Diễm Ngộ Chi Lữ

Lượt đọc: 6553 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 99 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 69
ám dạ vong hồn (hạ)

❊ ❊ ❊

Phía bên này Xuất Trần dẫn theo một đám người tay cầm hỏa tập, hướng về phía trong sơn trang mà đi, trước hết là muốn tìm được chủ nhân, mọi người quang minh chính đại nói cho rõ ràng. Vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, đi về phía vùng phụ cận của tòa biệt viện nằm ở mặt đông của sơn trang. Chỉ cần tiếp tục đi theo một tiểu lộ bên cạnh là những bụi hoa thêm năm trượng nữa, có thể tiến vào tòa biệt viện kia. Xuất Trần quay đầu lại liếc mắt nhìn mọi người, nhẹ giọng nói: "Mọi người cẩn thận một chút, bần đạo cảm thấy nơi này cực kỳ âm trầm, phải cẩn thận. Chúng ta ở gần nhau một chút, không nên tách ra." Nói xong bèn hướng tới bụi hoa kia mà đi đến, tất cả mọi người theo sát phía sau hắn, cẩn thận đề phòng.

Khoảng cách năm trượng, rất nhanh đã đi được một nửa, nhưng vào lúc này, bốn phía của bụi hoa không ngờ lại bắt đầu chuyển động, khiến tiểu lộ nguyên lai có thể nhìn rõ ràng, tầm mắt trở nên bị ngăn trở, trở nên sai lệch phức tạp hơn, khó có thể thấy rõ ràng. Sắc mặt của Xuất Trần biến đổi, mở miệng nói: "Mọi người phải cẩn thận, đó là một kỳ trận, không được làm loạn, bằng không hậu quả khó có thể tưởng tượng." Nhưng những người này dù sao cũng không phải là đệ tử của môn phái hắn, không có nghe lời hắn chỉ ngoại trừ Trương Xuân ra, tất cả những người khác đều kinh hoảng thất thố, không ít người triển khai khinh công, lăng không bay ra phía bên ngoài. Trong lúc nhất thời, chỉ còn lại có Xuất Trần và Trương Xuân hai người đứng tại chỗ.

Nhìn những người này khi gặp gỡ nguy hiểm đã đào vong tứ phía, Xuất Trần nhịn không được khẽ thở dài: "Bần đạo đã cố tình giúp đỡ bọn họ, bọn họ lại không chịu tin tưởng, lại lỗ mãng như vậy, chỉ càng thêm phiền toái mà thôi. thật sự là đáng tiếc a."

Trương Xuân nhìn bốn phía hỏi: "Đạo trưởng, chúng ta bây giờ phải làm sao? Chẳng lẻ chịu bị nhốt ở chỗ này?" Xuất Trần nhìn quanh bốn phía, nhẹ giọng nói: "Trận pháp rất kỳ diệu, bần đạo vừa rồi không ngờ lại không nhận ra. Xem ra nơi này đang cất dấu một bí mật gì đó không muốn cho ai biết, chúng ta phải ngàn vạn lần cẩn thận. Chờ ta nhìn kỹ trận pháp này, muốn phá giải cũng phải có phương pháp, việc này không thể nóng vội được." Dứt lời, mấy tiếng kêu thảm thiết từ cách đó không xa ở bên cạnh truyền đến, khiến cho Xuất Trần và Trương Xuân sắc mặt đại biến.

Trương xuân kinh nộ nói: "Đạo trưởng, chúng ta rơi vào nguy địa (mảnh đất nguy hiểm) rồi, bọn họ có lẽ cũng xong rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Sắc mặt của Xuất Trần trở nên tức giận, trong mắt bắn ra một đạo kỳ quang, lạnh lùng nói: "Địch nhân quả nhiên đã có chuẩn bị, chúng ta đêm nay nếu không cẩn thận, có lẽ cũng không thể sống sót mà ly khai. Đã tới nước này, chúng ta liều chết xông ra thôi, tới đây, nắm lấy ta y của ta, chúng ta xông ra" Nói xong bèn kéo tay của Trương Xuân, thân hình di chuyển sang trái rồi lắc mình sang phải, qua lại không ngừng như con thoi. Xuất Trần bằng vào nghiên cứu của mình đối với trận pháp, các phương pháp dùng để phá giải bát quái trận đều đã thử hết, nhưng dò xét hồi lâu, cũng gần như chỉ tiến thêm được ba bước chứ không thể tiếp tục đi tới nữa.

Mà mười tám vị cao thủ đi theo Xuất Trần, lúc này toàn bộ đã chết, mỗi một người nơi cổ họng đều có một huyết động, trên đỉnh đầu năm có năm lỗ máu sâu hoắm, tử trạng cực kỳ thê thảm. Hiển nhiên cũng là bị người hút sạch tiên huyết mà chết. Mà cách nơi này không xa ở trích tinh lâu, trong đêm đen, một hắc ảnh đứng ở trên tầng lầu cao nhất, đang yên lặng nhìn Xuất Trần và Trương Xuân đang không ngừng lục lọi tìm kiếm trong bụi hoa kia.

Hắc ảnh nhẹ nhàng liếm môi một chút, nhấc mặt nạ Tu La vẫn luôn che dấu diện mạo chân thật của hắn. Trong mắt hắc ảnh bắn ra một đạo xích hồng sắc quang mang, chợt lóe lên, trong đêm đen quỷ bí dị thường. Nhìn thoáng qua biệt viện ở phía bên ngoài, trong mắt hắc ảnh lộ ra chút tiếu ý, tựa hồ như đại biểu cho một ý nghĩa gì đó đang được ẩn giấu.

Cùng lúc đó, đám võ lâm cao thủ còn lại, ước chừng khoảng ba mươi bảy ba mươi tám người, cũng bắt đầu đoàn kết lại. Tiếng kêu thảm thiết trong trời đêm, tựa như từng đạo thôi mệnh phù (lệnh đòi mạng), chấn động tâm linh của mỗi người. Hơn ba mươi mười này, tuyển chọn ra cao thủ của Phi Ưng Giáo - Thiết Trảo Vô Tình Nghiêm Tùng cầm đầu, cẩn thận ở lại trong phòng, nhìn chăm chú động tĩnh của bốn phí. Thiết Trảo Vô Tình Nghiêm Tùng này chính là cao thủ bài danh đệ ngũ trên Địa Bảng, là một trong số vài cao thủ của Phi Ưng Giáo.

Nghiêm Tùng tuy được xưng là vô tình, nhưng hắn lại là người cực kỳ thông minh, biết nơi này không phải là nơi tốt lành, cho nên vì sự an toàn, hắn bắt tất cả mọi người phải ở yên tại chỗ, cẩn thận đề phòng, không được coi thường vọng động, tránh xảy ra chuyện. Hắn tịnh không nghĩ giống như Xuất Trần và Viên Phong đi tìm hung thủ, mà lựa chọn bảo tồn thực lực, lấy bất biến ứng vạn biến. Nhưng có một số việc, không phải muốn lẩn tránh là có thể lẩn tránh được, bằng không nơi này há có thể xưng là hiểm địa (nơi nguy hiểm) được?

Cách bọn họ không xa, trong một bụi hoa, hắc ảnh cao lớn đeo mặt nạ kia đã lẳng lặng đứng ở nơi đây rồi, lạnh lùng nhìn những người này. Nơi này tổng cộng có ba mươi tám người, mà hắn lại chỉ cần hai mươi bảy người là đủ rồi. Lúc này, có một người đi đến tiểu ở bên cạnh bụi hoa, vô tình đã đem đến cho hắc ảnh này một cơ hội rất tốt, chỉ thấy hắn nhoáng lên, thân ảnh đã biến mất. Không lâu sau một tiếng hét thảm vang lên xung quanh nơi bọn Nghiêm Tùng đang ở, khiến mọi người cả kinh, sắc mặt đại biến.

Nghiêm Tùng lệnh cho nhân mã trong phạm vi mười trượng phải tìm cho ra địch nhân, nhất thời ba mươi mấy người đều xuất mã, ba đến năm người thành một nhóm cẩn thận truy tìm thi thể của người chết và thân ảnh của địch nhân. Đến lúc này, lại càng tiện lợi cho hắc ảnh kia. Mấy tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, số người còn sống rất nhanh giảm xuống, cảnh tượng này khiến sắc mặt Nghiêm Tùng đại biến. Người này có thể dưới mắt hắn giết người, cũng không bị hắn phát hiện ra, người như vậy, có lẽ trên đời cũng không có nhiều, võ công của hắn ta, phải cao tới trình độ nào đây? Trong lòng Nghiêm Tùng bắt đầu lạnh đi, song nhãn bắn ra một đạo thần thái khiến cho người ta sợ hãi. Bạn đang đọc chuyện tại

Nghiêm Tùng hô lớn một tiếng: "Toàn bộ trở về, đình chỉ việc tìm kiếm, mau." Nhất thời người còn sống vội vàng quay trở lại bên cạnh Nghiêm Tùng. Nghiêm Tùng điểm qua nhân số một chút, trong lòng càng kinh hãi, chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy, không ngờ đã chết tới mười bảy người, thủ đoạn của địch nhân dấu mặt này thực sự quá hung tàn, tốc độ cũng thật kinh người. Nhìn trong đêm đen, Nghiêm Tùng hiểu được lòng mình đang bắt đầu trầm xuống, nơi này thật quá khủng bố, hoàn toàn không thấy cái bóng của địch nhân, thì không hiểu sao điều quái gở gì diễn ra mà có không ít người đã chết, thật khiến lòng người kinh hãi.

Nhìn mọi người, Nghiêm Tùng nói: "Bắt đầu từ bây giờ, mọi người tay nắm tay nhau, không được tách ra, đề phòng có điều bất trắc. Địch nhân ẩn thân ở bên cạnh chúng ta, nên chúng ta phải cẩn thận, từng thời khắc phải đề cao cảnh giác, không thể để cho địch nhân có cơ hội hành động. Cái địa phương đổ nát âm trầm này thật khiến người phải sợ hãi, mọi người phải kiên trì, nhất định phải nhẫn nhịn đến khi trời sáng, hiểu chưa?" Nhìn mọi người gật đầu, Nghiêm Tùng mới yên tâm được một chút.

Nhưng đối với hắc ảnh kia mà nói, cũng là một biện pháp tương đối hữu hiệu, hoàn cảnh này khiến hắc ảnh kia tạm thời không thể nghĩ ra được biện pháp gì để đánh lén bọn họ, trừ Phi đánh bừa. Nhưng hắc ảnh này tựa hồ như đang bận tâm đến điều gì đó, không muốn dùng sức mạnh, lúc này hắn đã hút tiên huyết của mười bảy người rồi, chỉ còn có mười người nữa thôi, chờ khi hắn hút đủ tiên huyết của mười người xong,thì Huyết Ảnh Thần Công của hắn sẽ luyện thành, khi đó có lẽ cũng chẳng có bao nhiêu người là đối thủ của hắn. Hắc ảnh kia nhìn bọn người Nghiêm Tùng, trong ánh mắt ẩn dấu thần sắc kỳ dị, thân hình chợt lóe lên rồi biến mất.

Mà năm người Hoa Tinh và sáu người Trương Tuyết, vẫn ở lại trong phòng, yên lặng đón xem kỳ biến. Bên ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, càng ngày càng nhiều hơn, khiến cho Cô Ngạo và Ám Vũ sắc mặt đại biến, quả nhiên đúng như lời của Hoa Tinh đã nói, tối nay có lẽ sẽ có hơn phân nửa số người phải lưu lại tính mạng ở nơi này. Sắc mặt của Mai Hương có chút sợ hãi, thân thể càng dán chặt vào người Hoa Tinh, từ từ mở miệng nói: "Hoa Tinh, thanh âm này thật thê thảm, thật khủng bố, không biết bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thế nào lại có nhiều người phải chết ở đây như vậy chứ?"

Hoa Tinh nghe vậy, ánh mắt vừa chuyển, chân khí chỉ trong nháy mắt đã tràn ngập khắp thân thể rồi trải ra xung quanh, linh giác chỉ trong nháy mắt đã đem động tĩnh trong vòng trăm trượng in lại rõ ràng trong đầu của Hoa Tinh. Hoa Tinh từ từ phản ứng với những sự tình đã được ghi lại trong óc, từ từ phân tích, đã hiểu được tình huống đại khái. Đương nhiên đối với người ngoài mà nói thì đây là sự tình tương đối khó có thể nghĩ ra được, nhưng đối với Hoa Tinh mà nói, lại là một sự tình tương đối tự nhiên.

Lúc này Hoa Tinh đã cảm giác được, hai đệ tử của Hoa Sơn phải ở cách vách tựa hồ đã không thể nhẫn nại, đi đến mở cửa để xem xét động tĩnh bên ngoài. Hoa Tinh nói với những người ở bên cạnh: "Nơi này tối nay đã xảy ra không ít sự tình, số người bên ngoài đã chết cũng không dưới ba mươi người. Sự tình này đúng là rất quái dị, nhưng chúng ta không thể đi ra ngoài, nơi này là an toàn nhất, có ta ở đây thì không ai dám tới đây đâu, chúng ta tốt nhất là ở yên ở đây. Ta biết mọi người đều rất tò mò, nhưng đôi khi tò mò lại mang đến cho bản thân không ít phiền toái và nguy hiểm, hiểu chưa? Nói thật, không có mọi người ở đây, thì ta đã sớm đi xem xét vài lần, vì an toàn của mọi người, chúng ta cũng hiểu ít đi một hai sự tình là tốt nhất. Vừa rồi hai đệ tử của Hoa Sơn phái đã đi ra ngoài xem xét động tĩnh, lúc này hai người bọn họ, cũng đã chết ở trong một bụi hoa cách nơi này ngoài hai mươi bảy trượng, tên sát nhân võ công cực kỳ cao cường, là người mà từ khi ta xuất đạo đến này gặp được cường đại nhất, võ công của hắn chắc chắn không ở dưới Thiên Bảng."

Lời vừa nói ra, tam nữ và Cô Ngạo sắc mặt đại biến, một là không thể tưởng được võ công của Hoa Tinh lại cao đến như vậy, ngay cả hai vị đệ tử của Hoa Sơn phái chết ở địa phương nào, hắn không cần nhìn cũng biết. Thứ hai là kinh ngạc vì võ công của hung thủ, hắn không ngờ có thân thủ đủ để xếp trên Thiên Bảng, thật sự là làm cho người ta nghe nói tới phải sợ hãi, làm cho người ta khó có thể tin được. Bất quá bốn người đều hiểu được, Hoa Tinh cho tới bây giờ chưa từng nói quá, hơn nữa lời hắn nói lại tương đối chuẩn xác, trước mắt cho tới bây giờ cũng chưa từng nhầm lẫn một lần. Vẻ mặt của bốn người đều kinh hãi, im lặng không phát ra âm thanh.

Trương Tuyết nằm trên giường, trong mắt nàng cùng với nha hoàn đầy vẻ kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ, cẩn thận chú ý đến động tĩnh bên ngoài. Vừa rồi hai môn hạ đệ tử ra ngoài xem xét động tĩnh, nhưng cũng không lâu lại truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết, cảnh tượng này khiến trong lòng Trương Tuyết bắt đầu trầm xuống, hiểu được hai người kia đã xong rồi. Nghĩ tới tình cảnh hiện tại, nghe được tiếng kêu thảm thiết phía bên ngoài, Trương Tuyết cũng hiểu được, đêm nay đám võ lâm cao thủ tới nơi này tá túc, đến bây giờ ngoại trừ truyền đến những tiếng kêu thảm thiết ra, thì không có động tĩnh gì lớn, điều này nói lên rằng bọn họ đều đã xong rồi, cho dù là còn sống, có lẽ cũng không đến vài người.

Nghĩ đến lát nữa nàng có thể cũng lâm vào tuyệt cảnh, Trong lòng Trương Tuyết tâm nổi lên một cỗ ưu sầu nhàn nhạt, có lẽ tối nay cho dù có qua đêm ở nơi hoang dã, cũng không nên đến nơi này để tá túc, giờ có muốn bỏ đi, có lẽ cũng không còn cơ hội nữa rồi. Nghĩ đến cũng ở chỗ này còn có năm người Hoa Tinh, Trương Tuyết cũng từ từ yên tâm, nhớ tới truyền thuyết của Hoa Tinh trong chốn võ lâm, giống như là một truyền kỳ đầy tính thần thoại, có lẽ có hắn ở đây, kẻ sát nhân cũng không dám đến đây đâu. Trong khi nghĩ vậy, Trương Tuyết vận công thám thính động tĩnh của Hoa Tinh, cảm giác được bọn họ vẫn còn ở trong phòng, Trương Tuyết cũng yên tâm không ít. Đột nhiên thần sắc của Trương Tuyết biến đổi, nàng cảm giác được khí tức của một cỗ chân khí rất kỳ lạ đang tiếp xúc cùng chân khí của nàng, điều này làm cho nàng cực kỳ kinh ngạc, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua cái loại sự tình này.

Ở bên này, Hoa Tinh cảm giác được chân khí của Trương Tuyết đang thử dò xét tình cảnh ở bên hắn, nên nhịn không được từ từ đáp lại nàng, cái này cũng chính là vì sao Trương Tuyết lại cảm nhận được có cỗ chân khí đang giao lưu cùng với chân khí của nàng. Môi của Hoa Tinh bất động, nhưng một thanh âm lại rất rõ ràng truyền vào trong tai của Trương Tuyết, chỉ có một mình nàng nghe được mà thôi. Chỉ nghe thấy Hoa Tinh nói: "Tối nay nơi này rất không an toàn, nàng nếu không muốn xảy ra chuyện, tốt nhất là ở trên giường không được ra ngoài. Chỉ cần nàng không rời khỏi nơi này, ta có thể tùy thời biết được động tĩnh của nàng, cam đoan sẽ bảo vệ được an toàn cho nàng. Nhớ kỹ không được rời xa ta quá xa, bằng không ta còn phải vì những người ở bên cạnh ta, mà không thể chiếu cố cho nàng được. Ta là Hoa Tinh, chỉ cần nàng không ra khỏi cửa, thì sẽ tuyệt đối vô sự, nhớ kỹ nhé."

Trương Tuyết nghe vậy sắc mặt biến đổi, có ba phần kinh hãi, không thể tưởng được Hoa Tinh không ngờ lại nhận ra được động tĩnh của nàng, điều này làm cho nàng có cảm giác thập phần ngoài ý muốn. Còn theo lời của Hoa Tinh cam đoan bảo vệ an toàn cho nàng, trong lòng nàng suy nghĩ, có lẽ duyên cớ là bởi vì Thu Nguyệt, con gái nàng, bằng không nói cũng không thông.

Bên ngoài cửa sổ bóng đêm vẫn như vậy, nhưng không trung vẫn thỉnh thoảng truyền lại những tiếng kêu thảm thiết, đêm nay, nhất định không thể nào yên bình được, vậy điều đó ám chỉ cái gì đây? Có lẽ là...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 99 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »