Đức Dương Quận Chúa

Lượt đọc: 4739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 80 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 86 Chương 89 Chương 88 Chương 87 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 139
xem ra cần phải nàng ra tay

❊ ❊ ❊

Buồn ngủ trong nháy mắt biến mất hết, Ân Trường Hoan xoay người rời giường, mặc áo khoác đi ra ngoài "Chuyện gì đã xảy ra?"

"Thích khách là một tên hộ vệ trong Đông Cung, thừa dịp lúc thái tử ở một mình đã hạ thủ." Nhược Vân bước nhanh theo Ân Trường Hoan "May mà thái tử tránh được nên chỉ bị thương bên cánh tay phải."

Mặt Ân Trường Hoan lạnh như sương, bước chân càng lúc càng nhanh, rất nhanh đã bỏ xa Nhược Vân ở đằng sau.

Lúc nàng tới thì tiền điện đã vây đầy hộ vệ, thần sắc Diệp Nhiên ngưng trọng canh giữ ở bên ngoài, nhìn thấy Ân Trường Hoan lập tức chạy đến "Thái tử phi."

Ân Trường Hoan hỏi "Thái tử sao rồi?"

Diệp Nhiên nói "Thái y đã băng bó qua, không có gì đáng ngại."

Ân Trường Hoan nhẹ gật đầu, sắc mặt vẫn chưa buông lỏng, bước vào gian phòng, còn chưa vào hẳn bên trong điện đã ngửi thấy mùi máu tươi.

Diệp Hoàn tái nhợt ngồi trên giường, cánh tay phải đặt ở trên bàn, bên ngoài lớp vải trắng ẩn ẩn vết màu hồng.

Thái y vẫn còn ở đây, chỉ là ông không nói cho Ân Trường Hoan thương thế Diệp Hoàn thế nào, chỉ hành lễ với Ân Trường Hoan rồi cáo lui.

Các cung nhân cũng theo Diệp Nhiên lui ra ngoài.

Ân Trường Hoan ngồi đối diện Diệp Hoàn, hỏi "Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Diệp Hoàn nói "Không cần lo lắng, không có việc gì."

"Ta sao có thể không lo lắng, chảy nhiều máu như vậy..."

Lời còn chưa dứt, Ân Trường Hoan đã nhìn thấy Diệp Hoàn giơ tay phải lên, mặt không đổi sắc quơ quơ lên không trung hai lần.

Diệp Hoàn kéo Ân Trường Hoan lại gần, thấp giọng nói "Ta không bị thương."

Ân Trường Hoan ngây ngốc, cầm lấy tay Diệp Hoàn, quả nhiên, mặc dù băng bó vải trắng nhưng bên trong lại không có vết tích gì.

Nàng hỏi "Vậy tại sao sắc mặt chàng lại kém như vậy?" Tựa như bị mất máu rất nhiều.

Diệp Hoàn giải thích "Ta bảo thái y đặc chế thuốc, ăn vào sẽ thành ra thế, không có hại gì cho thân thể."

Là diễn kịch, nhưng ... Ân Trường Hoan trọn tròn mắt, oán trách Diệp Hoàn "Chàng vì sao lại không nói cho ta biết trước một tiếng, có biết lúc ta vừa hay tin như bị hù chết không."

"Ta có nói qua cho nàng mà. " Diệp Hoàn nhíu mày "Nàng còn nói biết rồi."

"Lúc nào?" Nàng sao một chút ấn tượng cũng không có.

"Buổi sáng hôm nay lúc ta rời giường."

Diệp Hoàn phải vào triều nên luôn dậy sớm, Ân Trường Hoan lại có thể ngủ thẳng giấc, cho nên đều sẽ muộn hơn Diệp Hoàn. Nghe Diệp Hoàn nói xong, Ân Trường Hoan mím môi nghĩ nghĩ, có một chút trí nhớ mơ hồ. Lúc sáng sớm Diệp Hoàn rời giường thì nàng còn đang buồn ngủ vô cùng, chỉ trả lời lại lung tung hai tiếng rồi ngủ thiếp đi, hoàn toàn không để trong lòng.

Ân Trường Hoan nhỏ giọng thầm thì "Chàng cũng không phải không biết ta vẫn chưa tỉnh ngủ, đáng lẽ đêm qua nên nói cho ta chứ."

Diệp Hoàn bất đắc dĩ "Đêm qua lúc ta về tẩm điện thì nàng đã ngủ rồi."

Từ lúc mang thai, Ân Trường Hoan càng dễ mệt, Diệp Hoàn lại bận bịu công vụ, thường về trễ nên nàng hay đi ngủ trước.

Ân Trường Hoan nói sang chuyện khác "Tại sao chàng lại muốn giả bị thương?"

Diệp Hoàn không nói tỉ mỉ "Trong đó có chút phức tạp, ta hiện tại không thể nói hết được."

"Vậy thì không nói." Ân Trường Hoan rất sảng khoái, chỉ cần Diệp Hoàn không sao, những cái khác đều không quan trọng.

Một lát sau, hoàng đế, Trịnh thái hậu, Triệu thái hậu đến. Thấy trên mặt hoàng đế và Trịnh thái hậu đều là lo lắng cùng phẫn nộ, Ân Trường Hoan có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không thể đem chuyện Diệp Hoàn không bị thương nói cho bọn họ.

Một bí mật mà nhiều người biết thì không còn là bí mật nữa.

Hoàng đế trầm ngâm "Nếu con bị thương thế này thì e là không thể đi tây bắc."

"Tây bắc?" Ân Trường Hoan mờ mịt "Đi tây bắc làm gì?"

Trịnh thái hậu cùng Triệu thái hậu cũng kỳ quái nhìn hoàng đế, Diệp Hoàn là thái tử một nước, không có chuyện gì lớn thì không thể tới nơi xa xôi như tây bắc được.

Hoàng đế nói "Người Hồ muốn kí kết hiệp ước thương mại với chúng ta nhưng điều kiện là muốn đích thân thái tử tới tây bắc."

Trịnh thái hậu nói "Người Hồ xảo trá, liệu đây có phải là âm mưu của bọn hắn?"

Triệu thái hậu khó được một lần không đối nghịch với Trịnh thái hậu "Người Hồ sống theo bộ lạc, chẳng lẽ tất cả người Hồ đều nguyện ý ký kết sao."

"Cũng chưa hẳn là âm mưu, theo Phong Tướng quân nói, hai năm nay cuộc sống của người Hồ rất khó khăn, việc ký kết này hoàn toàn có lợi cho họ." Diệp Hoàn nói với hoàng đế "Cánh tay bị thương không nghiêm trọng, con vẫn có thể đi."

Triệu thái hậu nói "Nếu cuộc sống người Hồ đang như vậy thì ký kết làm gì, trực tiếp đánh bại không được sao."

Diệp Hoàn: "Người Hồ đều có cơ thể cường tráng, ngay cả nữ tử cũng vô cùng khoẻ mạnh, nếu muốn đánh bại bọn họ không phải một chuyện dễ. Mà cuộc sống của bọn họ đang khó khăn, kiên trì đánh trận, không chừng khí thế sẽ mạnh hơn, cho dù chúng ta muốn thắng thì cái giá phải trả sẽ không nhỏ."

"Thái tử nói rất đúng." Hoàng đế nói "Thảo nguyên rộng lớn, cũng không thích hợp cho chúng ta, thay vì lãng phí con người và của cải đi đánh trận thì không bằng ký kết hiệp ước, như vậy thì chí ít biên giới tây bắc cũng có thể an ổn mấy chục năm nữa."

Triệu thái hậu mặc kệ chuyện biên giới tây bắc thế nào, bà nói "Đức Dương còn đang mang thai đấy, ngươi nhẫn tâm để con bé lại rồi đi tây bắc sao?"

Diệp Hoàn quay đầu nhìn Ân Trường Hoan, trên mặt toát ra ý áy náy.

Trịnh thái hậu không đành lòng nhưng không thể không nói "Chỉ là mang thai mà thôi, có chúng ta ở đây, thái tử còn có gì mà không thể yên lòng."

Triệu thái hậu bĩu môi, dù sao cũng không phải ngoại tôn nữ của bà, không tới phiên bà đau lòng.

Triệu thái hậu cảm thấy may mà Kỷ Oánh Oánh không gả cho Diệp Hoàn, nếu không thì nói không chừng một ngày nào đó Diệp Hoàn bị người ám sát, Kỷ Oánh Oánh sẽ phải sống thủ tiết mất. Cố Nguyên mặc dù kém hơn Diệp Hoàn nhưng lại thắng ở cuộc sống yên ổn.

.

"Thái tử gặp chuyện?" Nhận được tin Diệp Hoàn bị thương, An vương chấn kinh "Kết quả thế nào?"

"Chỉ bị thương ở cánh tay phải."

An vương một bên nghĩ là ai hạ thủ một bên cảm khái đáng tiếc, nếu Diệp Hoàn bị ám sát thành công thì tốt biết bao, hắn cũng sẽ không cần bí quá hoá liều.

Hôm sau tảo triều, An vương nhìn thấy thần sắc Diệp Hoàn có chút không tốt, so với ngày thường thì hôm nay ống tay phải của Diệp Hoàn hơi phồng lên, trên thân còn có mùi thuốc.

"Thái tử đã bị thương thì nên cố gắng nghỉ ngơi." Hắn ấm giọng nói với Diệp Hoàn "Một ngày hay hai ngày không vào triều cũng không sao."

Diệp Hoàn mỉm cười "Chỉ là chút vết thương nhỏ mà thôi, không phải cái gì to tát."

Bọn hắn nói chuyện đồng thời các vương gia, quận vương khác cũng nhao nhao theo, vừa quan tâm Diệp Hoàn lại vừa không quên thăm dò là ai hạ thủ.

Lúc tảo triều, hoàng đế nói đến chuyện của biên giới tây bắc, cũng quyết định phái Diệp Hoàn đi tây bắc ký kết hiệp ước.

Chúng triều thần đối với chuyện này ít nhiều có nghe qua, giống như trước đây, vẫn có người đồng ý có người phản đối, nhưng hoàng đế đã ra quyết định thì triều thần có phản đối cũng vô dụng.

Tây bắc xa xôi, mười ngày nữa Diệp Hoàn sẽ lên đường.

Biết được Diệp Hoàn thật sự phải đi tây bắc, Ân Trường Hoan có chút không nỡ, nhưng nàng không phải người không hiểu chuyện, biết hắn là nhất định phải đi chuyến này nên cũng không tỏ vẻ nhõng nhẹo, ngược lại hào hứng dặn Diệp Hoàn nhớ mang đặc sản ở đó về, tỉ như các loại vải hay thịt bò khô.

"Y phục, đồ trang sức mua hai phần." Ân Trường Hoan nói "Ta một phần, nữ nhi của chàng một phần, thịt bò khô cũng không cần, con bé không ăn được."

"Nữ nhi của ta?"

Ân Trường Hoan gật đầu "Ngày chàng bị thương đó ta có mơ một bé gái nói mình là hài tử nhà ta, dáng dấp còn giống hết ta lúc còn bé."

Trong mộng Ân Trường Hoan chỉ cảm thấy cô bé này nhìn quen quen, mãi tới tận khuya nhìn lại mình trong gương thì mới nhớ ra.

"Sao nàng biết được cô bé đó giống nàng lúc còn bé." Diệp Hoàn cười nói "Chẳng lẽ nàng còn nhớ rõ vóc dáng mình khi đó ư?"

Ân Trường Hoan nghẹn lại, nửa ngày mới nói ra một câu "Ta chính là biết đó, chàng còn cười ta!"

Bị Diệp Hoàn trêu chọc, Ân Trường Hoan không muốn nói chuyện, nhắm mắt đi ngủ.

Ánh nến tắt đi, chỉ còn tia le lói của dạ minh châu tản ra.

Ân Trường Hoan mơ mơ màng màng ôm lấy Diệp Hoàn, nhỏ giọng nói "Hoàn Hoàn, đi ra ngoài chàng nhất định phải cẩn thận."

Diệp Hoàn nhìn Ân Trường Hoan, thần sắc ôn nhu "Yên tâm."

Ân Trường Hoan nhếch môi "Chàng đẹp như vậy, ta sợ chàng sẽ bị bắt đi làm áp trại phu quân, nếu như thế, ta sẽ dẫn người đi cướp về, bọn họ nhất định đánh không lại ta."

Diệp Hoàn dở khóc dở cười, cúi đầu sờ lên tóc Ân Trường Hoan "Sẽ không có ngày đó."

Một lát sau hắn thì thầm "Ta sẽ không rời xa nàng "

Ân Trường Hoan đang mang thai, hắn sao có thể yên tâm rời đi.

Ân Trường Hoan đã ngủ say nên không nghe thấy câu này.

.

Chuyện Diệp Hoàn bị hành thích, hoàng đế giao cho Đại Lý tự khanh Trịnh Xuyên, lệnh cho hắn trong vòng bảy ngày nhất định phải tra ra là ai đứng sau vụ việc.

Không đến bảy ngày, Trịnh Xuyên đã tra ra người sau lưng ―― Đoan vương Phó Dịch.

Hộ vệ ám sát Diệp Hoàn vào Đông Cung trước đó từng nhận ân huệ của Phó Dịch, lúc cho người vào phòng tìm vật chứng thì có phát hiện một bức thu, người giám định xác định đây đúng là phong thư do Phó Dịch viết.

Hoàng đế tức giận, gọi Phó Dịch tới ngự thư phòng, đồng thời cũng truyền Diệp Hoàn đến.

Diệp Hoàn không bị thương, vậy đương nhiên là Phó Dịch không phái người ám sát Diệp Hoàn, nhưng bây giờ lại có chứng cứ chứng minh Phó Dịch ám sát Diệp Hoàn.

Ân Trường Hoan cảm thấy mơ hồ, nàng không cho rằng Diệp Hoàn diễn tuồng kịch này chỉ vì vu hãm Phó Dịch. Nàng nhớ tới trước đó chàng ấy có nói muốn Phó Dịch giúp một tay, chẳng lẽ có liên quan tới chuyện này?

Biết được Diệp Hoàn bị hoàng đế gọi tới, Ân Trường Hoan không yên tâm liền đi bộ đến bên ngoài ngự thư phòng.

Cao công công nhìn thấy nàng lập tức chạy đến, Ân Trường Hoan hỏi "Phụ hoàng sao vậy?"

Ân Trường Hoan là người không đắc tội nổi cho nên mặc dù Ân Trường Hoan hỏi thăm chuyện của hoàng đế, Cao công công cũng nói cho nàng "Hoàng thượng cho các cung nhân lui hết ra, hiện tại trong ngự thư phòng chỉ có hoàng thượng, thái tử và Đoan vương."

Ân Trường Hoan trong lòng lộp bộp kêu, xong rồi, phụ hoàng nhất định đã biết Diệp Hoàn không bị thương, đây là Diệp Hoàn liên thủ với Phó Dịch tạo ra một cái bẫy.

Người Diệp Hoàn muốn đối phó không ai khác chính là các vương gia, Ân Trường Hoan nhíu mày, phụ hoàng mặc dù hay bênh vực Diệp Hoàn nhưng người còn là phụ hoàng của các vương gia khác, biết được Diệp Hoàn muốn tính kế con mình thì khó đảm bảo sẽ không tức giận.

Ân Trường Hoan hít sâu một hơi, xem ra cần phải nàng ra tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 79 Chương 80 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 86 Chương 89 Chương 88 Chương 87 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »