng giữ anh ấy lại hay là giết anh ấy, chuyện này cũng không thành vấn đề, bọn họ tuyệt đối sẽ không nỡ lòng giết một người mang nhiều dị năng thành thục như vậy…”

*Bạch An Ức* nhìn thấy hết thảy sự khác thường của Trì Tiểu Trì.

Đợi đến lúc âm thanh lầm bầm của Trì Tiểu Trì hạ thấp, cậu mới hỏi: “Tại sao không nói kế hoạch của cậu cho anh ấy biết?”

Trì Tiểu Trì vò loạn tóc mái, sau đó siết chặt tay: “Nói cho anh ấy biết tôi sẽ vì đối tượng nhiệm vụ mà dự định để anh ấy đi mạo hiểm đến tính mạng? Lâu ca nhất định sẽ đồng ý, nhưng tôi…không có cách nào đối mặt với anh ấy, không có cách nào nói cho anh ấy biết anh ấy có thể sẽ…Cho nên một mình tôi biết là được rồi, không cần anh ấy…”

“Ồ, cậu hy vọng đến khi anh ấy chết mới hiểu kế hoạch của mình?”

“Tôi nói rồi, tôi sẽ không để cho anh ấy chết thêm một lần nữa ở trước mặt tôi!” Trì Tiểu Trì nỗ lực nhỏ giọng, “…Tôi sẽ cố gắng.”

*Bạch An Ức* dở khóc dở cuời: “Người như cậu rốt cục là lý trí hay cảm tính?”

Trì Tiểu Trì không đáp lại.

Cậu cảm thấy vấn đề này không quan trọng, chính mình như thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là ….Lâu Ảnh và Bạch An Ức, bởi vậy căn bản không cần phải trả lời.

“Nhưng mà bây giờ tất cả đều vui vẻ.” *Bạch An Ức* mở tay ra, “Có lẽ anh ấy đã sớm biết, hơn nữa xem ra anh ấy rất tình nguyện làm công cụ của cậu.”

Trì Tiểu Trì bấm huyệt thái dương: “Câm miệng.”

“Làm sao vậy, còn chưa hài lòng với kế hoạch à? Nói thật, cậu đã làm đến bước này…”

“Không được, không đủ. Vẫn còn chưa hoàn mỹ.” Trì Tiểu Trì nói, “Có lẽ tôi đã bỏ sót điều gì đó…”

*Bạch An Ức* gặp phải người khó nhằn như vậy cũng là chuyện sứt đầu mẻ trán: “Được rồi được rồi, thay vì xoắn xuýt cái lỗ hỏng không biết có tồn tại kia hay không thì không bằng nói cho tôi biết cậu có cách gì cứu tất cả mọi người ra ngoài?”

Trì Tiểu Trì xoa mặt, cực lực khiến mình bảo trì tỉnh táo: “…Tỏa Linh Bình.”

*Bạch An Ức*: “Là cái gì?”

“Là một loại đạo cụ hoán đổi.” Trì Tiểu Trì nói, “Lúc trước Ông chủ của anh tôi ném tôi vào một thế giới linh dị, tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả, nhưng cuối cùng vẫn đổi được một Tỏa Linh Bình, rất hữu hiệu. Sau đó tôi sợ ông ta lại giở trò cũ nên đổi rất nhiều bình. Kết quả là chẳng có lần nào phát huy tác dụng…”

Nói đến đây, Trì Tiểu Trì vui vẻ: “Ông ta rất sáng tạo, trước tiên để cho tôi làm tướng quân, sau đó vứt tôi đến đây, thật ra là đang muốn ép tôi giết người đấy.”

*Bạch An Ức*: “Cậu còn chưa nói Tỏa Linh Bình kia có tác dụng gì?”

“…Chuyên dùng để chứa năng lượng linh hồn vào đó.”

Sau khi giải thích đơn giản, Trì Tiểu Trì nhìn những người dị năng đã dùng no cơm, nói: “Một trăm bình chẵn, quả thật rất thích hợp sử dụng trong trường hợp này.”

Mãi đến tận lúc chạng vạng, điều Trì Tiểu Trì lo lắng cũng không xảy ra.

Ước chừng đến hai ba giờ chiều, trong trò chơi, ngoại trừ những người chơi tao ngộ hỗn chiến và tử vong hoặc tự sát, ngoại trừ cả Trì Tiểu Trì và Lâu Ảnh thì số người còn lại tổng cộng là 75 người đều tập trung ở khu C3.

Trong số bọn họ có một nửa là tín nhiệm Trì Giang Vũ, cho rằng anh quả thật có bản lĩnh dẫn mọi người rời đi, một nửa là muốn quan sát, nếu như anh có ý định muốn tập trung người chơi để tập hợp tiêu diệt, vậy bọn họ cũng có thể cùng nhau tiến lên, dùng mấy chục người chống lại một người, như vậy không sợ không giết được anh ấy.

Tên của bọn họ đã được Trì Tiểu Trì đăng ký trong danh sách, không sót một ai.

Nhưng có một người vẫn ẩn nấp, đợi mãi không đến.

Trong khu bình luận, mọi người sốt ruột chờ đợi, dần dần mất đi kiên nhẫn, dồn dập la ầm lên.

“CMN, đồ nhát gan, nhát như vậy thì chơi làm gì?”

“Nó ở khu H1, trốn trong một sơn động giả chết, chờ gì nữa, cử một đội người qua đó cũng đủ hù chết nó rồi.”

“Chờ gã làm gì?? Đánh đi, làm sao không đánh.”

“Hòa hòa bình bình, giả giả thật thật, cứ nhét một cành ô liu vào miệng bọn họ có được hay không?”

Trì Tiểu Trì tính toán thời gian, lại chờ đợi, tâm tình của những người dị năng khác càng lúc càng bị ảnh hưởng bởi khu bình luận, nếu như xảy ra bạo động thì e rằng rất khó thu thập.

Một khi dùng Tỏa Linh Bình thu thập tất cả người chơi, cái người ẩn nấp kia, cộng với Trì Giang Vũ và Bạch An Ức thì xem như là ba người tồn tại cuối cùng.

Trì Tiểu Trì còn nhớ ngày hôm nay Lâu Ảnh đề cập đến sự dị thường kia, cậu bèn quan tâm một chút: “Có phát hiện gì không?”

Lâu Ảnh đáp lại: “Đã giải quyết. Yên tâm.”

Để tránh cho Trì Tiểu Trì phải lo lắng, anh liền giải thích: “Anh quét máy tất cả đồ dùng tùy thân của mọi người, không phát hiện có vật phẩm như tấm thẻ sắt. Cho nên, trong chúng ta không có Cá Nheo tồn tại.”

Trì Tiểu Trì ừ một tiếng, tâm tình vẫn còn rất nặng nề.

Trong lúc mông lung, cậu luôn cảm thấy có chút bất an.

Thời điểm thế này vốn nên để Triệu Nhu phát huy tác dụng.

Mặc dù Trì Tiểu Trì đã nhắc nhở cô không nên tự ý sử dụng dị năng tiên đoán nhưng Triệu Nhu vì luôn lo lắng sẽ xảy ra dị biến, vì cầu an tâm mà tự sử dụng dị năng, ngược lại quên mất dị năng sẽ tiêu hao tinh thần của cô.

Ở hai tiếng trước, cô đã ngủ thiếp đi, có kêu cũng không tỉnh lại.

Thiếu mất sự bảo đảm này, trong lòng của Trì Tiểu Trì không tính là an tâm, mà tình huống như vậy đã kéo dài rất lâu.

Cậu nói: “Chuẩn bị ra tay đi.”

Lâu Ảnh: “Ừm.”

Thái độ của Lâu Ảnh hờ hững như vậy khiến Trì Tiểu Trì nhịn không được mà nhìn anh.

Lâu Ảnh bị ánh mắt của cậu nhẹ nhàng thu hút, anh cũng cúi đầu nhìn về phía cậu, trong mắt không có khiển trách hay phẫn nộ, chỉ có ánh sáng khoan dung khiến lòng người như nhũn ra.

…Chỉ cần em muốn, chỉ cần anh có khả năng.

Bây giờ nghĩ đến ý tứ và lời hứa hẹn đồng ý trong câu nói này của Lâu Ảnh, Trì Tiểu Trì chỉ biết cúi đầu.

Lâu Ảnh đưa tay sờ tóc cậu, dịu dàng xoa nhẹ.

Hai người không nhiều lời, không nhận sai cũng không tha thứ.

Bởi vì bọn họ có cùng một mục đích mà đến đây, những chuyện khác có thể để lại sau này, chờ có thời gian thì sẽ chậm rãi mà giải thích.

Lâu Ảnh chỉnh lại mặt nạ trên mặt, đứng dậy.

Trong khoảnh khắc, ở ngoài màn hình lẫn trong trò chơi có vô số tầm mắt nhắm ngay anh.

Có người dị năng đứng lên, cũng có người dị năng tụ tập trong bóng tối, chuẩn bị tự vệ bất cứ lúc nào.

“Các vị…” Giọng nói của Lâu Ảnh rất trong sáng, “Mạo phạm, xin rộng lòng tha thứ.”

…Chiến trường đẫm máu mà các khán giả xem phát sóng trực tiếp tự tưởng tượng cũng chưa từng xuất hiện.

Mấy chục ánh sáng bỗng lóe lên trên màn hình, tựa như những sợi dây xích chói sáng đột nhiên tung ra khiến người ta cảm thấy chói mắt, đợi mọi người miễn cưỡng mở mắt ra thì mới ngơ ngác phát hiện đứng trong đồng cỏ bao la chỉ còn lại hai người là Trì Giang Vũ và Bạch An Ức.

Bộ xử lý khẩn cấp kinh ngạc mười mấy giây, sau đó trở nên hỗn loạn.

“Xác nhận tình huống, những người dị năng kia đi đâu rồi?!”

“Báo cáo báo cáo! Tín hiệu đã mất! Định vị cũng mất hiệu lực! Vòng cổ không đo được bất kỳ dấu hiệu tồn tại của ai cả!”

“Chiếu lại! Chiếu lại! Mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?!”

Kết cục đã được xác định, khu bình luận ngoại trừ một bộ phận đang chửi đổng, oán giận không thấy rõ làm sao có thể giết nhiều người trong tích tắc như vậy, thảo luận đây rốt cục là dị năng gì, phần đông còn lại thì đều đang mừng rỡ.

Bọn họ đều bỏ một lượng tiền lớn để đặt cược Trì Giang Vũ sống sót.

Tuy rằng tỉ lệ đặt cược đã vô hạn, gần như 1:1, nhưng dù sao cũng có thể lấy lại được vốn.

Xác nhận 75 cái Tỏa Linh Bình đều đã chứa đủ, Lâu Ảnh cũng quay về phía Trì Tiểu Trì, dịu dàng nở nụ cười: “An tâm đi. Chúng ta cũng có thể chuẩn bị rời khỏi.”

Trì Tiểu Trì nhìn đồng cỏ bao la mênh mông ở xung quanh, dường như cảm thấy điều gì đó: “…Kỳ thật, em còn có một suy nghĩ.”

Lâu Ảnh: “Là…”

Anh không thể nói tiếp được nữa.

Trì Tiểu Trì ngây ngốc nhìn trước ngực trái của Lâu Ảnh bỗng nhiên xuyên qua một bàn tay máu me đầm đìa, cậu mất đi hết thảy năng lực ngôn ngữ, sắc mặt dần dần chuyển sang trắng bệch không còn chút máu, thật giống như toàn bộ máu trong cơ thể cũng trôi theo Lâu Ảnh.

Cậu nghĩ, đây là gì.

….Đùa sao?

Tất cả mọi người choáng váng.

Những người chơi táng gia bại sản đặt cược Trì Giang Vũ sẽ thắng, mới vừa bắt được thông báo của bộ trưởng bộ xử lý khẩn cấp “Giữ lại tính mạng của Trì Giang Vũ, tiến hành nghiên cứu”, cùng với Trì Tiểu Trì đều đang ngây ngốc nhìn cái đầu người mang theo nụ cười nhô ra từ phía sau Trì Giang Vũ, đầu óc của bọn họ đều đông cứng, toàn thân ngứa ngáy.

Người nọ giống như một linh hồn chui ra từ giữa đồng cỏ bao la.

….Vừa nãy cậu ta rõ ràng không ở đó.

Trì Tiểu Trì nghe thấy giọng của mình, vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có chút quỷ dị: “…Ngụy…Thập Lục.”

“Không phải Ngụy Thập Lục nha~”

Da dẻ của Ngụy Thập Lục bịt kín một thứ chất lỏng đặc biệt, tựa như bị giội một thùng keo dán rồi sau đó cấp tốc đem phơi khô, da dẻ của gã trở nên căng cứng và co rút, ngũ quan biến hình, toàn thân hiện ra màu hồng nhạt lấp lánh.

….Giống như đang trải qua một màn lột xác khó coi.

Ngụy Thập Lục nhìn về phía Trì Tiểu Trì với ánh mắt tràn ngập trêu tức và bất cần đời, cũng giống y như đúc lúc hai người đối mặt trên xe, gã nghiêng đầu nhìn về phía Trì Tiểu Trì.

Ngụy Thập Lục hơi chuyển động ngón tay của mình, hài lòng nghe thấy âm thanh của máu thịt be bét phát ra từ trong vết thương của Lâu Ảnh, tựa như lắng nghe âm thanh của trời đất, phát ra một tiếng than thở đầy thỏa mãn.

Giọng nói của gã bởi vì cơ thịt co rút mà cất lên âm thanh lanh lảnh không phân rõ nam nữ.

“…Hiện tại, tôi là Ngụy Thập Thất nha.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »