Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Lượt đọc: 2495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »
Chương 13..

❊ ❊ ❊

Những ngày sau khi trở về Vương phủ vô cùng bình yên, ta vốn thích sự yên lặng, hiện giờ bởi vì cần phải chăm sóc Sơ Ảnh, hầu như ta không rời khỏi Mặc Các.

Nam Thừa Diệu tất nhiên là không tiếp tục lưu lại Tử Kinh Cung, nhưng cũng không có nhiều thời gian chú ý tới ta, chỉ phân phó tìm hai tiểu nha hoàn hầu hạ sinh hoạt thường ngày, mỗi ngày đều có kim sang dược và thuốc bổ thượng hạng mang tới.

Thân mình Sơ Ảnh ngày càng tốt lên, kỳ thật một kiếm Nam Thừa Diệu tổn thương nàng, nhìn như hung ác, nhưng thực ra vẫn chưa nguy hại đến bộ phận quan trọng, ba tháng sau, nàng đã cơ bản khỏi hẳn, tâm lý cũng không có để lại quá nhiều thương tổn.

Dù sao nàng cũng đã từng trải qua nhiều việc thế này, tâm tính lạc quan rộng lượng, đối với chuyện quá khứ, cũng không có tính toán dây dưa.

Chính là, thỉnh thoảng, khi Nam Thừa Diệu đến đây, nàng vẫn còn ít nhiều sợ hãi. Chuyện tình phát sinh như vậy, tất nhiên sẽ không như gió thoảng, thoáng chốc liền không còn dấu vết.

Nam Thừa Diệu cũng không thường đến Mặc Các, cho dù đến đây, cũng chỉ là nhàn tản cùng ta đánh cờ, nói vài lời râu ria.

Còn nhớ rõ lần đầu hắn tới đây, sắc trời đã muốn không còn sớm, thời gian càng về sau, đáy lòng ta lại càng hoảng, không ngừng suy nghĩ có phải hắn sẽ ngủ lại đây.

Tuy rằng đã cố giữ bình tĩnh, nhưng trên mặt vẫn vô ý để lộ thần sắc bối rối cùng mất tự nhiên, tất nhiên là hắn nhìn ra điều đó ở trong mắt ta, nhưng lại không nói gì, càng ngày càng cố ý lộ ra dáng vẻ uể oải tựa lên giường mãi không đi, cũng không tỏ ý gì, nụ cười đùa cợt bên môi càng ngày càng sâu.

Đợi cho trăng đã lên cao, hắn vẫn như trước không hề có ý muốn rời đi, Tầm Vân phái Hoạ Ý, nha hoàn hầu hạ của ta, gõ cửa tiến vào hỏi: “Thời điểm cũng không còn sớm, điện hạ tối nay có phải sẽ ngủ lại đây?”

Nam Thừa Diệu cười như không cười nhìn ta: “Đừng hỏi ta, hỏi Vương phi các ngươi.”

Ta vốn đã hốt hoảng, càng chưa từng nghĩ hắn sẽ có câu hỏi như thế, trong lúc nhất thời có chút lúng túng.

Hắn thấy ta như thế, cũng cười lên tiếng: “Vương phi ngày thường không phải tài trí nhanh nhẹn không thua nam nhân sao, sao hiện tại lại không nói câu nào? Là vui mừng quá độ, hay là sợ hãi quá mức đây?”

Ta càng lúc càng khó xử, đáy lòng có chút buồn bực, tâm chạy loạn, đang muốn lên tiếng đáp lại, bỗng nhiên hắn tao nhã đứng dậy, cũng không nói thêm cái gì, chỉ cười bước ra cửa.

Nhìn thấy bóng lưng hắn biến mất trong đêm tối, ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, đáy lòng cũng tuôn lên một loại cảm xúc không nói nên lời.

Hoạ Ý có chút khó hiểu: “Tâm tình của Điện hạ tốt lắm nha, nhưng tại sao lại không ở lại đây?”

Nàng còn nhỏ, chỉ nhìn qua nét cười bên môi hắn, nhưng không chú ý tới đôi mắt tối tăm, ẩn sâu vẻ lạnh nhạt.

Không biết có phải bởi vì ta biết được hắn cùng tiền triều công chúa có một đoạn tình duyên không trọn, mà mỗi lần nhìn vào đôi mắt hắn, đáy lòng ta lại không khỏi nhói đau.

Nữ nhân luôn đa cảm, dù chỉ là cảm tình thoáng qua cũng vì thế mà bi thương. Liễm nói thật không có sai.

Thực ra, trước đây ta từng có một lần vô ý gặp hắn tại dạ yến quần thần, trong bữa tiệc xa hoa ca múa mừng cảnh thái bình, thịnh vượng.

Hắn ngồi ở vị trí chủ toạ cao cao tại thượng, ôm mỹ nhân trong lòng, mỉm cười lười nhác.

Tự nhiên tựa như việc mà người bình thường nào cũng có thể trải qua, chẳng qua là rượu trong chén màu sắc như bích, mỹ nhân trong lòng như ngọc. Trừ lần đó ra, cũng không có lần nào khác.

Ta lẳng lặng đứng ở hành lang ngoài điện, hắn không phát hiện ra ta, mà ta lại rõ ràng chứng kiến, mặc dù là nụ cười buông thả nhưng ánh mắt lại chung thuỷ lạnh lùng.

Khi đó, không biết vì điều gì, hay là trong lúc bất chợt, ta chắc chắn, tiếng nhạc lả lướt này có lẽ từ sớm hắn đã không quan tâm đến, tuy ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, nhưng những điều đó cũng chưa bao giờ xuyên vào tâm tư hắn.

Ý nghĩ của hắn, có lẽ đã không còn tồn tại trên thế gian này, hắn thật sự có thể nhẫn tâm bức tử nàng sao, cuối cùng là vì điều gì?

Quyền thế? Hay là thiên hạ?

Ta không hiểu, giang sơn này thật sự quan trọng như vậy, đáng giá để hắn dùng con tim của mình đổi lấy sao.

Cho dù là có thể cướp đoạt được thiên hạ, nhưng bên cạnh đã không còn người có thể cùng hắn chia sẻ, tất cả những chuyện này còn có ý nghĩa gì nữa.

Đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy một hồi bước chân dồn dập từ xa truyền đến, chỉ chốc lát, Sơ Ảnh sắc mặt đỏ bừng chạy tới.

Ta vội đứng dậy gọi nàng: “Em vừa mới khoẻ lại, chuyện gì mà phải chạy vội như vậy, nghĩ một lát đi nếu không lại ho khan.”

Nàng không chút để ý, cười cười, giọng điệu không nén hưng phấn: “Tiểu thư, phu nhân đến Vương phủ, còn mang theo Ám Hương.”

Ám Hương, Sơ Ảnh là tỷ muội ruột thịt, từ nhỏ đã vào Tướng phủ, mẫu thân để Sơ Ảnh bên cạnh ta, còn Ám Hương thì luôn theo bên người Diễm nhi.

Lúc Diễm nhi đào hôn, Ám Hương cũng theo nàng rời phủ Thừa Tướng, hoàn toàn không có tin tức, ta biết Sơ Ảnh luôn luôn lo lắng không thôi.

Hiện giờ, cuối cùng có thể gặp mặt, cũng khó trách nàng hưng phấn như vậy.

Mà mẫu thân hôm nay lại mang Ám Hương tiến đến, có phải hay không cũng có ý, Diễm nhi, muội muội đào hôn, cuối cùng cũng chịu trở về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »