Đạo Lăng gật đầu, khối Nguyên khoáng này không hề tầm thường, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, e rằng năm tháng tồn tại khó lòng ước lượng.
"Nhìn cho kỹ này." Trong tay Đạo Lăng xuất hiện một thanh thạch đao, bắt đầu gọt đi lớp vỏ ngoài, hắn cũng muốn xem thử bên trong này sẽ có thứ gì.
Khổng Tước ngồi bên cạnh hắn, chống cằm nhìn dáng vẻ cắt đá của Đạo Lăng, trên má không nhịn được lộ ra nụ cười, nàng cười lên khiến hai con mắt to đều cong thành hình trăng khuyết.
Thạch bì nứt ra, thấu ra một luồng bích hà chói mắt, khiến Đạo Lăng giật mình, bên trong bích hà này ẩn chứa năng lượng cuồn cuộn, dường như có một vùng bích hải tồn tại ở bên trong.
"Ô..." Khổng Tước ngẩn ra, nàng dụi dụi mắt, liền thấy vết nứt kia dần dần phóng to, bên trong rỉ ra thần hà rực rỡ chói mắt, sáng đến mức người ta không mở nổi mắt.
"Ha ha, cắt ra chí bảo rồi!"
Thần sắc Đạo Lăng kinh hỉ