Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42540 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 178
khiêu khích

❊ ❊ ❊

“Ôn tỷ tỷ còn đang chờ ta.” Không biết qua bao lâu, Bùi Nguyên Ca mới tỉnh táo lại từ trong triền miên. Tuy rằng nói nàng không phải kiểu người uốn éo ra vẻ, nếu thích Vũ Hoằng Mặc, thì thản nhiên thừa nhận. Nhưng nghĩ đến hôn môi mới vừa rồi, vẫn cảm thấy hai gò má nóng lên, theo bản năng muốn chuyển đề tài câu chuyện, ho khan một tiếng nói, “Ta và Ôn tỷ tỷ học cưỡi ngựa, nàng đưa Lý tiểu thư đến chỗ thái y, rất nhanh sẽ trở về, nếu phát hiện không thấy ta, nàng sẽ sốt ruột!”

Dưới sự bối rối, ngay cả nói chuyện cũng có chút nói năng lộn xộn.

“Vì sao tìm Ôn Dật Lan?” Vũ Hoằng Mặc vốn nhớ Nguyên Ca nhớ đến phát điên, lại vừa mới hẹn thề, đúng là muốn mọi thời khắc đều dính cùng một chỗ với nàng, nghe được Nguyên Ca nói muốn rời đi lại là vì Ôn Dật Lan, trong lòng khó tránh khỏi có chút không thoải mái, hừ lạnh một tiếng, nói: “Cho dù toàn bộ vương triều Đại Hạ, thuật cưỡi ngựa của ta cũng được tính là nổi trội! Muốn học cưỡi ngựa, tìm Ôn Dật Lan gì chứ? Ta dạy cho nàng!”

Sớm muộn gì có một ngày, hắn phải trừng trị đi nữ nhân vướng bận Ôn Dật Lan kia!

Có điều, không thể để cho Nguyên Ca biết là được...

“Được rồi, Hoằng Mặc, đừng cáu kỉnh!” Bùi Nguyên Ca nói lời mềm mỏng, “Ta là nói thật, ta ở trong này chậm trễ lâu như vậy, có lẽ Ôn tỷ tỷ đã sớm trở lại, không thấy ta, nói không chừng sẽ cho rằng ta đã xảy ra chuyện, nếu bởi vậy ầm ĩ lớn chuyện, ngược lại không tốt! Hơn nữa, ngươi bị trọng thương như vậy, tối hôm qua lại sốt cao, vừa mới hạ sốt, hẳn là cố gắng điều dưỡng, nhanh chóng trở về dưỡng thương!”

Cuối cùng vẫn là xem ở trên phần nàng đang suy nghĩ cho hắn, Vũ Hoằng Mặc miễn cưỡng tiếp nhận lý do của nàng, phóng ngựa đưa nàng đến rừng rậm bên cạnh, ngó nghiêng đầu ra phía ngoài dò xét, bỗng nhiên đôi mắt sáng ngời, vui vẻ nói: “Được rồi, Ôn Dật Lan còn chưa trở về, không bằng chúng ta lại chờ một lúc ở trong này, chờ nàng ấy trở lại, nàng lại đi ra?” Nói xong, ánh mắt lóe sáng lóe sáng nhìn Bùi Nguyên Ca, óng ánh như ngôi sao.

Bùi Nguyên Ca không khỏi bật cười, nhưng trong lòng cũng dâng lên một loại ngọt ngào khôn kể. Nàng thích loại cảm giác được hắn không muốn xa rời này, thật giống như có sợi dây vô hình buộc chặt lẫn nhau cùng một chỗ, mà không phải một mình kịch một vai: “Đứa ngốc!”

Vũ Hoằng Mặc cong môi cười, cho dù là bị Nguyên Ca mắng đứa ngốc, cũng là vui vẻ.

Kẻ ngốc nào đó đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên thoáng nhìn, dời mắt thấy được xa xa dường như có người đang tranh chấp, tập võ lâu dài luyện thành đôi mắt sâu sắc, nháy mắt đã nhận ra những người đó, có chút buồn phiền nhíu mày, bỗng nhiên duỗi tay, xoay mặt Bùi Nguyên Ca lại, đối mặt, cười rạng rỡ (bản raw là cười như cỏ thơm, mình chém) với nàng: “Phía trước không có gì đẹp đẽ, không nên nhìn, quay đầu nhìn ta đi! Ta khá là đẹp mắt!”

Đột nhiên thần thần bí bí nói không nên nhìn phía trước, ngược lại Bùi Nguyên Ca càng muốn xem, quay đầu nhìn lại: “Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

“Đã nói không nên nhìn!” Vũ Hoằng Mặc đưa tay lại xoay đầu nàng lại đây lần nữa, ánh mắt nhấp nháy vụt sáng nói, “Đã nói ta khá là đẹp mắt, nhìn ta, nhìn ta đi!”

“Là Ôn tỷ tỷ, hình như đã xảy ra chuyện rồi!” Chính là vừa thoáng nhìn, nhưng Bùi Nguyên Ca cũng nhận ra, nữ tử xa xa kia quần áo vàng nhạt, hình như đúng là quần áo Ôn Dật Lan mặc, chung quanh mơ hồ còn có những người khác, hình như là nổi lên tranh chấp gì đó. “Thân phận Ôn tỷ tỷ bày ra nơi đó, nàng cũng không phải là người không phân rõ phải trái, người thường không ầm ỹ nổi với nàng, thoạt nhìn đã xảy ra chuyện. Hoằng Mặc, chúng ta đi qua xem một chút!”

“Không đi! Ôn Dật Lan có cái gì đáng xem? Đẹp mắt hơn ta sao?” Vũ Hoằng Mặc quay đầu nổi giận nói.

Rõ ràng hắn thấy Ôn tỷ tỷ xảy ra chuyện trước, cố ý hành vi khác thường, gây nên sự chú ý của nàng, đợi cho sau khi nàng nhận thấy lại dỗi không cho nàng đi qua. Hoằng Mặc này... Bùi Nguyên Ca có chút dở khóc dở cười. Giống như lúc đầu khi có tiếp xúc với Vũ Hoằng Mặc, hắn đã thường xuyên bày ra loại dáng vẻ cổ quái ngây thơ này với nàng, sau đó sau khi phủ Trấn Quốc Hầu từ hôn, thì chưa từng gặp lại, hắn trở nên ôn hòa mà săn sóc, khắp nơi đều thay nàng suy nghĩ chu đáo. Mà hiện tại, sau khi hai người thật sự xác định, hắn lại dường như trở lại điểm bắt đầu, lại bắt đầu thích đùa giỡn loại trò lừa bịp này!

Chẳng qua khác biệt với kiêng kị bóng ma Vũ Hoằng Mặc bất định lúc đầu, hiện tại, Bùi Nguyên Ca vừa tức giận vừa buồn cười đối với Vũ Hoằng Mặc như vậy.

Đây là.... Đang làm nũng với nàng sao?

“Hoằng Mặc, đừng ầm ĩ!” Bùi Nguyên Ca định vỗ về hắn.

Vũ Hoằng Mặc thật sự không giận dỗi lâu lắm, hừ một tiếng, giao dây cương đến trên tay nàng, xoay người xuống ngựa, rầu rĩ nói: “Nàng hãy đi trước, sau đó ta đi ra theo!” Hắn cũng rõ ràng, dưới tình hình hiện tại, Nguyên Ca vẫn là người thái hậu chuẩn bị cho hoàng đế, nếu hắn công nhiên biểu hiện quá mức thân thiết với nàng, dễ dàng trêu chọc thị phi, đưa tới lời đồn ko căn cứ cho Nguyên Ca, bởi vậy tự giác tránh nghi ngờ.

“Ôi, ngươi đừng có động tác quá lớn, cẩn thận miệng vết thương nứt ra!” Bùi Nguyên Ca vội vàng nói.

Thì ra Nguyên Ca vẫn quan tâm hắn đấy! Vũ Hoằng Mặc nhất thời tươi cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay nói: “Không sao, không có việc gì, ta sẽ cẩn thận, nàng hãy đi trước đi!”

Thấy hắn hành động không trở ngại, dường như thật sự không có việc gì, thế này Bùi Nguyên Ca mới yên tâm mà thúc ngựa đi tới chỗ Ôn Dật Lan. Đi đến gần đấy, trong lúc đó đứng đối diện Ôn Dật Lan là một phi tử mặc áo cân vạt màu đỏ tay lửng, dưới phối váy dài nhũ đỏ bạc, lại hoàn toàn là vẻ vênh mặt hất hàm sai khiến, mang theo một vẻ kiêu căng và ngang ngược ăn trên ngồi trước, phá hủy dung mạo vốn coi như xinh đẹp tuyệt trần, không phải người khác chính là Diệp Vấn Khanh.

Mà ở bên cạnh bọn họ còn đứng một nữ tử mặt lộ vẻ vui sướng khi người gặp họa, lại là Triệu Nguyệt Yến nổi lên xung đột với các nàng lúc trước.

Ngoài ra, còn có ba bốn thiếu nữ đứng ở bên cạnh Triệu Nguyệt Yến, đều là những nữ tử trước đó.

Nhìn người trước mắt và tình hình hai bên, Bùi Nguyên Ca đã đoán ra đại khái. Quả nhiên Triệu Nguyệt Yến không phải là người chịu ngậm bồ hòn, chẳng qua bị vướn người tâm phúc bên cạnh thái hậu là nàng, không dám đắc tội, lúc này mới nén giận. Kết quả không biết tại sao, lại bắt lên quan hệ với Diệp Vấn Khanh, tám phần là xúi giục chút gì đó, dẫn tới Diệp Vấn Khanh nổi lên tranh chấp với Ôn Dật Lan. Trong lòng Bùi Nguyên Ca cười lạnh, khó trách Ôn Dật Lan không thích đám người Triệu Nguyệt Yến, bắt nạt kẻ yếu, vừa thích bắc cầu cời lửa, châm ngòi thị phi, quả nhiên thật khiến người chán ghét!

“Ôn tỷ tỷ, xảy ra chuyện gì?” Bùi Nguyên Ca điều khiển ngựa tới trước, lên tiếng dịu dàng hỏi, sau đó xoay người xuống ngựa, quay đầu chào hỏi với Diệp Vấn Khanh, “Diệp tiểu thư!” Lập tức, ánh mắt chuyển tới trên người đám người Triệu Nguyệt Yến, vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí còn lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, “Triệu tiểu thư, còn có các vị tiểu thư này, lại gặp mặt!”

Dù như thế nào, lễ nghi nên có luôn phải có, Bùi Nguyên Ca chưa bao giờ để cho người ta bới móc khuyết điểm ở trên mặt này.

Thấy Bùi Nguyên Ca tiến đến, đám người Triệu Nguyệt Yến nhất thời lộ ra một nụ cười đắc ý. Trước đó bị Bùi Nguyên Ca uy hiếp thúc ép, các nàng phải cúi đầu với Lý Tiêm Nhu, trong lòng vốn là nghẹn khuất, không ngờ rời đi không bao lâu, không cẩn thận lại gặp vị đại tiểu thư Diệp Vấn Khanh này. Tuy nói hoàng hậu bị phế nhưng thái hậu vẫn còn, Diệp thị cũng vẫn hưng thịnh như cũ, sao Triệu Nguyệt Yến trêu chọc được nàng ta, vội vàng nói ân hận. Kết quả trong lúc vô ý nói đến Bùi Nguyên Ca, lại khơi dậy tính tình của Diệp Vấn Khanh, nói muốn đòi lại công bằng cho các nàng, bèn dẫn theo các nàng tới bên này, vừa vặn chặn đứng Ôn Dật Lan, hai bên bèn nổi lên tranh chấp.

Hiện tại Bùi Nguyên Ca đến đây càng tốt hơn!

Vừa rồi ỷ vào thái hậu sủng ái, ức hiếp các nàng như vậy, hiện tại đến phiên Bùi Nguyên Ca nếm thử mùi vị này. Nàng được thái hậu yêu thích nữa, cũng chỉ là người ngoài, Diệp Vấn Khanh lại là đích tiểu thư phủ Chương quốc công, có huyết thống thân nhất với thái hậu, thân sơ gần xa lại rõ ràng hết mức. [email protected]#d#l#q#[email protected] Hơn nữa nhìn bộ dáng Diệp Vấn Khanh, hình như vốn là không thích Bùi Nguyên Ca, lại bị các nàng lấy phế hậu châm ngòi vài câu, hiện tại đang lúc nổi nóng, chờ một lát Bùi Nguyên Ca sẽ khó chịu! Hơn nữa, giọng Bùi Nguyên Ca chào hỏi với Diệp Vấn Khanh ôn hòa như vậy, nói vậy cũng không dám đắc tội vị thiên chi kiêu nữ này!

Đám người Triệu Nguyệt Yến cho rằng như thế.

Nhưng mà, lúc ánh mắt Bùi Nguyên Ca xẹt qua trên người các nàng, ánh mắt bình tĩnh mà ôn hòa kia, cùng với ý cười nhợt nhạt ở khoé miệng nàng, lại khiến đám người Triệu Nguyệt Yến vốn tràn đầy tin tưởng đột nhiên trong lòng phát lạnh, không hiểu sao chỉ có rùng mình, miễn cưỡng nói: “Bùi tứ tiểu thư!” Thân thể không tự chủ rụt lui về phía sau.

Diệp Vấn Khanh thấy vậy, càng thêm giận không nhịn nổi, cười lạnh nói: “Bùi Nguyên Ca, ngươi có oai phong thật lớn! Chẳng qua chỉ là nữ nhi của thượng thư hình bộ, lại có thể dọa đường tỷ Triệu Tiệp Dư sợ tới mức câm như hến, có thể thấy được kiêu ngạo của ngươi có bao nhiêu hung hăng càng quấy! Đừng tưởng rằng thái hậu coi trọng ngươi, ngươi bèn thật sự xem mình là phượng hoàng? Hôm nay ta sẽ thay thái hậu nương nương dạy dỗ ngươi một chút, miễn cho ngươi làm mất thể diện của lão nhân gia bà.”

Tối hôm qua mới đụng phải cái đinh Bùi Nguyên Ca ở chỗ thái hậu, rốt cụôc Diệp Vấn Khanh cũng tỉnh ngộ một chút, biết phải lấy thái hậu làm ngụy trang.

“Nguyên Ca, đừng để ý tới nàng, căn bản là không có cách nào nói lý!” Thấy Bùi Nguyên Ca lại đây, Ôn Dật Lan kéo cánh tay của nàng lại, căm giận nói, “Sau khi ta đưa Lý tiểu thư đi trở về không thấy muội, bèn cưỡi ngựa tìm khắp nơi, kết quả là bị Diệp Vấn Khanh chặn ở đây, nói ta liên thủ với muội ỷ thế hiếp người, bắt nạt Triệu Nguyệt Yến, cướp ngựa của nàng ta, chiếm chỗ cưỡi ngựa của nàng ta trước. Đáng giận nhất là, ngay cả quan viên trông giữ ngựa cũng không biết xảy ra chuyện gì, lại ăn khớp với lời Diệp Vấn Khanh nói, nói Triệu Nguyệt Yến nhận đi là ngựa của Lý tiểu thư, những người đó lại khóc sướt mướt nói chúng ta bắt nạt người, quả thật buồn cười!”

“Cái gì chứ? Không phải mới vừa rồi các ngươi ồn ào muốn tới chỗ quan viên trông giữ ngựa chứng thực sao? Hiện tại chứng minh là Lý Tiêm Nhu cướp con ngựa của ta, sao lại muốn chơi xấu rồi? Không phải mới vừa rồi nói muốn đến chỗ thái hậu nương nương phân xử sao? Tốt, hiện tại chúng ta để cho mọi người đến phân xử thử!” Nghĩ đến có quan viên trông giữ ngựa làm chứng, Triệu Nguyệt Yến lại có sức lực, không nhịn được vượt lên khiêu khích Bùi Nguyên Ca.

Tốt nhất có thể bởi vì sự kiện này khiến thái hậu nổi lên ác cảm với Bùi Nguyên Ca, xem về sau nàng còn kiêu ngạo như thế nào.

Bùi Nguyên Ca đương nhiên hiểu đã xảy ra chuyện gì, tuy nói đã trải qua phế hậu, hoàng đế lại đang ra tay loại trừ, nhưng bởi vì làm bí ẩn, hơn nữa thủ đoạn của thái hậu, người ở bên ngoài thoạt nhìn Diệp thị vẫn là một mảnh màu sắc rực rỡ, quan viên trông giữ ngựa tất nhiên là muốn lấy lòng Diệp Vấn Khanh, bởi vậy sửa miệng theo nàng ta, mà Diệp Vấn Khanh và Triệu Nguyệt Yến lại muốn dựa vào chuyện này chèn ép danh tiếng của nàng.

Thật sự là ngây thơ, cho rằng có lời nói của quan viên trông giữ ngựa là đủ rồi sao?

“Ngươi đừng đổi trắng thay đen ở chỗ này, rõ ràng chính là các ngươi bắt nạt Lý tiểu thư, còn hại nàng bị thương, hiện tại lại trả đũa!” Ôn Dật Lan tức giận nói.

Triệu Nguyệt Yến có chút đắc ý: “Ngươi luôn miệng nói chúng ta bắt nạt Lý Tiêm Nhu, cứơp ngựa của nàng ta, làm hại nàng ta bị thương, có ai thấy được sao? Chỉ có các ngươi ở đây dứt khoát nói bậy, ai sẽ tin?”

“Ta thấy!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »