Đích Nữ Vương Phi

Lượt đọc: 13498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 106
-2: sao ngươi tìm được chỗ này? (phần cuối)

❊ ❊ ❊

Vân Tuyết Phi nặng nề gật đầu một cái, trịnh trọng nghiêm túc nói: “Ta là không thể giả được, nữ nhân chính thống, cho nên xin cô nương yên tâm, ta tuyệt đối không có ý nghĩ không phải khép với ngươi, kính xin cô nương buông cây chổi trong tay!”

“Ha ha ~” Hạ Hầu Cảnh không nhịn được cười to lên, đi đến trước mặt Vân Tuyết Phi, nhìn qua Đóa Nhi nói: “Đóa Nhi, để xuống đi, hắn thật sự là nữ, không có ác ý với ngươi đâu!” diễn&đàn%lê$quý&đôn

Đóa Nhi nghe vậy lập tức để cây chổi trong tay xuống, tầm mắt băn khoăn đảo giữa Vân Tuyết Phi và Hạ Hầu Cảnh, nàng rũ mắt, khẩn trương xoắn ngón tay, lo lắng nhỏ giọng lắp bắp nói: “Hạ đại ca, nàng, nàng là nữ nhân huynh thích sao?” Nàng thích Hạ đại ca, chung đụng mấy ngày nay, lần đầu tiên nhìn thấy trên mặt Hạ đại ca lộ ra sự dịu dàng xuất phát từ tận đáy lòng, còn có này vui sướng cười lớn tiếng, nàng biết mình không xứng với Hạ đại ca, càng không có nghĩ muốn độc chiếm, chỉ cần Hạ đại ca vui vẻ là được rồi. Nếu như nữ nhân trước mắt này thật sự có thể đem lại hạnh phúc cho Hạ đại ca, nàng sẽ chôn giấu tình cảm đó ở trong lòng.

Sắc mặt Hạ Hầu Cảnh lập tức đỏ lên vì ngượng ngùng, sau đó khẩn trương nhìn Vân Tuyết Phi, trông thấy đối phương hoàn toàn bình thường, trong lòng hắn nhụt chí đồng thời, tự nói với mình, người hắn thích là Phỉ nhi, đối với Vân Tuyết Phi chỉ là quan hệ bạn bè. diễn,đàn^lê&quý@đôn

“Vị cô nương này, ngươi hiểu lầm, ta và Hạ Hầu Cảnh là bạn rất thân!” Vân Tuyết Phi dừng một chút, liếc thấy người đứng đằng kia mang vẻ khổ sở, nàng nhấn mạnh lại lần nữa: “Chỉ là bạn bè!”

Đóa Nhi nghe xong thì vui mừng ngẩng đầu lên, con ngươi như nước đột nhiên sáng ngời, giống như vô số vì sao rơi xuống, rực rỡ muôn màu, nàng vội vàng hỏi lại: “Có thật không?”

Nữ tử này thật thú vị, một đôi mắt trong suốt, liếc một cái có thể nhìn thấu tận đáy lòng, biết nàng ấy đang suy nghĩ gì? Vân Tuyết Phi nháy mắt với Đóa Nhi nói: “Ta đã có phu quân rồi, trước mắt cũng không muốn hồng hạnh xuất tường!”

Vốn khẩn trương vì tính nửa thật nửa giả trong lời nói Vân Tuyết Phi, giờ đây mới từ từ thả lỏng, gò má Đóa Nhi bởi xấu hổ mà đỏ ửng nhàn nhạt, như hoa đào tháng ba xinh đẹp rực rỡ, nàng ngượng ngùng liếc mắt nhìn Hạ Hầu Cảnh, tiếp theo dịu dàng nói: “Vị tỷ tỷ này chắc có chuyện cần tìm Hạ đại ca huynh, muội không quấy rầy nữa, hai người cứ trò chuyện thoải mái, đợi một lát cùng qua nhà muội ăn cơm!”

Sau đó xoay người chạy ra ngoài, không quên đóng cửa lại.

Khi trong nhà chỉ còn lại hai người, Vân Tuyết Phi nhìn ra phía sau lưng Hạ Hầu Cảnh, đột nhiên bật cười với vẻ mặt mất tự nhiên của tên nam tử nào đó nói: “Ta còn tưởng rằng đi theo bên cạnh ngươi chính là Bạch Nhiễm, trước khi dến ta đã chuẩn bị đánh với nàng ta một trận, làm sao cũng không ngờ tới là gặp được một tiểu mỹ nhân ngây thơ như vậy, ngươi thật là diễm phúc đấy chứ!”

Hai bên vành tai Hạ Hầu Cảnh hơi ửng hồng, ho khan hai tiếng, nói sang chuyện khác: “Không phải có chuyện tới tìm ta sao?”

Vân Tuyết Phi sửng sốt một chút, im lặng nhìn chăm chú ngũ quan nam tử như điêu khắc hồi lâu, kế tiếp trầm trầm gật đầu nói: “Ta tới dẫn ngươi về Hộ Quốc vương phủ, ngươi phải lập tức đi theo ta!”

Hạ Hầu Cảnh nghe vậy cười nhạt, lướt qua Vân Tuyết Phi, đi tới trước bệ cửa sổ sáng rực, nhìn ra cảnh sắc bên ngoài phố, hắn khó khăn thở dài: “Nhưng ta không muốn trở về thì làm sao bây giờ?”

“Là bởi vì nữ tử kia sao?” Vân Tuyết Phi cất bước đến bên cạnh Hạ Hầu Cảnh, thật sâu nhìn chằm chằm vào hắn, kế đó ngừng một chút nói: “Nếu ngươi thật sự thích nàng ấy, có thể mang nàng ấy cùng đi, ta sẽ bảo vệ tốt nàng ấy!”

Hạ Hầu Cảnh xoay đầu lại, nhẹ nhàng cười một tiếng, lắc lắc đầu nói: “Không phải, ta chẳng qua thích sự an bình ở đây, chuyện và người bên ngoài vô cùng phức tạp, dần dà làm cho người ta cảm thấy mệt mỏi!”

“Nhưng mà ta lại biết Hạ Hầu Cảnh không phải người như thế!” Vân Tuyết Phi cao giọng phản bác: “Hắn gặp chuyện càng khó khăn càng khó giải quyết thì càng tiến về phía trước, yên ổn với an bình, đều là chuyện hoang đường, ta tuyệt đối không tin đây mới thực là ngươi!”

“Người là sẽ thay đổi......” Hạ Hầu Cảnh mở miệng lần nữa, giọng nói nhẹ như mây khói, chứa đựng một ít sự không nắm chắc.

“Hạ Hầu Cảnh, ta tới nơi đây không phải nghe ngươi than vãn! Ngươi cho ta một câu trả lời chắc chắn, ngươi rốt cuộc có bằng lòng đi theo ta không?” Vân Tuyết Phi lười phải cùng tên nam nhân này nói nhảm, nghiêm giọng hỏi.

“Ngươi nữ nhân này quả nhiên không đủ dịu dàng!” Hạ Hầu Cảnh cười khẽ, cả người ấm áp, hạ mắt cưng chìu nhìn Vân Tuyết Phi nói: “Thật không biết sao Tư Nam Tuyệt chịu đựng được ngươi?”

Vân Tuyết Phi liếc mắt, thì ra nãy giờ cố ý trêu chọc mình, nàng không vui bĩu môi nói: “Này, này, hiện tại nghiêm chỉnh mà nói, Tiêu thái hậu đã phái người khắp nơi lùng bắt ngươi, chúng ta phải rời đi trước khi bọn hắn tìm đến, nhanh trở lại Hộ Quốc vương phủ!”

“Bà ta quả nhiên không nhịn được nữa!” Hạ Hầu Cảnh châm chọc cười một tiếng, nắm chặt thành quyền, trong đầu lần nữa thoáng hiện cái đêm lạnh lẽo mười năm trước, mẫu phi chết không nhắm mắt......

“Kể từ sau khi Hạ Hầu Huyền bị Thẩm Lưu Nhiễm đâm, đã bị trọng thương nằm trên giường. Hiện tại triều đình mặt ngoài là Thuần vương chủ trì, thực tế bên trong là Tiêu thái hậu nắm giữ, cộng thêm chân tướng Tiết Phỉ chết trận được đưa ra ánh sáng, các nơi liên tiếp lên tiếng ủng hộ ngươi lên ngôi hoàng đế. Tiêu thái hậu chắc chắn sẽ không để bất luận kẻ nào uy hiếp ngai vàng của con trai bà ta, cho nên bà ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ ngươi!” Vân Tuyết Phi lo lắng nhìn hắn: “Ngươi phải cẩn thận!”

“Sao không đâm cho Hạ Hầu Huyền chết luôn?” Hạ Hầu Cảnh cười lạnh, ông trời quá không công bằng, vẫn cho cái tai hoạ này còn sống.

“Nếu bây giờ Hạ Hầu Huyền chết, nhất định Hạ Hầu Thuần sẽ lên ngôi, vậy Tiêu thái hậu sẽ càng thêm táo tợn hại ngươi, cho nên dựa vào tình thế trước mắt mà nói, vẫn hi vọng Hạ Hầu Huyền không cần nhanh chết, chờ đến sau khi ngươi thoát khỏi nguy hiểm chết là được!” Vân Tuyết Phi cau mày, bỉu môi nói.

Hai tay Hạ Hầu Cảnh nắm chặt, sâu trong đáy lòng dâng lên một dòng lửa nóng, chảy xuôi khắp tứ chi bách hài, ấm áp, vô cùng thoải mái, lo lắng vừa rồi lập tức hóa thành hư không, mặt mày vui vẻ, trêu ghẹo nói: “Xem ra ngươi thật sự rất quan tâm ta, không sợ nam nhân Tư Nam Tuyệt của ngươi ghen sao?”

Tiếp theo giả vờ lo lắng quan sát xung quanh, nhìn Vân Tuyết Phi cười trêu nói: “Sao không nhìn thấy hắn đi theo ngươi? Ta nói chuyện với ngươi lâu như vậy mà hắn không có xuất hiện, thật là kỳ tích!”

Lông tơ Vân Tuyết Phi run lên, ánh mắt lấp lánh, hé miệng cười nói: “Hắn vẫn còn ở trên đường, ta mang theo bọn người Thiên Tầm đến trước!”

Nụ cười nơi khóe miệng Hạ Hầu Cảnh cứng ngắt, sau một lúc im lặng, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đây là nơi chứa đầy hồi ức đẹp của ta và Phi Nhi, sao ngươi tìm được chỗ này?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »