Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên

Lượt đọc: 7702 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Hồi Cuối. Ngoại Truyện 1: Đại Tẩu. Ngoại Truyện 2: Tịnh Duyên Sư Thái. Ngoại Truyện 3.
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Lưu Tắc tỏ vẻ khó khăn, y do dự khá lâu, sau đó mới nói: "Không dám giấu giếm gì, ta cảm thấy An cô nương nói rất đúng, chính là đạo lý này. Nếu ta có thể quyết định được, ta hy vọng cô nương có thể hóa giải nỗi đau trong lòng nội tử. Nhưng nội tử luôn coi trọng dáng vẻ dung mạo. Hôm qua nàng ấy đổ bệnh, có lúc nói lung tung, có khi thì kéo tóc xé xiêm y, dáng vẻ xộc xệch, tiều tụy thất thố. Nếu tự ta đồng ý để cô nương đi gặp nàng, đến lúc đó nàng không khách khí với cô nương, hoặc là trách ta không biết quan tâm tôn trọng, lòng ta cũng thấy khó. Để lát nữa ta hết bận, ta sẽ về phủ bầu bạn với nàng ấy. Nếu tình hình của nàng ấy có chuyển biến tốt, có tâm trạng đãi khách, thì ta sẽ phái người đi mời cô nương, thế nào?"

Lời nói này nghe rất xuôi, lại lễ độ khách khí, đương nhiên An Nhược Thần không thể nói "không" được, chỉ đành cáo từ rời đi.

An Nhược Thần đi ra cửa tửu lâu Chiêu Phúc, chậm rãi đi vòng quanh tửu lâu hai vòng, rất không cam lòng. Chỉ là nghiêm túc nhìn đi nhìn lại về phía tửu lâu, suy nghĩ mãi, nhưng không thu hoạch được gì, cũng không nghĩ ra được cách hay, chỉ đành phải về lầu Tử Vân tìm Long Đại trao đổi xin chỉ bảo.

Khách khứa cứ lui tới tửu lâu Chiêu Phúc, lúc ra về, An Nhược Thần đi lướt qua một gã nam tử áo lam. Nét mặt của hắn vẻ ngoài của hắn không có gì đặc biệt, An Nhược Thần không để tâm lắm, cũng không biết mình đã từng nghe qua giọng hắn, còn nhìn thấy bóng lưng của hắn.

An Nhược Thần không có lấy một phản ứng nào làm gã nam tử áo lam mỉm cười, hắn đi vào tửu lâu, lễ độ nói với Lưu Tắc đang chào đón: "Lưu lão bản, ta đặt nhã gian Phúc Như Hải."

"Mẫn công tử." Lưu Tắc ân cần đưa tay mời, cũng gọi một tiểu nhị đến: "Dẫn Mẫn công tử đến Phúc Như Hải."

Tiểu nhị đáp: "Vâng ạ, Phúc Như Hải, mời công tử đi bên này."

Vị khách nam mặc ngoại sam màu xanh đen bước vào nhã gian Phúc Như Hải, cũng không chờ tiểu nhị báo thực đơn mà đã thuần thục gọi ba món, còn tiểu nhị thì pha trà, nhận thức đơn xong thì lui ra. Chỉ chốc lát, Lưu Tắc đẩy cửa đi vào, dẫn theo tiểu nhị đem thức ăn lên. Tiểu nhị bày đồ xong thì đi xuống, nhưng Lưu Tắc thì nán lại, hỏi: "Mẫn công tử xem thức ăn có hợp khẩu vị không?"

Mẫn công tử kia dùng đũa khêu thức ăn, hạ giọng nói: "Tại sao lại chọc vào An Nhược Thần?"

Lưu Tắc cũng nhỏ tiếng đáp: "Nàng ta cố ý gây chuyện, ta sẽ đối phó tốt."

Mẫn công tử lườm hắn: "Đối phó thế nào?"

"Tất cả đều nghe theo tiên sinh dặn bảo, chỉ xem như không có chuyện gì, nàng ta bị mấ mặt, không tìm được manh mối điểm yếu gì, dần dà cũng vơi đi sự chú ý."

"Thế ư?" Mẫn công tử kẹp thức ăn cho vào miệng ăn, rồi lại hỏi: "Khuê nữ nhà ngươi bị mất tích?"

Lưu Tắc đờ người, rồi đáp như không có chuyện gì xảy ra: "Đúng thế. Vẫn đang tìm."

"Mất tích cũng quá khác thường nhỉ."

Lưu Tắc mím môi, y biết Mẫn công tử thạo tin tức, cũng có người ở chỗ nha môn, đương nhiên không dám nói bậy giấu giếm, đành nói: "Công tử đến là vì chuyện này? Công tử yên tâm, ta sẽ xử lý tốt. Hôm qua ta đã ra ngoài xã giao rồi, nội tử nhất thời hoảng loạn nên mới báo quan, ta đã sắp xếp xong xuôi cả, sẽ không làm lớn chuyện."

"Cũng đã ầm ĩ đến tận chỗ thái thú, An Nhược Thần cũng gọi đến, còn chê không đủ lớn ư?" Mẫn công tử nói: "Ngày nào còn chưa tìm được con gái ngươi về thì ngày đó không thể kết án được, rất nguy hiểm." Hắn đặt đũa xuống cái cạch, trợn mắt nhìn Lưu Tắc: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Đúng là con gái mất tích thật, đã phái người đi tìm rồi. Sẽ xử lý thỏa đáng."

"Ngươi đã giấu ta chuyện gì?"

Lưu Tắc cung kính đáp: "Công tử minh xét, trong lòng ta hiểu rõ chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ. Chuyện công tử giao phó, không phải ta đã làm ổn thỏa rồi sao?"

"Còn nương tử của ngươi thì sao, cũng biết điều an phận, không gây rắc rối?"

"Dĩ nhiên nàng cũng vậy."

Lưu Tắc đáp rất chắc chắn, nhưng Mẫn công tử không hài lòng, "An Nhược Thần đã theo dõi các ngươi rồi, bên Long Đại đã cho người đến huyện Phong An điều tra nội tử của ngươi với lầu Phẩm Hương rồi, dĩ nhiên còn có ngươi nữa. Cái gì gọi là không gây rắc rối? Bỗng dưng vô cớ con gái ngươi mất tích khó hiểu? Đang ngủ yên trong nhà, lại có thể bỗng dưng mất tích như An Nhược Phương kia sao? Nội tử ngươi lợi hại lắm, lại chạy đi báo quan, muốn làm An Nhược Thần thứ hai hả?"

Lưu Tắc đần mặt, thật không ngờ Long Đại sẽ muốn đi điều tra nợ cũ. "Công tử bớt giận. Trong này nhất định là thủ đoạn của An Nhược Thần. Hôm đó ở trên đường đi, nàng ta dụ bắt Nhân Nhi, rồi giả vờ làm người tốt đưa về nhằm làm quen. Kết quả chuyện thế nào, ta sẽ tra rõ. Hơn nữa, lầu Phẩm Hương kia không liên quan đến chuyện của chúng ta, bọn họ có đi mười chuyến cũng vô dụng."

"Thủ đoạn của An Nhược Thần? Ngươi định tra như thế nào?" Mẫn công tử hừ lạnh.

"Ta chỉ là một bách tính bình dân thông thường, dân chúng bình thường mất con đi tra thế nào thì ta tra thế áy. Nếu đã báo quan, đương nhiên do quan gia làm chủ vì dân. Còn về An Nhược Thần, không hề liên quan gì đến Lưu gia ta. Nội tử ta thích yên tĩnh, sau khi con gái mất tích thù ủ bệnh, không tiếp khách được. Nếu thật sự có kẻ bắt cóc lấy con gái ta ra đổi điều kiện yêu cầu, ta cũng sẽ không nhượng bộ."

Nói cách khác, bọn họ sẽ sống như dân chúng bình thường, người khác không nắm được thóp. Bọn họ cũng không động vào An Nhược Thần nữa, không để nàng ta điều tra ra manh mối. Con gái sẽ không trở thành quân cờ uy hiếp y, y thà hy sinh đứa bé cũng sẽ để đại cục được vẹn toàn.

Mẫn công tử không nói lời nào.

Lưu Tắc cũng không nói gì thêm, im lặng đứng bên chờ.

Một lát sau, Mẫn công tử hỏi: "Có tin tức của An Nhược Phương không?"

"Không có, trong thành hay ngoài thành đều không nghe được tin tức tương tự về tiểu cô nương. Sợ có khi gặp nạn chết thẩ rồi, chỉ là chưa tìm được thi thể mà thôi."

Lúc này ngoài cửa có tiểu nhị lên tiếng: "Đồ ăn lên rồi đây." Theo lời nói, một tiểu nhị đẩy cửa đi vào, bưng khay thức ăn vào.

Lưu Tắc nói với Mẫn công tử: "Được rồi, vậy để lấy thêm cho công tử rượu hoa điêu* nóng." Dứt lời quay sang bảo với tiểu nhị: "Công tử muốn một bình hoa điêu, nhanh lên."

(*Rượu hoa điêu là loại rượu đựng trong chum sành có chạm trổ hoa văn, loại rượu quý của Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Hồi Cuối. Ngoại Truyện 1: Đại Tẩu. Ngoại Truyện 2: Tịnh Duyên Sư Thái. Ngoại Truyện 3.
Tiến »