Lục Dịch bước ra khỏi cửa, liền thấy Đông Cung Minh Nguyệt đang mặc váy dài màu tím đứng xinh xắn bên ngoài, đôi chân nhỏ nhón lên nhón xuống, vươn cổ nhìn xung quanh đầy vẻ chán chường.
Thấy Lục Dịch đi ra, Đông Cung Minh Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ, lên tiếng: "Sư đệ, huynh ra rồi. Ngưng Sương sư tỷ đã xuất quan, chúng ta đến chỗ tỷ ấy trước, rồi cùng nhau đi tới Thí Luyện Tháp."
"Liễu Ngưng Sương sư tỷ xuất quan rồi sao?" Lục Dịch ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy, Phong chủ vừa thông báo cho muội, còn bảo muội dẫn huynh đi gặp Ngưng Sương sư tỷ nữa."
Lục Dịch: "..."
Sao Phong chủ không trực tiếp nói với hắn? Có phải vì dạo này hắn cứ mải mê tu luyện không?
Thế nhưng vừa nghĩ đến việc sắp được gặp Liễu Ngưng Sương, trong lòng Lục Dịch vẫn dấy lên chút mong đợi. Nếu có thể nhanh chóng tích lũy độ hảo cảm, khiến Liễu Ngưng Sương sư tỷ yêu mình thì tốt biết mấy.
Phần thưởng đó thật sự quá hấp dẫn.
Lục Dịch hoàn hồn, mỉm cười: "Được thôi, chúng ta đi thôi."
Đông Cung Minh Nguyệt gật đầu, hai người cùng hướng về phía động phủ của Liễu Ngưng Sương mà đi.
Động phủ của Liễu Ngưng Sương không cách xa chỗ ở của Lục Dịch và Đông Cung Minh Nguyệt là bao, đi chẳng được bao lâu đã tới nơi.
Đông Cung Minh Nguyệt đứng ngoài cửa gọi: "Ngưng Sương sư tỷ! Phong chủ bảo muội gọi tỷ đến Thí Luyện Tháp để kiểm tra ạ."
Rất nhanh, cửa đá động phủ mở ra, một bóng dáng thanh lãnh mà Lục Dịch vô cùng quen thuộc xuất hiện ở cửa.
Liễu Ngưng Sương mặc một bộ váy trắng, khí chất cao ngạo lạnh lùng, vẫn là vẻ mặt "người lạ chớ gần" như thường ngày.
Đông Cung Minh Nguyệt hớn hở chạy tới: "Ngưng Sương sư tỷ, tỷ xuất quan rồi ạ?"
Liễu Ngưng Sương khẽ gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng khi đối diện với Đông Cung Minh Nguyệt liền dịu lại vài phần, đáp: "Ừ."
Sau đó nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lục Dịch, trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ nghi hoặc, hỏi: "Lục sư đệ? Sao đệ lại ở đây?"
Đông Cung Minh Nguyệt cười nói: "Ngưng Sương sư tỷ, sau cuộc đại tỷ thí, sư đệ đã gia nhập Lăng La Phong chúng ta, cũng được Phong chủ thu làm ký danh đệ tử rồi ạ."
Lục Dịch cũng cười gật đầu: "Liễu sư tỷ, đã lâu không gặp."
Nghe vậy, trên mặt Liễu Ngưng Sương lộ vẻ kinh ngạc, nàng nhìn Lục Dịch, khuôn mặt thanh tú ấy nở một nụ cười nhạt: "Lục sư đệ, đệ thật khiến ta bất ngờ. Ta vốn nghĩ đệ có thể gia nhập Lăng La Phong đã là tốt rồi, không ngờ đệ lại trở thành ký danh đệ tử của sư tôn."
Lục Dịch cười: "Điều này phải cảm ơn buổi giảng đạo lần trước của Liễu sư tỷ, cùng với bình Cực Phẩm Ngưng Khí Đan đó, nếu không thực lực của đệ cũng không tăng tiến nhanh như vậy."
Liễu Ngưng Sương lắc đầu: "Là do Lục sư đệ tư chất hơn người, ta chỉ là gấm thêm hoa mà thôi."
Lục Dịch cười nói: "Dù sao đi nữa, ân tình của Liễu sư tỷ đệ vẫn luôn ghi lòng tạc dạ."
Đông Cung Minh Nguyệt đứng bên cạnh gãi đầu, nói: "Ngưng Sương sư tỷ, sư đệ, hai người cứ khen qua khen lại như vậy có ý nghĩa gì chứ? Đi thôi, cuối tháng là lúc người tham gia kiểm tra Thí Luyện Tháp đông nhất, không đi nhanh thì phải chờ lâu lắm đấy."
Liễu Ngưng Sương và Lục Dịch nghe vậy nhìn nhau cười, sau đó Liễu Ngưng Sương nói: "Vậy thì xuất phát thôi."
Vừa nói, nàng khẽ phất tay, một con thuyền ngọc màu trắng xuất hiện trước mặt ba người, đây là một món phi hành pháp bảo.
Lục Dịch không mấy ngạc nhiên khi Liễu Ngưng Sương sở hữu phi hành pháp bảo, dù sao nàng cũng là một trong những thiên tài hàng đầu của Đông Vực Thiên Kiêu Bảng, là nhân vật vô địch trong thế hệ trẻ ở cả Thanh Châu này.
Thêm vào đó lại có sư tôn là Lăng La Phong chủ, muốn có một món phi hành pháp bảo thì có gì khó?
Thuyền ngọc không nhỏ, dài hơn hai mươi mét, đứng ba người vẫn còn dư dả.
Ba người Lục Dịch bước lên thuyền ngọc, chiếc thuyền bay vút lên không trung, lướt nhanh như chớp xuyên qua bầu trời, hướng thẳng tới Thí Luyện Tháp nằm ở trung tâm Bạch Vân Tiểu Thành.
---❊ ❖ ❊---
Rất nhanh, thuyền ngọc đã tới khu vực Thí Luyện Tháp.
Thí Luyện Tháp cao chọc trời, sừng sững trên một quảng trường rộng lớn, bên cạnh tháp còn có bốn tấm bia đá, trên đỉnh bia khắc những dòng chữ vàng.
Lần lượt là Luyện Khí Thí Luyện Bảng, Trúc Cơ Thí Luyện Bảng, Kim Đan Thí Luyện Bảng và Nguyên Anh Thí Luyện Bảng.
Trên các bảng thí luyện có ghi tên từng người, phía sau là số tầng họ đạt được trong Thí Luyện Tháp.
Đây đều là những điều mà trưởng lão Độc Cô Phương đã dặn dò họ khi mới nhập môn.
Trên bảng thí luyện của Thí Luyện Tháp, một khi đã có tên trên bảng, sẽ nhận được sự ưu ái về tài nguyên nhất định.
Dù sao tài nguyên trong tông môn cũng không phải là vô hạn, chắc chắn sẽ ưu tiên dành nhiều hơn cho các đệ tử thiên tài.
Khi đó Độc Cô Phương đã nói với mười người Lục Dịch rằng, lúc kiểm tra ở Thí Luyện Tháp, tốt nhất nên dốc toàn lực để tranh thủ thêm nhiều tài nguyên.
Tất nhiên, điều này đối với Lục Dịch hiện tại thì chẳng có tác dụng gì mấy.
Hắn bây giờ là ký danh đệ tử của Lăng La Phong chủ, tài nguyên sẽ không bao giờ thiếu.
Lúc này, trên quảng trường đã có hai ba ngàn người, hơn nữa còn có nhiều người liên tục ngự kiếm bay tới từ khắp mọi nơi.
Nội môn có hàng vạn đệ tử, đa số đều chọn kiểm tra vào cuối tháng.
Tuy rằng kiểm tra ở Thí Luyện Tháp không quy định thời gian cụ thể, nhưng đối với đệ tử mà nói, đây là việc hệ trọng liên quan đến tài nguyên, có thêm một chút thời gian tu luyện có lẽ sẽ giúp họ leo thêm được một tầng trong Thí Luyện Tháp, nên hầu như ai cũng đợi đến ngày cuối cùng mới tới kiểm tra.
Từ khi thuyền ngọc của Liễu Ngưng Sương xuất hiện, hầu hết các đệ tử đều nhìn sang.
"Là Bạch Ngọc Chu của Liễu Ngưng Sương sư tỷ! Liễu Ngưng Sương sư tỷ tới rồi."
"Haiz, thật buồn cho các vị thân truyền sư huynh sư tỷ khác, có Liễu Ngưng Sương sư tỷ ở đây, họ mãi mãi không bao giờ giành được hạng nhất..."
"Đúng vậy, Liễu Ngưng Sương sư tỷ là nhân vật nằm trong top đầu Đông Vực Thiên Kiêu Bảng, khoảng cách quá lớn. May mà ta không phải thân truyền, nếu không chắc ta tuyệt vọng mất."
"...Nói gì vậy chứ, dù ngươi muốn làm thân truyền, thì ngươi xem có vị trưởng lão hay Phong chủ nào chịu nhận ngươi không?"
"Người bên cạnh là Đông Cung sư muội phải không? Không biết khi nào Lăng La Phong chủ mới chính thức thu muội ấy làm đồ đệ nhỉ?"
"Chắc sắp rồi chăng? Đông Cung sư muội cũng sở hữu Tiên Thiên Linh Thể giống hệt Liễu Ngưng Sương sư tỷ, thiên phú cực cao."
"Ừm? Gã nam tử kia là ai?"
"??? Chuyện gì thế này? Không thể nào?! Trên Bạch Ngọc Chu của Liễu Ngưng Sương sư tỷ lại có nam nhân đứng chung?! Tuổi thanh xuân của ta kết thúc rồi sao??"
Bạch Ngọc Chu từ từ hạ xuống, sau khi nhìn thấy Lục Dịch trên thuyền, rất đông sư huynh sư tỷ lộ vẻ ngỡ ngàng, không thể tin nổi, tiếng xôn xao nổi lên khắp nơi.
Nam Cung Mặc Ngọc cũng tới tham gia kiểm tra, bên cạnh hắn đứng một nam tử áo trắng khí tức mạnh mẽ, vẻ ngoài anh tuấn. Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Dịch, sắc mặt hơi cứng đờ, sau đó lên tiếng hỏi: "Nam Cung huynh, tiểu tử kia là ai?"
Nam Cung Mặc Ngọc liếc nhìn nam tử áo trắng, cười nói: "Vương huynh không biết sao? Hắn là tiểu sư đệ mới nhập môn tháng này của Lăng La Phong chúng ta, tên là Lục Dịch, thiên phú tuyệt luân, đặc biệt là ngộ tính cực kỳ siêu phàm, đã được Phong chủ thu làm ký danh đệ tử rồi."
Nghe vậy, Vương Thiên Tôn nhìn Lục Dịch đầy kinh ngạc, không thể tin nổi nói: "Được Lăng La Phong chủ thu làm ký danh đệ tử?! Tiểu tử này... có thiên phú như vậy sao??"
"Xem ra Vương huynh thật sự không hề quan tâm đến tin tức rồi." Nam Cung Mặc Ngọc lắc đầu cười: "Lục sư đệ là một con quái vật, mới ở cảnh giới Luyện Khí đã nắm giữ Kiếm Ý, chỉ mất hai khắc đồng hồ để nhập môn một môn Luyện Khí thuật pháp. Thiên phú như vậy, huynh thấy thế nào?"
Vương Thiên Tôn nghe lời Nam Cung Mặc Ngọc thì im lặng.
Nam Cung Mặc Ngọc nhìn Vương Thiên Tôn, vẻ mặt quái dị nói: "...Ta nói này Vương huynh, huynh sẽ không có ý đồ gì với Liễu sư tỷ đấy chứ? Nghe lời huynh đệ một câu, từ bỏ đi. Thiên kiêu như Liễu sư tỷ chính là mặt trời trên cao, hạng phàm nhân như chúng ta, đừng nghĩ ngợi làm gì nữa?"
Vương Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Nam Cung Mặc Ngọc: "Nam Cung huynh nói gì vậy? Chưa từng nghe câu 'tinh thành sở chí, kim thạch vi khai' (lòng thành đến mức đá cũng phải nứt) sao?"
Nam Cung Mặc Ngọc khẽ lắc đầu, không nói thêm lời nào nữa.
Cùng lúc đó, Tạ Thiên Minh cùng các đệ tử Lăng La Phong khác và một số đệ tử biết chuyện cũng lần lượt giải thích tình hình cho bạn bè xung quanh.
Đám đệ tử vốn chưa biết Lục Dịch, giờ phút này nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.
"Hóa ra là ký danh đệ tử của Lăng La Phong chủ!"
"Hít... tên này thiên phú đáng sợ đến vậy sao?"
Cũng có không ít nữ đệ tử xinh đẹp nghe tin về Lục Dịch, ánh mắt lay động, trong mắt mang theo vẻ rạng rỡ.
"Vị sư đệ này trông rất tuấn tú, không ngờ thiên phú lại mạnh mẽ như vậy."
"Hi hi, không biết vị sư đệ này đã có đạo lữ chưa nhỉ?"
"Lát nữa xem tầng Thí Luyện Tháp của vị sư đệ này thế nào, với biểu hiện của hắn, chắc có thể tranh vào top mười Luyện Khí Thí Luyện Bảng nhỉ?"