Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Lượt đọc: 4761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 249
một lần giải quyết ba chuyện?

❊ ❊ ❊

Trên Thiên đình, Thiên đế trong ngự thư phòng dương dương đắc ý đi tới đi lui, nói với thanh niên áo lam đứng ở trước mặt:

"Hủy Dịch, ngươi quả nhiên là phó tướng của trẫm, ngươi đề nghị trẫm điều tất cả tiểu tiên trên Thiên đình đến Địa phủ để trấn áp yêu ma phản quân, thật sự là diệu kế! Ha ha ha!"

"Đám đại tiên các động phủ ở trên Thiên đình, ngoài mặt thì đối trẫm cung kính, thực tế lại bằng mặt không bằng lòng, nhắc tới muốn bọn họ lãnh binh đến Địa phủ bình loạn, thì chạy trốn không thấy bóng dáng! Trẫm không động được vào bọn họ, chẳng lẽ lại không động được thủ hạ người hầu của bọn họ?! Ngươi không biết chứ, hai ngày nay những đại tiên kia chau mày nhăn mặt tìm trẫm khóc lóc kể lể không có người nào đắc dụng, thấy biểu tình này trẫm an lòng a! Ha ha ha ha! Những tiểu tiên kia đến Địa phủ mười chín không quay về được, bọn họ cũng không phải cái thứ tốt gì, thực nghĩ tới con hồ ly tinh ở Thanh Lương Quan kia, trẫm sao phải sợ bọn họ việc không thành?! Đều chết sạch sẽ cả là tốt nhất, dù sao tiểu yêu thế gian tu tiên khá đông, đến lúc đó lại chiêu nạp một đám tiểu tiên mới biết nghe lời đến hầu hạ."

Thiên đế nghe xong lời này càng cao hứng, đột nhiên lại chần chờ nói:

"Ngươi nói tiểu tử Minh Ất kia lúc này đột nhiên bế quan là đạo lý gì?"

Thiên đế nghe xong tin tức này liền tinh thần chấn động, nhanh miệng hỏi:

"Tại sao biết được?"

"Vi thần ở Thanh Lương Quan cũng không có tận mắt nhìn thấy Minh Ất chân nhân, nhưng lại từng thấy đồng tử thân cận của hắn là Huyền Thư đi thu thập băng liên bích thảo. Loại thảo dược này chứa vi độc mà lại thập phần hi hữu, rời khỏi mặt đất sau ba ngày sẽ mất đi hiệu lực, chính là phương thức cổ truyền trị liệu tu vi bị hao tổn tẩu hỏa nhập ma, trên Thiên đình biết rõ công hiệu này của nó cũng không nhiều. Trong Thanh Lương Quan có vài đệ tử từng trúng độc ở Địa phủ không dùng được vị thuốc này, cũng không có người khác gần đây luyện công tẩu hỏa nhập ma, hơn phân nửa chính là Minh Ất chính hắn phải dùng."

Pháp lực Hủy Dịch không cao, nhưng trồng tiên thảo, luyện đan chế dược lại là chuyên gia số một số hai trên Thiên đình, Thiên đế nghe hắn phân tích, lập tức liền tin nhiều hơn một chút.

"Tiểu tử Minh Ất kia từ trước có thể chế ngự được Mặc Yểm coi như có chút tác dụng, không ngờ bây giờ hắn lại dùng nữ đồ đệ mỹ sắc câu kết với Mặc Yểm, lưu hắn lại làm gì?! Hắc hắc, Hủy Dịch, ngươi đang ở trong Thanh Lương Quan nếu như có cơ hội, không ngại……"

Thiên đế làm động tác chém đầu.

Thiên đế nghe xong ngửa mặt lên trời cười to, không phát hiện ra trong mắt Hủy Dịch có một chút khinh thường cùng băng lãnh.

Thiên đế nở nụ cười một hồi, nhìn chiến báo Địa phủ chất đống trên bàn, lại nhíu mày:

"Diệt trừ Minh Ất tạm thời không vội, nhưng hiện tại việc Địa phủ Âm ti lại nên giải quyết như thế nào? Còn cả Mặc Yểm…… Người này một ngày chưa chết, ta một ngày khó có thể an gối! Hủy Dịch, ngươi còn có diệu pháp gì không?"

Hắn hiện tại đã coi Hủy Dịch như cọng rơm cứu mạng, bất giác ỷ lại hắn mọi chuyện.

Thiên đế đối nhân xử thế bạc tình bạc nghĩa, vốn không tin có người sẽ vì thê tử tình nhân mà cam tâm hy sinh, nhưng là việc cha mẹ Mặc Yểm trong lòng hắn biết rõ, cảm thấy Mặc Yểm cũng sẽ như phụ thân hắn, vì một nữ nhân mà chết, nghĩ đến đây hắn liền nhịn không được mà cao hứng. Kế này của Hủy Dịch một lần mà giải quyết hai vấn đề khó cho hắn!

"Bạch hồ pháp lực không kém, sợ là không dễ khống chế. Hủy Dịch ngươi nói như vậy, chính là đã có diệu kế?"

Thiên đế vẻ mặt chờ mong nói.

Còn cần hành sự tùy theo hoàn cảnh, chỉ là có chút khó xử…… " Trên mặt Hủy Dịch lộ ra thần sắc chần chờ.

Thiên đế đã bị tiền cảnh miêu tả từ miệng hắn mê hoặc, luôn miệng truy vấn: "

Có gì khó xử?

"

"

Vi thần muốn làm thành chuyện này, không thể tránh được sẽ phát sinh xung đột với Thanh Lương Quan, vi thần pháp lực thấp kém, cần thuyên chuyển thị vệ ngự tiền kim giáp cùng với nhiều người của Thiên đế để tương trợ. Vi thần hàng năm ẩn cư ở Thần Nông cốc, không hề quan hệ với chúng Thiên đình, lại là tiểu nhân, thấp cố bé họng, trong tay dù có một phần chỉ dụ của Thiên đế, nhưng một khi điều động nhiều nhân thủ, vi thần sợ là khó có thể truyền lệnh điều động bọn họ kịp thời……"

Hủy Dịch nói hợp tình hợp lý, thủ dụ chỉ là phần, lần này làm những chuyện như vậy không quang minh lắm, cũng không thể để cho hắn mang nhiều quan tướng Thiên đình đi lại gióng trống khua chiêng trong Thiên đình biểu thị công khai thân phận hắn là đặc sứ khâm sai, vạn nhất hắn muốn điều động nhiều nhân mã, phải mang theo thủ dụ từng bước từng bước đi mời, trên Thiên đình có người biết Hủy Dịch, đếm trên đầu ngón tay, những thần tiên kia không thấy được thủ dụ sẽ liền trì hoãn chậm trễ thậm chí dứt khoát không vâng lệnh, là chuyện hoàn toàn có thể.

Thiên đế vừa nghe, liền ở ngự án nói: "Chuyện này có khó gì, trẫm cho ngươi mười phần kim ấn dụ lệnh, nếu như cần, ngươi liền trực tiếp viết xong phái người đưa đi là được. Hoàn toàn đủ rồi chứ?

"

Hắn không nghĩ tới Thiên đế lại ra tay rộng lượng như vậy, có thể thấy được trong long Thiên đế rất bức thiết muốn đối phó với hai huynh đệ Minh Ất và Mặc Yểm. Vốn hắn cho rằng nhiều nhất chỉ có thể được hai ba phần, trên thực tế hắn chỉ cần có một phần dụ lệnh là đã đủ để được việc.

Thiên đế đối với thái độ cung khiêm như vậy thì cực kỳ thoả mãn, vuốt vuốt hàm râu dài, mặt đầy vui vẻ đưa mắt nhìn hắn rời đi.

Hủy Dịch mang đến rất nhiều tin tức tốt, đã quét đi những lo lắng mấy năm qua cua hắn, cho nên khi nghe thấy tiên tỳ báo Hương quán tiên phi Nam Đình cầu kiến, lúc này liền vui vẻ bãi giá đi về phía hậu cung.

Nam đình chính là mẹ đẻ Quỳnh Nguyệt tiên tử, Quỳnh Nguyệt tiên tử gây hoạ bị trọng thương, bị Thiên đế răn dạy, lạnh nhạt hơn hai tháng, hôm nay nghe nói tiên tỳ thị đồng trong nội cung nói Thiên đế tâm tình rất tốt, liền muốn nhân cơ hội này để lấy được đế sủng.

Nam Đình ôn nhu kiều mỵ mềm giọng ôn tồn, lại thêm nữ nhân Quỳnh Nguyệt tiên tử trọng thương tư thái điềm đạm đáng yêu, rất nhanh liền xua tan sạch sẽ bất mãn của Thiên đế trước đây đối với bọn họ, lại nói đã phái Hủy Dịch đối phó Thanh Lương Quan và Mặc Yểm, vì nữ nhi báo thù.

Quỳnh Nguyệt tiên tử nghe xong nhưng không có cao hứng, nàng kéo cánh tay Thiên đế yêu thanh nói: "Phụ hoàng, nghe người nói Hủy Dịch bất quá là con vẹt tu thành tiểu tiên, pháp lực thấp kém không nói…… nhưng không phải tộc của ta, nhất định có tâm khác a!

"

Thiên đế lắc đầu, tự đắc nói: "

Tiểu tiên khác không tin được, nhưng Hủy Dịch thì con không cần lo lắng, hắn tuyệt đối không thể phản bội trẫm!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »