Dư Tình Khả Đãi

Lượt đọc: 5295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Cảnh Tú đi rồi mà Quý Hựu Ngôn vẫn sững người đứng tại chỗ thật lâu. Cô nhận ra mình lỡ lời rồi.

Dù trên phương diện công việc thì cô và Cảnh Tú đều là giáo viên hướng dẫn, mỗi người có một phong cách chỉ dạy hay trên trên phương diện cá nhân, cả cô với Cảnh Tú đều quan tâm đến Nguyễn Ninh Vi theo cách của riêng mình.

Cô không có quyền yêu cầu thế này thế nọ, thậm chí càng không được trách cứ Cảnh Tú.

Bởi vì sự yếu đuối mẫn cảm của Nguyễn Ninh Vi gợi nhắc cô nghĩ về chính bản thân cho nên cô mới có thể thông cảm và thấu hiểu Nguyễn Ninh Vi. Nhưng Cảnh Tú nói không sai, nếu cứ mãi đắm chìm vào trong cảm xúc cá nhân thì không chỉ tự khiến mình đau khổ mà cả những người xung quanh cũng sẽ mệt mỏi theo.

Giống như cô và Cảnh Tú những năm tháng còn bên nhau vậy, nếu cô có thể thẳng thắn hơn với Cảnh Tú thì có lẽ hai người sẽ không đi đến kết cục buồn thảm nhường ấy; vậy nên nếu Nguyễn Ninh Vi có thể hóa giải khúc mắc, hẳn Nguyễn Ninh Vi sẽ không còn phải chịu đựng những lời phê bình chửi rủa của khán giả như đời trước, cái kết cũng sẽ không bị đẩy vào con đường cùng, phải không?

Cảnh Tú bảo cô trách Cảnh Tú vô nhân tính, cô đặt tay lên ngực tự vấn xem đã bao giờ cô thực sự nghĩ như vậy hay chưa. Trước nay Cảnh Tú luôn tự tin, gan dạ, tựa trăng sáng trời quang khiến cho hết thảy âm u tăm tối, hèn mọn thấp kém đều bị ngăn cách bên ngoài ánh hào quang.

Nhưng kể cả khi người ta có hiểu nhầm cô đến đâu chăng nữa, chỉ riêng mình Quý Hựu Ngôn không có tư cách chỉ trích cô.

Năm đó sau khi show sống còn kết thúc, cả cô và Cảnh Tú đều không nằm trong nhóm được debut, vốn Cảnh Tú cũng không hề có ý định đó nên theo kế hoạch ban đầu là ký hợp đồng với công ty giải trí tên tuổi Quang Ngu. Bấy giờ Cảnh Tú đề xuất cô rằng nếu cô đồng ý thì có thể cùng Cảnh Tú gia nhập Quang Ngu.

Có điều vì lòng tự trọng cho nên Quý Hựu Ngôn đã từ chối Cảnh Tú, tiếp nhận lời mời từ Đỉnh Phong.

Để tâm đến lòng tự trọng của Quý Hựu Ngôn, Cảnh Tú ít khi can thiệp kế hoạch và hướng phát triển liên quan tới công việc của cô. Song nhiều năm sau lúc hai người chia tay, Uông Quân Thiền nhắc nhở cô rằng giờ đã không còn giống trước, liên tục uy hiếp ép buộc cô phải thực hiện quy tắc ngầm cùng các nhà đầu tư, bấy giờ cô mới hiểu hóa ra suốt bao năm qua Cảnh Tú đã luôn âm thầm bảo vệ mình. Nếu thiếu đi sự che chở của Cảnh Tú, căn bản cô chẳng tài nào có thể thuận lợi đi được đến bước đường này mà không bị kẻ tiểu nhân mê muội vì lợi ích tiền tài như Uông Quân Thiền khống chế lợi dụng.

Nhưng Cảnh Tú chưa từng nói ra. Kể cả việc đột nhiên cô từ bỏ ước mơ ca hát của mình vậy, Cảnh Tú vẫn ủng hộ cô đi theo nghiệp diễn xuất, dù không thích thủ đoạn dính dáng đến các nghệ sĩ khác của cô, Cảnh Tú vẫn nhẫn nại chịu đựng. Cảnh Tú cũng từng đặt bản thân vào địa vị của cô, thông cảm thay sự kiêu ngạo của cô, thấu hiểu cho sự yếu ớt của cô và dịu dàng với chính con người của cô.

Cô biết rõ Cảnh Tú là một người đầy kiêu hãnh nhưng không hề ích kỷ.

Thế mà ban nãy lại xảy ra chuyện như vậy. Quý Hựu Ngôn siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào da thịt, để cơn hối hận nuốt chửng tâm trí.

Lâm Duyệt gọi điện thoại đến thúc giục, "Chị, thầy Tô cũng đã đến rồi, chị với cô Cảnh còn chưa xong chuyện sao?"

Quý Hựu Ngôn cắn môi, hạ giọng đáp, "Chị biết rồi, chị đến ngay đây."

Chạng vạng, Trì Đông Thanh xuống sân bay. Vì buổi tối Trì Đông Thanh cần phải phối hợp diễn với Nguyễn Ninh Vi cho nên để thuận lợi, Trì Đông Thanh không ở lại khách sạn năm sao lần trước Cố Linh Phong ở mà vào phòng tổng thống cùng tầng với Quý Hựu Ngôn.

Dạ tiệc được tổ chức tại một quán ăn lâu đời tại Lăng Châu, cách sân khấu tầm năm phút đường xe.

Sau khi công tác diễn tập kèm hóa trang kết thúc, Quý Hựu Ngôn ngồi ở phòng nghỉ ngơi suy nghĩ phương pháp cải biên kịch bản của Nguyễn Ninh Vi, Lâm Duyệt rót thay Quý Hựu Ngôn cốc nước nóng thấm họng, hỏi, "Chị này, em gọi anh Lý lái xe đến trước cửa đợi chị nhé?" Đã có người thông báo gần đến lúc xuất phát đi ăn.

Quý Hựu Ngôn dừng bút, chần chừ đát, "Không cần đâu."

"Dạ?" Lâm Duyệt đảo mắt, lập tức hiểu rõ vấn đề, "Vâng, em biết rồi, chị lại muốn quá giang xe cô Cảnh ấy gì."

Quý Hựu Ngôn đóng nắp bút, sau đó dùng bút gõ trán Lâm Duyệt một cái, cười, "Nhiều chuyện ghê gớm." Dứt lời, vẻ mặt cô lại trở nên rầu rĩ, thở dài đổi ý, "Mà thôi, bảo anh Lý chuẩn bị xe ở bãi đậu đi."

Hôm nay chưa chắc A Tú đã cho cô đi nhờ.

Cô nhờ Lâm Duyệt thu dọn tài liệu rồi xuống bãi đỗ xe chờ trước, còn mình thì đứng bên cửa đại sảnh, ôm cây đợi thỏ chờ Cảnh Tú.

Ra đến cửa cô mới phát hiện ngoài trời đang lất phất tuyết rơi.

Tuyết đầu mùa ở Lăng Châu. Xem chừng mới sớm này gió to như vậy cũng không phải không có lý do. Quý Hựu Ngôn kìm lòng chẳng đậu xòe tay ra đón lấy những bông tuyết nhỏ, cảm giác lành lạnh man mát, ký ức ngày xưa cũng như được sống dậy.

Nếu mẹ còn ở bên nhất định sẽ mắng cô lạnh thế này không sợ nứt nẻ. Khi còn nhỏ, do sức khỏe không được tốt nên bố quản rất nghiêm. Mùa đông tuyết rơi, mẹ sợ cô ốm, bố thì nghĩ là con gái tốt nhất vẫn nên điềm đạm nho nhã nên chưa từng cho phép cô ra ngoài trời tuyết chơi những trò giống những đứa trẻ khác như đắp người tuyết hay ném bóng tuyết. Mỗi lần có tuyết rơi, cô chỉ có thể lén mở cửa sổ nhìn ra ngoài, trông theo những nhóm trẻ con chơi đùa ngoài sân, duỗi tay đón những bông tuyết bé xíu. Nhưng lần nào cũng sẽ bị mẹ bắt quả tang.

Liệu tuyết có đang rơi ở Duyên Châu không? Bao nhiêu năm không được ngắm mùa đông Duyên Châu rồi? Quý Hựu Ngôn thất thần.

Tiếng cửa thang máy mở vang lên từ đằng sau, Quý Hựu Ngôn nắm lấy bông tuyết trong lòng bàn tay, xoay người lại.

Đáp lại sự mong ngóng của cô, Cảnh Tú và Diêu Tiêu xuất hiện.

Quý Hựu Ngôn phà hơi nóng vào lòng bàn tay, nhìn Cảnh Tú chậm rãi tiến lại gần, nở nụ cười nhẹ, "Cô Cảnh chuẩn bị đi dùng bữa đấy à?"

Cảnh Tú đáp, giọng điệu nghe không đoán ra tâm trạng, "Ừ."

"Hôm nay liệu có thể quá giang xe cô Cảnh không?" Quý Hựu Ngôn chờ mong.

Cảnh Tú nhìn tuyết rơi, vẻ mặt lạnh băng chẳng khác nào nhiệt độ ngoài trời, "Hôm nay Lâm Duyệt lại phải đi cấp cứu à?" Cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm Quý Hựu Ngôn.

Quý Hựu Ngôn bị nhìn kỹ đến mức nao núng, nói dối không nổi. Cô vô thức nuốt nước bọt, đáp, "Không." Ngừng một lát cô mới nhanh trí nói, "Nhưng hôm nay tuyết rơi rồi, tuyết rơi thì đường trơn lắm, lái xe không an toàn. Nếu cô Cảnh thấy tiện thì mình cùng đi chung nhé."

Xe Cảnh Tú tiến lại gần. Cảnh Tú nhìn tài xe thay mình mở cửa xe, hờ hững bật thốt, "Trong đầu tư có một câu thế này."

"Gì?" Quý Hựu Ngôn thắc mắc.

"Không nên đặt hết trứng vào cùng một giỏ."

"....................." Quý Hựu Ngôn á khẩu.

Diêu Tiêu nhanh chóng phản ứng "Phủi phui phủi phui", "Cô Cảnh nói gì xúi quẩy quá đi mất."

Cảnh Tú nhíu mày, đặt tay lên cửa xe nói với Quý Hựu Ngôn, "Do tiếng Trung của tôi chưa được tốt nên mới sai sót. Nếu cô Quý cảm thấy không an toàn có thể cân nhắc đi bộ, gần lắm." Dứt lời, cô khép cửa xe lại. Diêu Tiêu nhìn Quý Hựu Ngôn đầy cảm thông, sau đó cũng vào trong.

Lần này xe lăn bánh không chút do dự.

Quý Hựu Ngôn sợ run tại chỗ, dõi theo bóng dáng chiếc xe, trong lòng vừa chua xót lại vừa mềm mại. Ai dám bảo tiếng Trung của Cảnh Tú không tốt chứ.

Tuyết trong lòng bàn tay chảy thành nước, thấm buốt tận xương. Quý Hựu Ngôn cười khổ một tiếng rồi lau khô tay, gọi điện cho Lâm Duyệt bảo tài xe lái xe tới.

Trên xe, Cảnh Tú ngây người nhìn ra ngoài đường phố, vẻ lạnh lẽo hiển hiện không tài nào che giấu nổi. Diêu Tiêu ngồi ở ghế phó lái quan sát cô qua gương chiếu hậu một hồi lâu mới nhịn không được phải cẩn thận dò hỏi, "Cô Cảnh này, chị với chị Quý... sao rồi?"

Cảnh Tú lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng đáp, "Không có gì." Cô thấy Diêu Tiêu tỏ ra quan tâm bèn dừng một chút mới hỏi, "Tiêu Tiêu này, trong mắt em chị là người như thế nào?"

Diêu Tiêu ngẩn ngơ, trả lời dựa theo bản năng, "Là người tốt ạ."

Hàng lông mày của Cảnh Tú thoáng giãn, cô phì cười, "Chị đang được em phát thẻ người tốt đấy à?" Cô cười, rồi ánh mắt lại dần ảm đạm, tựa lưng về sau ghế, buồn bã nói, "Chị chỉ đang nghĩ không biết trong mắt cô ấy, mình là người như thế nào."

'Cô ấy' trong lời cô là ai thì không cần nói cũng biết. Diêu Tiêu thức thời giữ im lặng, không tiếp tục lên tiếng.

Cảnh Tú không thật sự hỏi ý Diêu Tiêu, càng không hy vọng Diêu Tiêu sẽ cho mình đáp án. Cô nghĩ đến những hành động, biểu hiện và ánh mắt của Quý Hựu Ngôn hồi chiều lúc bảo vệ Nguyễn Ninh Vi mà tâm trạng ủ rũ.

Trong mắt Quý Hựu Ngôn, rốt cuộc cô là người như thế nào? Là người không thể dựa dẫm tin cậy, vô nhân tính không thấu hiểu nỗi khổ của người khác thật sao? Vì thế nên cô ấy cũng giống Nguyễn Ninh Vi, cũng khóa chặt trái tim mình lại, không tin tưởng người mình yêu có thể hóa giải nỗi khổ tâm và an ủi được hay sao?

Nghĩ cũng nực cười, quen nhau gần sáu năm mà Quý Hựu Ngôn thậm chí chưa từng kể với cô mình tốt nghiệp trường nào, cha mẹ tên gì.

Có những lúc Cảnh Tú cảm thấy mình đã thật sự chạm đến bản ngã của Quý Hựu Ngôn, nhưng cũng có những lúc Quý Hựu Ngôn cách cô muôn trùng vạn dặm. Kể từ lúc gặp lại tới nay, cả lý trí lẫn tình cảm của cô đều mâu thuẫn kịch liệt. Mỗi lần cô bắt đầu mềm mỏng nhẹ dạ thì y như rằng lại một vấn đề mới phát sinh nhắc nhở cô rằng những khúc mắc và sự thiếu tin tưởng vẫn luôn chen ngang vào mối quan hệ giữa cô và Quý Hựu Ngôn.

Bọn họ còn có thể có bao nhiêu cơ hội may mắn được sống lại sau khi tất cả đã chấm dứt như thế này nữa?

Cảnh Tú nhắm mắt, xoa mi tâm.

Sau khi đã tỉnh táo hơn, cô lấy điện thoại gọi Đào Hành Nhược.

Cuộc đối thoại kết thúc cũng là khi xe lăn bánh tới nhà hàng. Nhà hàng sở hữu khu trồng cây cảnh theo phong cách cổ điển vô cùng lịch sự tao nhã nên không cho phép xe vào, thế nên thực khách chỉ có thể dừng xe trước cửa, xuống đi bộ vào trong, dù sao thì việc tản bộ ngắm vườn tược núi hồ cũng được coi là một loại nhã hứng.

Không biết Quý Hựu Ngôn đi kiểu gì mà xuất phát sau nhưng lại đến đích trước. Thời điểm Cảnh Tú tới nơi, cô đã đứng bên tấm biển hiệu nhà hàng, bên dưới cửa vòm dẫn vào vườn cây.

Cảnh Tú mở cửa xe, gió rét tuyết lạnh như ập xuống trước mặt. Diêu Tiêu theo xuống, đang định hỏi xin nhân viên ô thì bỗng dưng một làn khí ấm áp kéo đến, bóng râm che khuất đầu, một chiếc ô màu tối cản đi gió tuyết đầy trời thay Cảnh Tú.

Cảnh Tú ngẩn người, nhất thời chưa lên tiếng. Diêu Tiêu đành phải cứu viện, "Cô Quý vẫn chưa vào trong ạ? Trận tuyết này có hơi lớn nên em còn đang định hỏi xem có ai thừa ô không đây." Khi nói, Lâm Duyệt cũng giúp Diêu Tiêu che ô.

Quý Hựu Ngôn nắm cán ô đứng bên cạnh Cảnh Tú, dịu dàng đáp, "Chị ở đây chờ mấy người mà."

Trên đường nhỏ có tiếng còi xe, có tiếng xe đi qua đi lại, rồi đột nhiên từ đằng xa có ánh đèn pha sáng loáng hắt phản quang lên lớp tuyết mỏng bám trên nền đất.

Quý Hựu Ngôn nheo mắt theo bản năng, phản xạ có điều kiện duỗi tay chắn trước mắt Cảnh Tú, nói với Diêu Tiêu, "Chị thấy tuyết rơi ngày càng nặng hạt nên lo mấy người dễ không mang ô, bèn bảo Lâm Duyệt mang thêm."

Sáng tối biến chuyển, Cảnh Tú mở to mắt, kinh ngạc nhìn bàn tay mềm mại thon gầy Quý Hựu Ngôn che trước mắt. Trong một giây lát, cô cảm giác bồn bề chợt trở nên yên tĩnh khiến tiếng tim đập của bản thân cùng tiếng vỡ tan của bông tuyết tự dưng trở nên rõ rệt đến mức đáng sợ.

Chiếc xe chầm chậm băng qua Cảnh Tú, Quý Hựu Ngôn tự nhiên thả tay xuống. Giống như sợ bị từ chối, cô nở nụ cười quay về phía Cảnh Tú, thấp thỏm giải thích, "Đi thôi chứ nhỉ? Hình như còn phải đi một đoạn mới vào được trong cơ, tuyết rơi thấm quần áo sẽ không được thoải mái."

Cảnh Tú nhìn bờ vai lọt ra bên ngoài khoảng che ô của đối phương, tuyết rơi xuống vai, thấm xuống tay áo, rồi lại nhìn bàn tay ban nãy đã thay cô chặn lại ánh đèn, cổ họng đặc nghẹn.

"Ừm." Cô nghe như mình đã đáp ứng Quý Hựu Ngôn.

Cô còn nghe được cả thanh âm của bông tuyết khi chạm tới bến bờ.

Và rồi dường như có cả tiếng lung lay gần như lại sắp tiếp tục sụp đổ của lý trí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »