Nhìn ngôi làng yên tĩnh phía xa, nhìn làn khói bếp lững lờ trôi, rồi lại nhìn bóng dáng dân làng đang khoác cuốc trên vai đi dọc con đường núi, tâm trạng Vương Tiểu Phi bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Vẫn là môi trường như thế này mới tốt!
Vốn dĩ ý định ban đầu của Vương Tiểu Phi là đi ra ngoài xem thử, nhưng sau khi đi rồi mới phát hiện ra rất nhiều chuyện không theo ý chí của mình, khiến bản thân giờ đây đã trở thành tiêu điểm, muốn yên tĩnh cũng không được.
Những chuyện rắc rối bên ngoài, Vương Tiểu Phi thực sự không muốn nhúng tay vào, đối với anh chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh biết mình đang đi trên con đường tu chân, không ngừng nâng cao tu vi, tiến về phía những tầng thứ cao hơn mới là căn bản.
Chuyện lần này Vương Tiểu Phi cũng không muốn quản nữa. Vụ tranh đấu phong thủy đã chấm dứt với cái chết của Tra Mộc Tây, cũng chẳng thể nói là ai thắng ai bại, còn chuyện hậu kỳ, Vương Tiểu Phi lại càng không muốn bận tâm.
Gọi một cuộc điện thoại cho Thái Thủy Hương để dặn dò về việc phát triển tửu lâu, Vương Tiểu Phi một mình lái xe rời khỏi tỉnh thành, không nói cho bất cứ ai mà trực tiếp trở về Lục Thủy Thôn.
Dân làng ở đây chưa từng xem tivi, đương nhiên không thể nào biết được chuyện bên ngoài. Chỉ có ở nơi này, Vương Tiểu Phi mới có thể tìm thấy một sự an yên.
Đã nổi tiếng rồi, Vương Tiểu Phi đương nhiên sẽ không đến trường đi học nữa. Dù sao anh đi học cũng chỉ để học một số kiến thức y học hiện đại, chỉ cần tìm được sách, tự học cũng chẳng sao.
Cứ tu luyện tại Lục Thủy Thôn thôi!
Vương Tiểu Phi vừa xuất hiện ở đầu làng, dân làng đã nhìn thấy anh, có người đã vội vã chạy ra đón.
"Vương lão bản, về rồi à?" Triệu Tứ Hải vác cuốc trên vai, cười chào hỏi.
"Ài, Tiểu Phi à, cuối cùng cháu cũng về rồi." Lục Tiến Nguyên sau khi nhận được tin tức cũng nhanh chóng chạy tới.
Lục Tiến Nguyên lúc này mặt mày rạng rỡ, ánh mắt nhìn Vương Tiểu Phi tràn đầy sự vui mừng.
"Ông ngoại, tình hình trong thôn hiện giờ thế nào rồi ạ?"
"Còn thế nào nữa? Những việc cháu bảo chúng ta làm đều đã xong xuôi, đất đai cháu thầu cũng đã lo liệu ổn thỏa, còn cả mấy công trình xây dựng cũng xong rồi, chỉ chờ cháu đến xem xem cần điều chỉnh thế nào thôi."
"Tiểu Phi, trong đất đều đã gieo trồng những loại thảo dược cháu cần thu thập, cháu đi xem thử còn chỗ nào làm chưa tới nơi tới chốn không."
Lục Hổ cũng mặc một bộ vest nhăn nhúm, chân mang đôi giày da đầy bùn đất bước tới.
Nhìn lại, dân làng ai nấy đều vô cùng thân thuộc, mọi người đều tranh nhau tới hỏi thăm Vương Tiểu Phi.
Lê Lan và Lê Hoa lúc này không biết từ đâu chạy tới, hai cô gái đều tràn đầy vẻ vui mừng, vì chạy nhanh nên mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng không ngừng.
"Tiểu Phi ca!"
Lê Lan mở đôi mắt sáng ngời nhìn Vương Tiểu Phi.
"Ông ngoại, hôm nay con về là định ở lại một thời gian, ông có thể giúp con chuẩn bị một chút không, tối nay con mời cả thôn ăn cơm."
"Ha ha, được chứ, sao lại không được. Vừa hay Tiền Lão Cửu mới săn được một con lợn rừng trên núi, ông sẽ thu mua lại cho mọi người cùng ăn."
"Vương tổng, chỗ tôi có ít gà rừng, có cần không?"
"Cần chứ, cứ cái gì mọi người có thì đều thu hết, tối nay không say không về!"
Vương Tiểu Phi cảm thấy toàn thân mình lúc này tràn đầy sức sống, nông dân chỉ khi gần gũi với đất đai mới có được sinh khí.
Lục Tiến Nguyên biết Vương Tiểu Phi không thiếu tiền, nghe thấy việc mời mọi người ăn cơm thì tâm trạng cũng rất vui vẻ, lập tức lớn tiếng gọi những người phụ nữ đi chuẩn bị.
"Tiểu Phi ca, căn nhà anh ở đã làm gần xong rồi, anh có muốn qua xem thử không?"
Lê Lan nhỏ giọng nói với Vương Tiểu Phi.
Thực ra khi mới đến, Vương Tiểu Phi đã liếc nhìn lên núi. Sau khi được tu sửa, ngọn núi đã hoàn toàn thay đổi diện mạo, hình dáng một sơn trang đã lộ rõ, đặc biệt là nơi anh từng chọn có linh khí dồi dào nhất nay đã xây dựng một căn nhà bằng tre gỗ.
Phải nói dân làng cũng rất thông minh, làm theo quy hoạch của Vương Tiểu Phi, căn nhà tre gỗ đó trông khá là đẹp mắt.
Gật đầu một cái, Vương Tiểu Phi dưới sự dẫn đường của hai chị em nhà họ Lê đi về phía căn nhà đó.
Dân làng nhìn thấy tình cảnh của hai chị em nhà họ Lê thì chỉ cười cười, không nói gì thêm. Trong lòng họ đều hiểu, hai chị em này rất có thể đã theo Vương Tiểu Phi rồi. Họ cũng cảm thấy ngưỡng mộ hai cô gái này, theo được một ông chủ vừa giàu có lại vừa đẹp trai, hai chị em nhà họ Lê coi như đã khổ tận cam lai.
Một vài cô gái lớn và nàng dâu trẻ thì ít nhiều nhìn bóng lưng của Vương Tiểu Phi và hai cô gái với vẻ đầy oán trách.
"Tiểu Phi ca, căn nhà này ngày nào chúng em cũng tới quét dọn đấy." Lê Hoa vừa bước vào trong đã như vào nhà mình, không ngừng giới thiệu tình hình ở đây với Vương Tiểu Phi.
Quả nhiên nơi này ngày nào cũng dọn dẹp, đã sạch sẽ không một hạt bụi.
"Tiểu Phi ca, điểm bất tiện duy nhất ở đây là nằm trên lưng chừng núi, dùng nước không được thuận tiện lắm."
Vương Tiểu Phi mỉm cười nói: "Mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi, một số thứ có thể từ từ giải quyết."
Khi bước vào một căn phòng ngủ rộng lớn, Vương Tiểu Phi thấy giường chiếu đều đã xong xuôi, chỉ là thiếu chăn màn các thứ.
"Tiểu Phi ca, đồ đạc trên giường mẹ bảo phải hỏi ý kiến anh nên vẫn chưa đi mua."
Nhìn hai cô gái, Vương Tiểu Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai em là người anh tin tưởng nhất, có vài chuyện anh muốn nói với hai em, anh có một số năng lực đặc biệt."
Lê Lan cười nói: "Chúng em biết mà, anh có thể bắt quỷ, nếu không thì con ác quỷ trên núi đó đã không biến mất. Người trong thôn đều đang bàn tán riêng với nhau, nói rằng chỉ có anh mới trấn áp được ác quỷ trên núi."
Nghe vậy, Vương Tiểu Phi càng yên tâm hơn, mỉm cười nói: "Không sai, ngoài những thứ đó ra, Tiểu Phi ca còn có một thủ đoạn, có thể mang theo rất nhiều thứ bên người."
Vừa nói, Vương Tiểu Phi vừa lấy chăn màn và những vật dụng cần thiết từ trong nhẫn ra.
Nhìn thấy thủ đoạn này của Vương Tiểu Phi, hai chị em mở to mắt nhìn, đương nhiên trong lòng vô cùng kinh ngạc.
"Tiểu Phi ca, anh yên tâm, chuyện của anh chúng em tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài!"
"Tiểu Phi ca, có thể nói với mẹ em không?" Lê Lan do dự một chút rồi hỏi.
"Chỗ mẹ em thì có thể nói, nhưng phải dặn bà đừng nói ra ngoài nữa."
"Tiểu Phi ca, anh tốt quá!"
Lê Hoa đã nhào vào lòng Vương Tiểu Phi, ôm chặt lấy anh một cái, rồi mặt đỏ bừng buông tay ra.
Nhìn hai cô gái giúp mình trải giường gấp chăn, tâm trạng Vương Tiểu Phi cũng trở nên tốt hơn nhiều. Anh cảm thấy đây mới là cuộc sống mình cần, sự ồn ào nơi phố thị đối với anh thực sự không có ý nghĩa gì lớn lao.
Bước ra khỏi phòng, Vương Tiểu Phi vừa nhìn ngắm mọi thứ ở đây, vừa suy nghĩ cách giải quyết. Sau một hồi quan sát, Vương Tiểu Phi nảy ra ý định cải tiến. Mình là người tu chân, không nhất thiết phải làm mọi việc theo cách truyền thống, cứ dứt khoát cải tạo nơi này thành một môi trường tu chân luôn là tốt nhất.