Thông qua lời giới thiệu của Tào Vũ Hân, Vương Tiểu Phi mới hiểu rõ tình hình của Tiên mộ.
"Ám Giáo làm sao biết được chuyện về chiếc chìa khóa?"
"Cha tôi đã gia nhập Ám Giáo, trong một lần vô ý đã tiết lộ chuyện này ra ngoài, thế là Ám Giáo ép ông ấy phải dâng chìa khóa lên, ông ấy đành phải khai ra cả cha của Hoàng Lỗi."
Hóa ra là vậy!
Vương Tiểu Phi cũng đã nắm bắt được vài nội tình.
"Nếu là như vậy, số người tìm đến đây hẳn là không ít."
"Đúng vậy, Tiên mộ vẫn có quy luật nhất định để lần theo, cũng có một số người có thể tính toán được nó sẽ xuất hiện ở đâu. Cho nên, dù có chìa khóa trong tay, nhưng khi đến đó rồi có lấy được bảo vật trong Tiên mộ hay không thì còn khó nói lắm."
"Nói như vậy, không chỉ có nhóm người chúng ta canh giữ ở đó, rất có thể còn có những kẻ khác cũng đang phục sẵn?"
"Đương nhiên rồi, những kẻ tìm đến đó canh giữ đều là những người có thực lực rất mạnh."
Vương Tiểu Phi khẽ gật đầu, thầm nghĩ lần này quả thực có chút khó khăn.
Liếc nhìn Vương Tiểu Phi, Tào Vũ Hân nói: "Chủ nhân, mọi người đều tập hợp theo từng đội nhóm tìm đến đó, ngài định một mình đi tới sao?"
Vương Tiểu Phi thầm gật đầu, nếu quả thực là vậy, vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn rồi, bản thân hắn chưa chắc đã có thể thu hoạch được gì.
"Cứ quan sát tình hình một chút đã rồi tính."
Dù sao không có chìa khóa thì không thể tiến vào, mình ở đây có tới ba chiếc, bọn họ chỉ có một chiếc, đến lúc đó mình không lấy ra thì họ muốn vào cũng không vào được.
Nhìn Vương Tiểu Phi, Tào Vũ Hân cảm thấy hắn vô cùng thần bí, không biết tại sao Vương Tiểu Phi lại có thể giấu được chìa khóa, bèn nói: "Chủ nhân, chìa khóa càng gần Tiên mộ thì hào quang tỏa ra càng rực rỡ."
Vương Tiểu Phi khẽ gật đầu đáp: "Không sao."
Tào Vũ Hân liếc nhìn vùng đan điền của Vương Tiểu Phi, thầm nghĩ người này rốt cuộc dùng phương pháp gì để cất giấu, trông có vẻ rất thần bí.
Hai người tiếp tục hành trình về phía Đông.
Vương Tiểu Phi không hề vội vã, chỉ cần thấy nơi nào có cảnh quan tương đối đẹp là hắn lại tế ra Cảnh Quan Trận, sau đó hai người ở bên trong tha hồ mây mưa, hoan lạc một phen.
Tào Vũ Hân thực lòng muốn lấy lòng Vương Tiểu Phi, đủ loại tư thế đều có thể chiều theo, Vương Tiểu Phi phát hiện ra việc di chuyển trên con đường này không hề là một chuyện gây đau đầu chút nào.
"Chủ nhân, đây là một gốc Tiên thảo!"
Tào Vũ Hân nhanh chóng lao tới.
Trên dọc đường đi, thu hoạch của cô ta khá nhiều. Vương Tiểu Phi hiện tại không quá để tâm đến Tiên thảo, những loại thông thường đều để mặc cho Tào Vũ Hân thu lấy, trừ khi là loại Tiên thảo, Tiên quả nào lọt vào mắt xanh của hắn thì hắn mới thu giữ.
Nhìn Tào Vũ Hân khôi phục vẻ hoạt bát của một thiếu nữ, không hề có chút bất mãn nào vì đã trở thành nữ nô của mình.
Người đàn bà này rất biết cách điều chỉnh tâm thái!
Hả!
Vương Tiểu Phi nhìn thấy cách đó không xa có một cái xác nằm đó, đi tới xem thử thì ra là một người mặc trang phục của Khu Yêu Phái.
"Đây là Lư sư huynh."
Tào Vũ Hân hái xong gốc Tiên thảo đi tới, nhìn cái xác nằm dưới đất liền nhận ra thân phận của người chết.
"Là Kim Tiên?"
"Vâng, Kim Tiên đỉnh phong."
Vậy mà đã chết ở đây!
Vương Tiểu Phi không nói nhiều, lập tức tế ra Cảnh Quan Trận pháp, bảo vệ hai người vào bên trong.
Trận pháp vừa mới hình thành, một đòn tấn công mạnh mẽ đã giáng xuống trên màn chắn.
Vương Tiểu Phi cũng có chút kinh hãi, lần này lực tấn công của đối phương quá mạnh, trận pháp của hắn đã bị đánh cho rung lắc dữ dội.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trước đã xuất hiện ba cao thủ Kim Tiên mặc trang phục của Đại Hưng Môn.
"Là Giang thị tam huynh đệ của Đại Hưng Môn!" Tào Vũ Hân thốt lên kinh hãi.
"Ra đây đi, trước mặt Giang thị tam huynh đệ chúng ta, các ngươi không có đường trốn đâu!"
Kẻ cầm đầu ngạo nghễ nói.
Bọn chúng đã phục ở đây mấy ngày nay, khó khăn lắm mới thấy được hai kẻ tu vi thấp kém, ai nấy đều trở nên hưng phấn.
Vương Tiểu Phi nhìn ba kẻ kia, lúc này mới hiểu tại sao người chết kia lại bị giết. Ba kẻ đối phương đều có tu vi tầng Kim Tiên, kẻ cầm đầu còn là một cao thủ Kim Tiên đỉnh phong, bảo sao ba người kia không phải là đối thủ của chúng.
"Chủ nhân, làm sao đây?" Dù cũng là người tu vi Kim Tiên, nhưng Tào Vũ Hân chưa bao giờ coi mình là một Kim Tiên thực thụ, thấy đối phương đột nhiên xuất hiện tới ba người, trong lòng cô ta cũng bắt đầu lo lắng.
"Nơi này cách Tiên mộ không còn xa nữa phải không?"
Vương Tiểu Phi hỏi một câu.
"Vâng, cảm giác cũng gần tới rồi."
Vương Tiểu Phi biết bây giờ phải tốc chiến tốc thắng mới được.
Nghĩ tới đây, Vương Tiểu Phi lấy ra Khốn Tiên Thằng. Sợi dây này lúc đầu chỉ có thể đối phó với người tầng Tiên Nhân, về sau Vương Tiểu Phi đã nhờ người tế luyện lại, đối phó với người tầng Kim Tiên cũng đã có hiệu quả. Lần này Vương Tiểu Phi muốn thử xem uy lực của nó đối với ba kẻ này như thế nào.
Tào Vũ Hân vẫn luôn quan sát Vương Tiểu Phi, cô ta cũng không biết Vương Tiểu Phi có thể đối phó nổi ba kẻ này hay không, chỉ biết một điều: nếu Vương Tiểu Phi thất bại, kết cục của cô ta cũng sẽ vô cùng thê thảm.
"Khởi!"
Vương Tiểu Phi trang bị đầy đủ cho bản thân, sau đó tế ra một lá Ẩn Phù. Trong tình huống này, Ẩn Phù vẫn có tác dụng nhất định, việc Vương Tiểu Phi cần làm là thừa lúc đối phương không chú ý mà đánh lén.
Chỉ thấy Vương Tiểu Phi lóe người một cái đã lao ra khỏi Cảnh Quan Trận, sau đó ba lá Băng Tuyết Phù được tung ra.
Ở nơi như thế này, loại Băng Tuyết Phù không gây tiếng động này lại có uy lực cực lớn.
Ba kẻ kia đang nhìn chằm chằm vào trận pháp, chưa kịp nhìn rõ chuyện gì thì Vương Tiểu Phi đã lao tới, thế là đòn tấn công của cả ba đều nhắm thẳng về phía Vương Tiểu Phi.
Đáng tiếc là Vương Tiểu Phi có Ẩn Phù trên người, chỉ cần lách mình một cái là đã né được đòn tấn công của chúng.
Đúng lúc này, ba lá Tiên Phù được tung ra.
Sắc mặt ba kẻ kia thay đổi, vừa định vùng vẫy thì một sợi dây thừng đã bất ngờ ập tới, trói gục ngay một tên tại chỗ. Vương Tiểu Phi không hề dừng tay, một lá Phụ Khí Phù đã được dán lên Kinh Lôi Đao.
Điều Vương Tiểu Phi muốn chính là sự chớp nhoáng, chỉ cần trong khoảnh khắc chiếm được thế thượng phong là đủ.
Lúc này, thanh đại đao đã hoàn toàn được cường hóa chém thẳng vào người một tên.
Phập một tiếng, tên đó bị một đao chém ngã xuống đất.
Vương Tiểu Phi lại lóe người, đại đao xoay chuyển một vòng, tên kia đã gục xuống.
Đến lúc này, Vương Tiểu Phi mới lách mình lui lại, tiện tay vung đao chém bay đầu kẻ đang bị Khốn Tiên Thằng trói chặt.
Toàn bộ quá trình diễn ra như mây bay nước chảy, ngay cả Tào Vũ Hân còn chưa kịp phản ứng thì trận chiến của Vương Tiểu Phi đã kết thúc.
Đến lúc này, Vương Tiểu Phi mới lui trở lại trong Cảnh Quan Trận.
Tào Vũ Hân lúc này hoàn toàn chết lặng, cô ta lần đầu tiên thấy cảnh chém giết trên chiến trường lại có thể nhanh chóng đến vậy. Nhìn lại hai cái xác đã chết không thể chết hơn được nữa, Tào Vũ Hân không khỏi rùng mình, thầm nghĩ may mà mình đã trở thành nữ nô của Vương Tiểu Phi, nếu không thì đã sớm mất mạng rồi.