Cũng không biết đã qua bao lâu, Vương Tiểu Phi mở hai mắt ra, hắn phát hiện bản thân đã có sự khác biệt rất lớn so với trước kia. Khi nhìn ra xa, không chỉ nhìn được rất xa, mà còn có thể thấy rõ cả những thứ vô cùng nhỏ bé, đặc biệt là Vương Tiểu Phi nhận ra đôi mắt mình có thể nhìn thấy các loại tình trạng sinh thành của năng lượng.
Lợi hại đến thế sao!
Trong lòng Vương Tiểu Phi hiểu rõ, nếu có thể nhìn thấy tình trạng sinh thành của năng lượng, việc mình suy diễn công quyết sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Đến lúc đó chỉ cần quan sát tình trạng sinh thành và suy giảm của năng lượng để suy diễn, việc này hoàn toàn có thể giúp mình tiết kiệm được quá nhiều công sức.
Khi nhìn lại cơ thể mình, Vương Tiểu Phi phát hiện thân thể đã hoàn toàn thay đổi, không còn là trạng thái như trước nữa. Cơ thể hiện tại vô cùng mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức khiến Vương Tiểu Phi cảm thấy có chút không quen.
Chẳng lẽ đây chính là cơ thể khi Tiên thể sơ thành?
Nghĩ đến đây, trên mặt Vương Tiểu Phi lộ ra ý cười. Nếu đám khôi lỗi kia có đến, có lẽ chỉ cần dựa vào cơ thể này thôi cũng đủ để chống chọi với chúng rồi.
Suy nghĩ một lát, Vương Tiểu Phi vận chuyển "Tiên Năng Biến" công quyết, cơ thể đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, không hề để lộ ra trạng thái Tiên thể này.
Ủa!
Vương Tiểu Phi bất ngờ phát hiện ra ngay khi mình chuyển hóa "Tiên Năng Biến" về trạng thái cũ, cấp bậc tu vi thế mà lại tăng lên. Vốn dĩ chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, bây giờ đã đạt tới tầng thứ Nguyên Anh trung kỳ.
Còn có thể như vậy sao?
Vương Tiểu Phi bây giờ càng ngày càng khẳng định rằng bản thân mình thực sự đã xảy ra thay đổi. Công quyết đã khác với bình thường, bây giờ rốt cuộc mình đang ở cấp bậc Tiên nhân hay cấp bậc Tu chân đây?
Vương Tiểu Phi ngồi đó cũng cảm thấy có chút khó hiểu.
Mặc kệ vậy, dù sao chuyện này đối với mình cũng là một chuyện tốt, chẳng có gì to tát cả.
Vương Tiểu Phi gạt hết những suy nghĩ lộn xộn đó sang một bên.
Khi nhìn ra xung quanh, Vương Tiểu Phi thấy cảnh vật bốn phía cũng đã thay đổi. Hiện tại xung quanh không còn kiếp lôi nữa, những đám mây đen dày đặc trong hư không cũng đã biến mất.
Nhìn lại mặt đất, Vương Tiểu Phi cũng lắc đầu, ngay cả khi bị kiếp lôi oanh kích dữ dội như vậy, mọi thứ ở đây dường như vẫn không có gì thay đổi.
Tiên năng bị Vương Tiểu Phi hấp thụ một lượng lớn, tất nhiên vẫn còn một ít tán ra trong tinh không này. Khi hít một hơi thật sâu, Vương Tiểu Phi vẫn cảm nhận rõ ràng tình trạng linh khí nồng đậm.
Ngay lúc này, Vương Tiểu Phi nghe thấy từ phía xa truyền đến tiếng động, sau đó là âm thanh của một lượng lớn người đang chạy về phía này.
Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?
Vương Tiểu Phi thực sự không thể hiểu nổi những cao thủ tu chân ở đây.
Rất nhanh, Vương Tiểu Phi đã nhìn thấy từng người từng người lao vút qua bên cạnh mình.
"Thằng nhãi, đi chết đi!"
Một gã tráng hán nhìn thấy Vương Tiểu Phi đang đứng ngẩn ngơ ở đó, vung một đao chém thẳng về phía hắn.
Đây hoàn toàn là một cao thủ luyện thể, nhát đao này của hắn thuần túy là sự vận dụng lực lượng. Trong đao phong, dường như cả không gian cũng bị chém nát.
Thấy người này nói giết là giết, Vương Tiểu Phi không hề né tránh, mà là chìa cánh tay ra thử đao.
Binh!
Không hề có chuyện cánh tay bị chém đứt, trên cánh tay Vương Tiểu Phi thậm chí không xuất hiện lấy một vết xước.
Thấy cơ thể mình ở trạng thái này, khóe miệng Vương Tiểu Phi lộ ra ý cười, quả nhiên Tiên thể đúng là khác biệt.
Ngay lúc đối phương đang ngơ ngác nhìn Vương Tiểu Phi, hắn đã vươn tay đoạt lấy đại đao của đối phương, xoay tay chém trả lại một nhát.
Gã tráng hán kia còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị Vương Tiểu Phi chém ngã xuống đất.
Thu lấy nhẫn của đối phương, Vương Tiểu Phi nhìn về phía cây đại đao này, thấy đó là một cây đại đao cấp Pháp bảo.
Cũng được, có thể dùng tạm.
Vương Tiểu Phi hài lòng thu đại đao lại.
Lúc này, càng nhiều người hơn đang lao vào phía trong.
"Vương đạo hữu, ngươi ở đây à!"
Lúc này, một giọng nói kinh ngạc truyền đến.
Vương Tiểu Phi nhìn lại thì ra là Kỷ Bá Mao, không ngờ tên nhóc này cũng đến đây.
"Các ngươi đây là?"
Vương Tiểu Phi nghi hoặc hỏi.
"Ngươi không biết là sau Lôi Trì chính là cơ hội tìm bảo vật sao? Chạy mau, muộn là chẳng còn gì đâu."
Kỷ Bá Mao nói rồi kéo Vương Tiểu Phi chạy vào trong.
"Ý ngươi là sau Lôi Trì có rất nhiều thứ phun ra?"
"Tất nhiên rồi, Vương đạo hữu, ta nói cho ngươi biết, mọi người đều chờ đợi cơ duyên sau Lôi Trì. Ngươi không biết đấy thôi, lần này Lôi Trì bùng nổ rất dữ dội, mọi người đều thấy rồi, lần này thứ phun ra rất nhiều, chắc chắn có sự tồn tại của Tiên khí, còn có cả Tiên mộ, Tiên thảo các thứ. Nếu chúng ta có cơ duyên, biết đâu sẽ giành được không ít đồ tốt."
Sau khi chạy được một đoạn, Kỷ Bá Mao nói: "Ở đây là mỗi người dựa vào cơ duyên của mình. Như vậy đi, chúng ta vẫn nên tách ra tìm kiếm, tránh việc khi cùng phát hiện lại khó phân chia, ha ha. Còn nữa, ngươi đắc tội với quá nhiều người, ta không dám ở cùng ngươi, đến lúc đó lại liên lụy đến gia tộc, ngươi không phiền chứ?"
Tên nhóc này đúng là một người thực tế, nói năng rõ ràng rành mạch.
Vương Tiểu Phi mỉm cười, đối với việc tên nhóc này nói chuyện trực tiếp như vậy ngược lại hắn lại thấy có cảm tình.
"Được, chúng ta tách ra tìm kiếm."
Kỷ Bá Mao nói: "Ngươi tự mình cẩn thận một chút, có tình huống gì ta sẽ kịp thời thông báo cho ngươi."
Nói xong, hắn lao đi thật nhanh về phía trước.
Lúc này Vương Tiểu Phi mới thực sự nhìn thấy sự điên cuồng của mọi người. Đối mặt với Tiên duyên có thể sắp đến, dù là người ở Đại Thừa kỳ hay tu chân giả bình thường đều cắm đầu lao điên cuồng vào trong, căn bản không có mấy ai quan tâm đến tình trạng của Vương Tiểu Phi ở đây.
Đối với mấy thứ như Tiên khí, Vương Tiểu Phi tuy cũng thấy thèm muốn, nhưng hắn không hề vội vã. Hắn cũng tin rằng Tiên duyên dựa vào cơ duyên của chính mình, không có cơ duyên thì chẳng thể có được gì.
Hơn nữa, mình đã có được cơ duyên lớn nhất rồi.
Nghĩ đến việc mình hiện tại là tồn tại Tiên thể, lại có lượng tiên năng khổng lồ trong cơ thể, Vương Tiểu Phi chưa bao giờ có được sự tự tin như thế này, dù là cao thủ Đại Thừa kỳ đến thì đã sao.
Suy nghĩ một lát, Vương Tiểu Phi cũng định chạy về phía trước.
"Thằng nhãi này vẫn còn sống!"
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng kêu kinh ngạc.
Vương Tiểu Phi quay đầu nhìn lại thì thấy người của Ngân Quang Môn cũng đang lao về phía này.
"Sao thằng nhãi này lại không chết?"
"Chắc chắn có vấn đề!"
Rất nhanh, người của Ngân Quang Môn đã lao đến trước mặt Vương Tiểu Phi.
Tô Uy Quốc lúc này cũng đưa mắt nhìn Vương Tiểu Phi từ trên xuống dưới, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc.
"Vây lại!"
Tô Uy Quốc lúc này vẫy tay một cái, người của Ngân Quang Môn lại bao vây Vương Tiểu Phi lần nữa, thế mà không còn đi tìm bảo vật nữa.
Bây giờ trong lòng Tô Uy Quốc đã xem Vương Tiểu Phi là người đã có được cơ duyên lớn nào đó, hắn cũng muốn xem thử liệu có thể kiếm được lợi lộc gì từ trên người Vương Tiểu Phi hay không.
Thấy lại bị Ngân Quang Môn vây lấy, Vương Tiểu Phi cũng cười, môn phái này đúng là bắt nạt mình hết lần này đến lần khác.