Dịch Lộ Lê Hoa

Lượt đọc: 2979 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »
Chương 10.

❊ ❊ ❊

Ý Gửi Xa Ngàn Dặm

Nháy mắt đã hơn một tháng, lúc này đã là giữa hè. Lộ Dao xưa giờ ghét thời tiết giữa hè nhất, chỉ cảm thấy nóng bức khó chịu, khiến người ta không thể tĩnh tâm làm việc. May mà mùa hè trên núi Võ Đang khá mát mẻ, nhất là đầm Cửu Khúc và trung tâm rừng trúc sau núi, tiếng nước chảy, chim hót, côn trùng kêu càng thấm đẫm lòng người, Lộ Dao quả thật hận không thể ở luôn chỗ này. Có lúc giữa trưa, không khí nóng lên, nàng nhìn Tống Viễn Kiều Du Liên Châu mọi người vẫn mặc trường bào không đổi, một chút cũng không nhìn thấy bộ dạng đổ mồ hôi, không khỏi tặc lưỡi. Căn vặn Ân Lê Đình thì biết nội công tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định tự nhiên nóng lạnh bất xâm, Lộ Dao nghe xong lại hối hận một chặp sao mình không chịu học mấy thứ hữu dụng này cho đàng hoàng.

Bên cạnh đó, tình hình của Du Đại Nham tiến triển rất tốt. Phái Võ Đang từ trên xuống dưới đều chiếu theo bảy quy định của Lộ Dao, không dám lơ là chút nào. Trong vòng một tháng, đơn thuốc đã đổi bốn lần, khí sắc của Du Đại Nham mỗi ngày mỗi khá lên, tuy vẫn cần điều dưỡng như cũ nhưng đã không còn dáng vẻ nhợt nhạt tiều tụy như hồi Lộ Dao mới tới.

Thường ngày, Lộ Dao ngoại trừ bắt mạch, điều dưỡng cho Du Đại Nham ra, không ở trong rừng trúc đọc sách thì đi hái thuốc với Ân Lê Đình, không điều chế thuốc thì ở trong viện chọc phá con khỉ lông vàng bị nàng đặt tên là A Nhiên. Con khỉ lông vàng này cũng có chút linh tính, thấy Lộ Dao tử tế chăm sóc nó, ăn ngon uống ngon cũng không thèm về nhà nữa, vui vẻ chờ người ta chăm sóc, hồn nhiên không biết đại nạn sắp cận kề.

Trưa hôm đó, Ân Lê Đình đến tìm Lộ Dao. Vừa vào viện liền thấy Lộ Dao cầm một đầu sợi tơ vung vẩy, đầu kia buộc một quả trái cây. Tay Lộ Dao ra sức vung vẩy, cái quả kia lắc qua lắc lại trước mặt A Nhiên. Hai mắt A Nhiên nhìn trái cây thèm thuồng, khổ nỗi hai tay bị Lộ Dao giữ chặt không nhúc nhích được, đành đảo mắt qua lại theo chuyển động của trái cây, miệng gầm ghè rừ rừ. Nửa ngày, A Nhiên rốt cuộc chịu hết nổi, vươn cổ ra cắn cái quả đỏ mọng kia. Lộ Dao phản ứng nhanh nhạy, soạt một cái đã thu trái về, một bên đẩy A Nhiên ra. Tất nhiên là A Nhiên bất mãn thò tay định cướp, lại giành không lại Lộ Dao, tức giận phì phò nhào vô người Lộ Dao vừa kéo vừa giật. Thấy một người một khỉ sắp đánh lộn, Ân Lê Đình thật sự không nhịn được cười.

Lộ Dao nghe tiếng cười, quay người nhìn Ân Lê Đình, sau đó vung chân gạt A Nhiên từ đằng sau vồ tới.

“Trái cây nhiều lắm, muội cho nó là được rồi, làm gì phải đánh lộn với nó?” Ân Lê Đình cười hỏi.

Lộ Dao trợn mắt, “Vấn đề không phải là trái nhiều hay ít, được chưa?” Đột nhiên phản ứng lại, tức giận nói: “Con mắt nào của huynh thấy ta đánh nhau với con khỉ nà hả?!”

Ân Lê Đình cười trừ không nói.

Lộ Dao thấy dáng vẻ chàng như thế, đột nhiên đảo mắt hết giận, nảy ra sáng kiến chạy tới nói: “Ân lục ca, huynh giúp ta một việc.” Nói xong kéo Ân Lê Đình ngồi xuống ghế đá, lôi trái cây buộc chỉ ra, “Hai mắt huynh nhìn cái quả này, đầu không được nhúc nhích, chỉ được động đậy mắt thôi.

Ân Lê Đình thấy Lộ Dao nghiêm trang cũng làm y như lời. Lộ Dao lắc trái cây nửa ngày, hỏi: “Có thấy đầu váng hay là có cảm giác mệt muốn ngủ không?”

Lúc này Ân Lê Đình mới phản ứng lại, vừa nãy rõ ràng nàng cũng làm như thế với A Nhiên, dở khóc dở cười giả vờ giận dữ: “Muội xem ta là con khỉ?!”

Lộ Dao lại nghiêm mặt nói: “Không phải, ta xem con khỉ là huynh.”

Ân Lê Đình ngẩn ra, bị Lộ Dao ấn xuống, lại bắt đầu lắc lư trái cây trước mặt chàng.

Ân Lê Đình hết cách, mặc nàng lắc lư thêm thời gian một chung trà nữa, “Giờ thì sao?”

Ân Lê Đình vẫn lắc đầu như cũ, “Muội muốn làm gì?”

Lộ Dao than thở, “Vẫn không linh nghiệm gì cả… cứ tưởng chiêu này thật sự có thể thôi miên được chứ!”

“Thôi miên? Đó là cái gì?” Ân Lê Đình nói.

Lộ Dao phẩy tay, “Bỏ đi bỏ đi! Dù sao cũng không có tác dụng. Ân lục ca huynh tìm ta có chuyện à?”

Ân Lê Đình gật đầu: “Vừa nãy Vân Hư sư điệt về núi, dẫn theo người của Kim Lăng Thu Linh trang cùng về, mang đồ uội, bây giờ đang ở đại điện.”

Lộ Dao mừng rỡ: “Sao không nói sớm chứ!” Quay đầu ném trái cây cho A Nhiên đang nhảy lên nhảy xuống sau lưng nàng, chạy một lèo đến chính sảnh đại điện. Ân Lê Đình nhìn A Nhiên thỏa mãn cầm trái cây, nhớ lại màn vừa rồi không nhịn được cười. Một tháng nay chàng đã khá quen với đủ loại hành vi kỳ quặc của Lộ Dao, lẩm bẩm khe khẽ: “Thôi miên?…”

Trên chính điện, Trương Tùng Khê đang trò chuyện với quản gia Phó Hồng, thấy Lộ Dao từ đằng sau chạy tới bèn nói: “Phó quản gia, Tiểu Lộ tới rồi.”

Lộ Dao vừa thấy Phó Hồng, mừng rỡ hỏi: “Hồng thúc có khỏe không? Sao người lại đích thân tới đây?”

Phó Hồng hành lễ cười nói: “Nhờ phúc của đại tiểu thư, xương cốt lão già này cũng còn rắn chắc lắm. Lần này viếng thăm Võ Đang, chủ yếu là trang chủ muốn lão đem thư trả lời của người và sổ sách năm trước cho tiểu thư coi, ngoài ra còn có đồ mà cô muốn trang chủ chuẩn bị.”

Lúc này Lộ Dao mới chú ý tới bốn cái rương lớn xếp hàng sau lưng Phó Hồng, càng kinh ngạc hơn: “Sao nhiều thế này? Cùng lắm ta chỉ chọn một ít thuốc và dao kéo, làm gì phải tới bốn cái rương? Không phải Thu Nhiên dọn hết nửa số thuốc của Đồng Tể Đường tới đây đấy chứ?”

“Trang chủ biết đại tiểu thư sẽ ở Võ Đang tới mùa đông, nên cố ý chuẩn bị một ít vật dụng thường ngày, để có lúc cần dùng tới.”

Lộ Dao sờ sờ mũi, bụng nói Thu Nhiên mấy năm nay càng ngày càng dông dài rồi. “Thu Nhiên có khỏe không?”

“Trang chủ rất khỏe, chẳng qua vốn chuẩn bị trung thu năm nay đại tiểu thư sẽ về Thu Linh trang tụ hội, đáng tiếc sợ là không được rồi.”

Lộ Dao cười hì hì, “Năm nay e là không được rồi, đoan ngọ sang năm nhất định ta sẽ về.”

“Trang chủ còn dặn lão nói với đại tiểu thư, nói người nhờ trang chủ viết gì đó giờ trang chủ đang viết. Có điều gần đây công việc bận rộn, thứ muốn viết lại quá nhiều, phải chờ thêm nhiều ngày nữa. Đợi trang chủ viết xong sẽ sai người đem tới.”

Lộ Dao lắc lắc tay nói: “Ta không gấp, nói Thu Nhiên cứ từ từ viết là được rồi. Nhưng mà gần đây hắn bận gì thế?”

“Trang chủ đang giao dịch với một nhà buôn dược thảo ở Sơn Đông.”

“Ồ? Có phải Trân Thiện Đường ở Sơn Đông không?” Hỏi thăm.

“Đúng thế, đại tiểu thư quen biết ư?”

Lộ Dao không ừ hử gì, chỉ nói: “Cây cỏ và quả thuốc của nhà ấy cực tốt, ngọc và sâu bọ muông thú lại không được. Thúc về nói với Thu Nhiên, mối làm ăn này đừng bàn bạc với đại đương gia của bọn họ, trực tiếp tìm nhị đương gia mà làm.” Cũng không nói lý do.

Phó Hồng không vặn hỏi, gật đầu đáp ứng. Mấy người lại chuyện trò một hồi, Lộ Dao và Trương Tùng Khê liền giữ Phó Hồng ở trên núi nghỉ ngơi hai ngày hẵng đi. Nhưng Phó Hồng kiên quyết nói trang chủ Phó Thu Nhiên bận rộn công việc, ông là quản gia có lý nào lại ở bên ngoài nhàn tản trốn tránh, ngày hôm sau liền xuống núi.

Bên này, vài đệ tử Võ Đang đã khiêng bốn cái rương đến phòng Lộ Dao. Lộ Dao mở từng cái một, muốn xem rốt cuộc Thu Nhiên tặng cái gì cho nàng. Ân Lê Đình vốn ở bên cạnh lại sợ nhìn thấy đồ đạc gì đó của tiểu nữ nhi người ta, hơi thẹn thùng tránh qua một bên.

Rương thứ nhất chất đầy váy áo. Bởi vì quanh năm bôn ba bên ngoài, thường ngày Lộ Dao thích nhất là mặc quần áo đơn giản gọn gàng cho dễ hành động. Thân trên mặc áo ngắn vạt, bên dưới toàn là quần ống túm. Có điều chất vải mềm mại thoải mái, cắt may khéo léo, lại thêm mặt mũi Lộ Dao vốn xinh đẹp thanh nhã, mặc vào ngược lại có hương vị riêng. Nhưng lần này Phó Thu Nhiên đưa đồ đến tuy áo vẫn như cũ nhưng váy tơ lụa lại rất nhiều. Lộ Dao tiện tay giở vài bộ, đều là những màu sắc mà các cô gái ưa thích, tím nhạt, vàng nhạt, lục nhạt. Ngày thường Lộ Dao ăn bận đơn giản, một là vì tiện đi lại, hai là vì dù sao cũng là một nữ tử một thân một mình bên ngoài, ăn mặc dễ nhìn ngược lại dễ bị chú ý, không an toàn. Nhưng nói gì thì nói, yêu cái đẹp là bản tính trời sanh của nữ nhân, nhìn mớ váy áo màu sắc xinh đẹp nền nã, Lộ Dao không khỏi vui sướng.

Rương thứ hai là một rương thuốc, đều là những loại thuốc khó kiếm, thậm chí còn có hai bông tuyết liên cất trong hộp huyền băng, bọc trong mấy lớp vải bông cách nhiệt, bỏ dưới đáy rương. Mấy ngày nay trời nóng như vậy mà chưa tan ra, nhưng cũng không duy trì được bao lâu nữa. Lộ Dao thấy không thể chờ thêm, vội vàng lôi ra khỏi rương hỏi Ân Lê Đình: “Ân lục ca, Võ Đang có hầm băng không?”

Ân Lê Đình lắc đầu. Thời này hầm băng rất khó kiếm, đa phần chỉ những nhà giàu có mới có. Núi Võ Đang tuy cơm áo đầy đủ nhưng quả thực những thứ xa xỉ như vậy không có.

Lộ Dao nhíu mày, Ân Lê Đình lại nói: “Có điều dưới đáy Thiên Trụ Phong có một cái động. Trong động có một đầm nước cực kỳ lạnh giá, mặt nước đóng băng quanh năm, bông tuyết giăng kín.” Lộ Dao nghe xong thở phào, vội vàng đưa hộp tuyết liên cho Ân Lê Đình, “Đây là Thiên Sơn tuyết liên, cần bảo quản ở nơi rét mướt đóng băng. Vật này cần cho việc điều trị của Du tam hiệp. Ta xem hộp huyền băng này chỉ có thể bảo quan thêm một hai ngày không tan ra thôi. Ân lục ca có thể tranh thủ đi đầm băng đó một chuyến, bỏ vào trong đầm không?”

Ân Lê Đình cẩn thận nhận lấy hộp huyền băng, nói: “Ta đi luôn bây giờ.” Nói xong muốn ra cửa, bị Lộ Dao túm lại dặn dò: “Ân lục ca nhớ kỹ, phải nhấn nó vào trong đầm, không thể để nổi trên mặt nước.”

Ân Lê Đình gật đầu, cầm hộp ra cửa. Trong lòng cứ sợ huyền băng tan ra, vội vàng thi triển khinh công tức tốc đi về phía Thiên Trụ Phong.

Lộ Dao tiếp tục mở hai cái rương còn lại. Một cái đựng đầy dao kéo kềm hết sức tinh xảo, kèm theo một ít như là bút mực giấy các loại dụng cụ thường dùng. Bút lông Hồ Châu, nghiên bằng ngọc, mực Huy Châu, đủ loại đồ nổi tiếng tinh xảo; còn có một hộp bút than đặc chế, dùng loại than kẻ lông mày hảo hạng, bên ngoài lại bọc một lớp da trâu mềm, ngoài cùng quấn vải gấm, dưới treo một miếng ngọc bích nho nhỏ, đong đưa rất dễ thương. Rương cuối cùng chất đầy kẹo mứt, đồ ăn vặt Giang Nam được bảo quản kỹ. Bốn cái rương, trừ dụng cụ và thuốc dùng cho việc chữa trị của Du Đại Nham ra, chỉ có cái rương cuối cùng đầy đồ ăn vặt là khiến Lộ Dao vừa ý nhất. Tiện tay mở một bịch ô mai cam thảo, quăng hai viên vào miệng, mùi vị quen thuộc làm nàng thả lỏng trong khoảnh khắc, khẽ thở dài: “A Nhiên, lâu rồi không gặp, có khỏe không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »