Diễm Ngộ Chi Lữ

Lượt đọc: 6759 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 99 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Phần Hạ.

❊ ❊ ❊

Ám Vũ bất thình lình xuất hiện trước mặt Lý Nhị Cẩu, trong mắt hắn hằn lên nỗi kinh hoàng, một chưởng đánh nát hữu thủ của hắn, một cước quét gãy hai chân, đánh hắn văng vào một góc. Còn vận khí của Trương Đại Ngưu cũng chẳng khá hơn, Hoa Tinh vung tay một cái, toàn bộ xương cốt vỡ vụn, Trương Đại Ngưu gào thảm một tiếng, rời khỏi nhân thế.

Ám Nhu nhào vào lòng tỷ tỷ, khóc nức nở. Ám Vũ vỗ về muội muội, dịu dàng an ủi:"Được rồi, đừng khóc nữa, sau này chúng ta sẽ mãi mãi ở cùng một nơi, chẳng bao giờ rời xa nhau. Từ giờ về sau, chúng ta sẽ vui sống bên nhau, quên đi những tủi hờn, đau buồn trước kia."

Hoa Tinh điểm lên những huyệt đạo trên người Tang đại nương nhằm ngăn không cho máu chảy nữa, cất tiếng: "Đa tạ đại nương đã bảo vệ muội muội của Ám Vũ, sau này có việc, có thể tới tìm ta, ta gọi là Hoa Tinh." Tiếp theo nhìn những kẻ xung quanh, hữu thủ vung lên, một làn gió lùa qua cơ thể chúng, điểm trúng huyệt đạo của tất cả, làm cho bọn chúng đứng yên bất động.

Ám Vũ cảm kích nhìn Tang đại nương, dịu giọng: "Đại nương, người định theo chúng tiểu nữ, hay là ở lại đây? Ám Dạ đã tan rã, vài ngày nữa công tử sẽ thanh Lý môn hộ tổ chức Ám Ưng, khi đó người định làm sao?"

Tang đại nương nhìn Hoa Tinh, thần sắc phức tạp, trả lời: "Nếu hắn muốn tiêu diệt Ám Ưng, ta cũng có thể yên tâm mà ẩn cư. Bằng ấy năm trời, ta muốn tìm một cuộc sống an nhàn, các ngươi hãy bảo trọng, hy vọng các ngươi sẽ hạnh phúc, hãy đi đi." Ám Nhu cứ trù trừ không muốn rời xa đại nương, Ám Vũ phải bế muội muội lên rồi cùng với Hoa Tinh Phi thân bay mất.

Trên đường về, Hoa Tinh ôm Ám Nhu trong lòng, buông lời đùa cợt: "Ám Nhu, muội năm nay được mười tám tuổi chưa vậy? Muội có một tỷ tỷ xinh đẹp như thế, hay là lúc nào đó để ta xem mặt có được không?"

Đây là lần đầu tiên Ám Nhu bị một nam nhân ôm vào lòng như vậy, cảm thấy rất ngứa ngáy, khó chịu. Liếc thấy khuôn mặt anh tuấn của Hoa Tinh, ngượng ngùng đáp: "Người ta không có xinh đẹp như tỷ tỷ, người ta là một nha đầu ngốc." Ám Vũ ở bên cạnh cười nói: "Công tử đừng ghẹo tiểu muội nữa, bây giờ muội muội còn chưa thành thục, đợi đến khi quen thuộc rồi, công tử hãy tự mình tìm biện pháp mà xem chân diện mục của muội ấy."

Hoa Tinh liếc qua Ám Vũ, tựa hồ nhận ra ẩn ý của nàng, mỉm cười thích thú. Hoa Tinh cười hì hì: "Còn phải nói sao, đến lúc đó tự nhiên ta có biện pháp khiến Ám Nhu phải nghe lời. Giờ thì chúng ta nhanh chân lên thôi, sớm trở về ngả giấc một lát mới được." Sau đó tả thủ ôm eo Ám Nhu, hữu thủ nắm tay Ám Vũ, vận tốc tăng lên gấp ba lần, tựa sao sa xẹt ngang giữa trời đêm, tốc độ cực nhanh. Ám Nhu ở trong lòng Hoa Tinh, nhìn vô số cây cối vùn vụt trôi qua trước mặt, cảm giác này thực là kì diệu, tựa như chim bằng tung cánh, làm cho Ám Nhu thập phần cao hứng.

Trở lại Mẫu Đơn các, thì trời cũng đã sắp sáng, Ám Vũ dẫn muội muội về phòng mình. Hoa Tinh nhanh chóng đi nghỉ ngơi. Ám Vũ nhìn muội muội Ám Nhu ở trong phòng, nhẹ giọng nói: "Sau này muội sẽ ở bên tỷ, tỷ tỷ sẽ chăm sóc muội thật tốt. Ám Nhu thấy Hoa Tinh thế nào, muội nghĩ thế nào về huynh ấy?"

Ám Nhu nhìn tỷ tỷ, ánh mắt lộ ra tia nghi hoặc: "Tỷ tỷ, sao tỷ lại ở cùng một chỗ với huynh ấy? Muội nghe đại nương nói, lần trước là tỷ đi ám sát huynh ấy, vậy mà giờ lại đi cùng với huynh ấy?" Bạn đang đọc chuyện tại

Ám Vũ ôm muội muội, ngồi trên giường, chậm rãi thuật lại những sự tình đã xảy ra giữa mình và Hoa Tinh. Ám Nhu yên lặng nghe, lúc thì bồi hồi, lúc thì thích thú, nhập tâm vào lời kể của tỷ tỷ. Cuối cùng nghe xong, Ám Nhu cười rộ lên: "Tỷ tỷ nói như vậy, là đã tìm được tỷ phu rồi nhé, chúc mừng tỷ tỷ. Hy hi."

Ám Vũ trìu mến nhìn muội muội, cười mắng: "Dễ ghét, coi chừng tỷ tỷ đánh vào mông đó. Muội còn chưa có trả lời câu hỏi của tỷ tỷ, muội nghĩ gì về Hoa Tinh? Tỷ tỷ muốn nghe nhận xét của muội."

Ám Nhu nghênh mặt lên nhìn tỷ tỷ, ra vẻ hiểu biết lắm, cố ý làm giọng lào khào nói: "Muội ấy à, muội thấy huynh ấy rất là anh tuấn, rất là khí phách, cho nên tính cách thì sao nhỉ, phải nói như thế nào đây ta. Có phải là tỷ tỷ muốn muội chọn huynh ấy làm trượng phu hay không hả, hờ hờ, tỷ tỷ à, sao tỷ tỷ lại ra cái vẻ sốt sắng như vậy chứ, thế là không được tự nhiên đâu đó?"

Ám Vũ mỉm cười: "Quỷ nha đầu, tỷ tỷ hỏi muội, muội lại còn dám cười nhạo tỷ tỷ, xem tỷ thu thập muội đây. Tỷ xem hay là để muội làm tiểu nha hoàn của Hoa Tinh, không để cho muội suốt ngày ở trước mặt tỷ nói đạo lý này nọ."

Ám Nhu cười khúc khích: "Tỷ tỷ sẽ không làm vậy đâu, tỷ tỷ thương muội nhất mà. Cả đời này muội sẽ ở bên tỷ tỷ, vĩnh viễn thương yêu tỷ tỷ." Đoạn nàng dúi đầu vào ngực Ám Vũ, ngước lên, tròn mắt nhìn Ám Vũ, tràn ngập thâm tình.

Ám Vũ vỗ về lên khuôn mặt nhỏ nhắn của muội muội: "Tỷ tỷ cũng thương muội, sau này sẽ chăm sóc muội, có bao nhiêu tiện nghi của tiểu mĩ nhân này đem cho hết Hoa Tinh. Thế nào, Ám Nhu thấy sao hả?" Rồi hấp háy đôi mắt nhìn nàng.

Ám Nhu ưỡn ẹo, điệu bộ thuận theo nói: "Tỷ tỷ khi dễ muội, muội không chịu đâu. Muội mệt rồi, muội phải đánh một giấc mới được, không Lý đến tỷ tỷ nữa, tỷ tỷ xấu, hí lộng người ta." Tiếp theo phụng phịu rời khỏi lòng Ám Vũ, nằm ra giường, e thẹn chìm vào giấc ngủ. Ám Vũ chỉ cười mà không nói, cũng lẳng lặng nằm bên cạnh muội muội, thong thả nhắm mắt lại. Mối lo lắng duy nhất của nàng của đã đuợc giải quyết, giờ đây nàng có thể yên lòng nghỉ ngơi, có lẽ sau này sẽ không bao giờ phải chịu khổ đau nữa.

Ngày mới bắt đầu, thái dương hùng dũng lên cao. Buổi sáng, mây ngàn thoáng đãng, lững lỡ trôi trên nóc tiểu đình. Một người dõi mắt về những đám mây chậm chạp phiêu du nơi phương trời xa xăm. Người đó khẽ quay lại, vừa thấy Trần Lan, mở lời: "Thức sớm vậy sao?"

Trần Lan nhẹ giọng đáp: "Chẳng phải Dạ công tử dậy còn sớm hơn nữa sao? Dạ công tử đứng một mình nhìn về chân trời, nhất định là có tâm sự phải không, hay là nhớ đến ai đó? Chứ sao lại xuất thần như vậy?"

Dạ Phong khẽ đáp: "Ta không nhớ vể ai cả, chỉ là đang suy nghĩ về tình hình Lạc Dương trước mắt mà thôi. Thôi được rồi, Hoa Tinh và những người khác còn chưa dậy nữa sao?"

Trần Lan đáp: "Liên cô nương và Lãnh cô nương đã thức rồi, ta đang định đi gọi công tử đây. Hảo a, Dạ công tử cứ tự nhiên ở đây hít chút khí trời ban sáng vậy nhé, ta đi gọi công tử."

Nhìn Trần Lan rời đi, Dạ Phong lẩm bẩm: "Có đây chính là cuộc sống của Hoa Tinh, cũng là hạnh phúc mà hắn chọn. Mỗi một người đều có mục tiêu khác nhau, cũng vì vậy, mỗi người có một cuộc sống khác nhau, không phải vậy sao? Mặc dù Hoa Tinh có tính cách háo sắc, nhưng hắn không làm mất đi cái hình ảnh của người tình và bậc trượng phu lý tưởng, có lẽ đó chính là nguyên nhân làm cho hắn có thể diễm ngộ không bao giờ dứt."

Trần Lan nhìn Hoa Tinh đang say ngủ trên giường, không đành lòng đánh thức hắn. Lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, Trần Lan suy tư, nam nhân này so với mình còn nhỏ hơn vài tuổi, tự dưng chiếm được trái tìm của mình, khiến mình rơi vào nỗi dày vò của tình yêu ngọt ngào. Cho đến giờ thì vô lực kiềm chế, yêu hắn đậm sâu, có lẽ đây chính duyên phận, nếu không thì ai có thể giải thích rõ ràng được chứ.

Hoa Tinh tỉnh lại, thấy Trần Lan đang ngây ngốc nhìn mình, không cầm lòng được ôm nàng, kéo xuống lòng mình. Hoa Tinh hôn lên đôi môi nàng thật nồng nhiệt, đầu lưỡi dễ dàng luồn vào trong miệng nàng, quấn lấy tiểu đinh hương nhu nhuyễn, ôm chặt nàng vào lòng. Nhìn ánh mắn nàng dần trở nên đắm đuối, Hoa Tinh sờ soạng nàng hồi lâu, mới dìu nàng đứng dậy.

Vỗ bành bạch lên phong đồn hấp dẫn, cảm nhận sự mềm mại ở đó, Hoa Tinh cười hà hà: "Sao lại dùng cơm sớm như vậy chứ, ta còn chưa có tỉnh ngủ. Họ đều dậy cả rồi sao? Hôm nay ta có tin tức mới muốn nói cho mọi người cùng biết."

Trần Lan nhìn hắn, yêu kiều nói: "Các nàng đã thức hết rồi, đệ coi chừng thành heo đó, mau dậy đi, không thì Tiểu Vũ lại chọc nữa bây giờ." Liếc hắn, đoạn xoay người rời khỏi…

Tiểu đình, chúng nhân tề tụ ngồi lại với nhau, cùng nhau dùng bữa sáng. Hoa Tinh giới thiệu Ám Nhu, muội muội của Ám Vũ, với tất cả mọi người. Sau đó thuật lại toàn bộ sự tình diễn ra tối hôm qua.

Sáng hôm đó, chúng nhân cười đùa huyên náo với nhau, chợt có người của thư viện đem đến một tin tức, khiến cho Hoa Tinh, Mai Hương và Đường Mộng rất lo lắng, cùng với mọi người rời khỏi Mẫu Đơn các, vội vã chạy tới Long Môn thạch quật. Rốt cuộc là tin tức gì đây, lại có thể làm cho Hoa Tinh và Đường Mộng vội vàng như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 99 Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Phần Thượng. Phần Hạ. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »