“Thu hoạch rốt cuộc là bao nhiêu?” Đạo Lăng truy vấn.
“Chẳng có mấy đạo đâu!” Hỗn Độn Cổ Tỉnh hừ hừ: “Bảo tên lão già chết tiệt kia là có thể thu bảo vật rồi!”
“Ngươi đừng có lừa ta, suốt tháng năm dài đằng đẵng không ai thu lấy bản mệnh tinh hoa, rốt cuộc là có bao nhiêu?” Đạo Lăng không tin, hắn nghi ngờ Hỗn Độn Cổ Tỉnh muốn chiếm làm của riêng!
“Ngươi nhóc con này, thiếu của ngươi cái gì chứ, đến lúc đó sẽ cho ngươi mười đạo.” Hỗn Độn Cổ Tỉnh thản nhiên lên tiếng.
“Không thể nào, vừa rồi ngươi rời đi một canh giờ, rốt cuộc là có bao nhiêu!” Đạo Lăng căn bản không tin lời Hỗn Độn Cổ Tỉnh, nhưng nơi này cũng không phải chỗ để tranh cãi, đành bỏ qua.
“Nghĩ ra rồi!”
Lời của Đạo Lăng khiến Đại trưởng lão Hỏa tộc cười ha hả: “Tốt tốt, ngươi mau mau thi triển, thu lấy loại chí bảo này đi!”
“Trưởng lão có điều không biết, thu lấy sinh mệnh tinh hoa cần phải có đại thần thông mới được. Nếu ta tự mình thu, rất có thể không cách nào bắt giữ ra ngoài, việc này cần ngài đích thân ra tay!” Đạo Lăng vội nói.
“Như vậy thì tốt quá, như vậy thì tốt quá!” Đại trưởng lão vô cùng kích động nói: “Mau mau truyền cho ta.”
Đạo Lăng đem phương pháp nói cho Đại trưởng lão, Đại trưởng lão vội vàng thi pháp. Cứ thế, Hỗn Độn Cổ Tỉnh tỏa ra thần huy vô tận, từng đạo từng đạo sinh mệnh tinh hoa chói mắt rực rỡ bị hắn rút ra ngoài!
Mỗi đạo đều tựa như kim sắc chân long, tuôn chảy dao động sinh mệnh kinh thế. Đây là kỳ trân hiếm có, khiến Đại trưởng lão Hỏa tộc kích động đến phát điên, mỗi một đạo đều có thể kéo dài thọ nguyên.
“Hỗn Độn Cổ Tỉnh, sao ngươi lại để lại cho lão ta nhiều như vậy!” Sắc mặt Đạo Lăng không tốt, bởi vì Đại trưởng lão Hỏa tộc vớt lên tận mười chín đạo!
“Mẹ kiếp, cái lão già không chết này, bên dưới còn ba mươi đạo nữa, lão ta đã chiếm riêng mười một đạo!” Hỗn Độn Cổ Tỉnh vô cùng uất ức, lão già này đúng là quá tham lam.
“Có phải ngươi đã lấy đi một ngàn đạo rồi không?” Đạo Lăng âm u hỏi: “Đừng có giấu ta!”
“Làm sao có thể, một ngàn đạo? Ngươi nằm mơ đi!” Hỗn Độn Cổ Tỉnh giận dữ: “Ngươi nghĩ xem, tháng năm dài đằng đẵng không ai thu lấy, nếu bên trong chỉ có mấy đạo, bọn họ làm sao tin lời ngươi!”
Đạo Lăng nghĩ lại cũng đúng, nếu không để lại nhiều một chút, Hỏa tộc sợ là sẽ không dễ dàng tin tưởng, rất có thể sẽ nghi ngờ hắn chiếm đoạt.
“Tiểu gia hỏa, làm tốt lắm!” Đại trưởng lão Hỏa tộc vỗ vỗ vai Đạo Lăng: “Đợi ta xử lý xong chuyện này, nhất định trọng thưởng, trọng thưởng!”
Lời của Đại trưởng lão Hỏa tộc đầy thâm ý, bởi vì chính lão cũng không cách nào xác nhận Đạo Lăng có biết bên dưới rốt cuộc có bao nhiêu hay không. Phần thưởng này chắc chắn không chạy khỏi, coi như là tiền bịt miệng vậy.
Khi họ rời khỏi Hỗn Độn Cổ Tỉnh và mang mười chín đạo tinh hoa ra ngoài, cả đám lão cổ đông Hỏa tộc đều vô cùng kinh ngạc vui mừng. Đây tính là kỳ trân hiếm có thu hoạch được từ trên trời rơi xuống, tận mười chín đạo!
Đạo Lăng thầm phỉ báng, nếu đám lão già này biết Đại trưởng lão Hỏa tộc đã chiếm riêng mười một đạo, không biết sẽ có cảm tưởng gì.
“Quý khách, mời vào trong, mời vào trong!”
Đám lão cổ đông Hỏa tộc tỏ vẻ thẳng thắn đối đãi: “Ngươi đã giúp Hỏa tộc chúng ta một việc lớn bằng trời, mau mời vào trong!”
Đạo Lăng đổi thân phận, trở thành khách quý của Hỏa tộc, được một vài lão già nhiệt tình mời đến Quý Khách Điện, còn cho người đẹp Hỏa tộc xinh đẹp như hoa đến hầu hạ.
Đạo Lăng có chút ngại ngùng, Hỗn Độn Cổ Tỉnh ít nhất đã lấy đi mấy trăm đạo, nếu bị bọn họ biết, chắc chắn sẽ lột da hắn.
Chuyện này lan truyền ra ngoài, tạo nên chấn động rất lớn trong Hỏa tộc. Mười chín đạo vật hiếm thế cứ thế tìm được từ trong Hỗn Độn Cổ Tỉnh, tuy nhiên cũng có vài lão cổ đông cảm thấy hơi ít?
Nhưng đây là do Đại trưởng lão Hỏa tộc đích thân ra tay, dù lão có giấu cũng không giấu được bao nhiêu, căn bản không liên quan gì đến Đạo Lăng.
Phần thưởng của Hỏa tộc cũng tới, Đạo Lăng khinh bỉ. Là thưởng thật, nhưng phần thưởng đều là bí cảnh của Hỏa tộc, bọn họ đang có xu hướng muốn trói chặt Đạo Lăng vào Hỏa tộc!
Phần thưởng của Đại trưởng lão Hỏa tộc cũng không tệ, lấy ra một bộ Đại Chí Tôn Thần Binh. Tên này tỏ vẻ muốn Đạo Lăng giữ bí mật, không biết có âm thầm ra tay giết người diệt khẩu hay không.
Trong Quý Khách Điện vô cùng náo nhiệt, có vài lão cổ đông Hỏa tộc tới trò chuyện cùng Đạo Lăng. Qua cuộc trò chuyện, bọn họ vô cùng tò mò về lai lịch của Đạo Lăng, bởi vì Đạo Lăng biết quá nhiều, rất nhiều bí văn thượng cổ đều rõ như lòng bàn tay.
Loại quái vật già như Hỗn Độn Cổ Tỉnh, tùy tiện nói ra vài thứ cũng đủ để dọa bọn họ sợ mất vía.
Kế hoạch của Đạo Lăng ngày càng thành công, việc có thể dẫn ngòi nổ vào Tiên Hỏa Điện hay không đang ngày càng gần mục tiêu.
“Tiểu hữu nhắc tới Tiên Lư, tuy đó là tạo hóa của tộc ta, người ngoài không thể quan sát, nhưng...” Một vị nguyên lão Hỏa tộc nói: “Không lâu nữa Tổ Hỏa Đàn sẽ mở, chính là dùng Tiên Lư để mở, đến lúc đó ngươi có thể quan sát một phen!”
“Vậy thì thật tốt quá, tới Hỏa tộc một chuyến mà Tổ Hỏa Đàn và Tiên Lư đều có thể thấy!” Đạo Lăng vội vàng tạ ơn: “Cảm ơn chư vị trưởng lão.”
“Ha ha, chuyện nhỏ, không cần khách khí. Sau này ngươi ở lại Hỏa tộc, cơ hội như vậy còn nhiều.”
Đám lão cổ đông này chuẩn bị giữ Đạo Lăng ở lại.
Đúng lúc này, một nữ tử Hỏa tộc xinh đẹp bước vào, khẽ nói: “Chư vị trưởng lão, Hỏa Vũ Hầu cầu kiến, nói là đặc biệt tới cảm ơn Chiến Hỏa đạo huynh!”
“Ồ, xem ra chính chủ tới rồi.” Một vị nguyên lão cười nói: “Hỏa Vũ Hầu muốn tới cảm ơn ngươi, nếu không vì chuyện Hỗn Độn Cổ Tỉnh, giờ cậu ta sẽ không nhanh chóng hồi phục như vậy, mau cho cậu ta vào.”
Hỏa Vũ Hầu tới, mặc chiến bào, sắc mặt tuy còn hơi tái nhợt nhưng khí cơ trong cơ thể ẩn ẩn có chút đáng sợ, trong cơ thể như ẩn chứa một vũ trụ mơ hồ, thẩm thấu ra thần hỏa.
Đạo Lăng nheo mắt, nói thật, Hỏa Vũ Hầu đúng là đã đạt được tạo hóa, đại nạn không chết tất có hậu phúc.
“Thiên Vũ Vương đã làm vài việc tốt, tích đức cho ngươi đấy!”
Đạo Lăng hừ lạnh trong lòng. Tuy Thiên Vũ Vương là người như vậy, nhưng thời trẻ hắn đã làm không ít việc lớn, bảo vệ Nhân tộc liên minh một thời gian dài, mang công lao rất lớn, nếu không sao hắn có thể được phong làm chủ soái.
Đáng tiếc Thiên Vũ Vương đã sớm không còn ở Hỏa tộc, từ sau khi Hỏa Vũ Hầu đổi họ, hắn đã rời đi. Hiện giờ đang ở đâu, Đạo Lăng không được biết.
“Vị này chính là Trương Hỏa sao.” Hỏa Vũ Hầu bước tới cúi mình nói: “Ta tới đây là đặc biệt cảm ơn ngươi. Nếu không phải ngươi tìm ra bảo vật trong Hỗn Độn Cổ Tỉnh, ta còn phải tĩnh dưỡng một thời gian nữa mới có thể hồi phục, thật sự rất cảm ơn.”
“Hỏa Vũ Hầu khách khí rồi, ngươi còn đang bị thương, mau ngồi đi.” Đạo Lăng cười nói.
Nghe tới vết thương, sắc mặt Hỏa Vũ Hầu ẩn ẩn có chút khó coi, nói: “Lần này ta chịu thiệt lớn, vạn vạn không ngờ Đạo Lăng lại nắm giữ Tiên Lư của tộc ta, thật sự đáng ghét. Tuy nhiên ta còn phải cảm ơn hắn, nếu không phải hắn thì ta cũng không nhanh chóng dung hợp bảo thể thành công đến thế. Một khi từ Tổ Hỏa Đàn đi ra, trấn áp hắn không thành vấn đề!”
Hỏa Vũ Hầu trong lòng vô cùng căm hận, Chân Long Thể Binh đã mất rồi, vì chuyện này, Hỏa tộc chuẩn bị trừng phạt nặng nề!
Nếu không phải hắn dung hợp được hai đại bảo thể, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng kết thúc, dù sao khuôn mặt này mất đi quá lớn, khiến thế hệ trẻ Hỏa tộc bàn tán không ngớt.
“Đúng vậy, ta đã cảm nhận được khí cơ của ngươi, rất khủng khiếp. Hai đại bảo thể một khi dung hợp, biết đâu sẽ lột xác, tiến hóa tới Vũ Trụ Chí Tôn Thể!” Đạo Lăng gật đầu.
“Lão tổ đã từng khẳng định, khả năng rất lớn!” Hỏa Vũ Hầu cười ha hả: “Tổ Hỏa Đàn trong vài ngày tới sẽ mở, đến lúc đó Trương Hỏa đạo hữu nhớ tới quan lễ!”
“Nhất định, nhất định!” Đạo Lăng gật đầu nói: “Ta cũng muốn mở mang tầm mắt một chút.”
“Hỏa Vũ Hầu, ngươi đừng đứng đó nữa, mau mau dưỡng thương, nhanh chóng hoàn thành những việc này!” Một vị nguyên lão lên tiếng, Hỏa Vũ Hầu liền cáo lui.
Đám lão cổ đông này rất chân thành trò chuyện cùng Đạo Lăng, càng thăm dò càng cảm thấy lai lịch của Đạo Lăng quá lớn, cơ bản không có chuyện bí mật nào mà hắn không biết.
Nói tới đây, Đạo Lăng hỏi: “Ta cũng muốn thỉnh giáo chư vị nguyên lão, có biết Tổ Kiếm Trủng không?”
Chuyện này, Hỗn Độn Cổ Tỉnh cũng không biết, Đạo Lăng cũng thử xem có thể hỏi ra ở đây hay không.
Tuy nhiên điều khiến Đạo Lăng kinh ngạc là bọn họ thực sự biết lai lịch của Tổ Kiếm Trủng.
Cự Phủ đang ở Tổ Kiếm Trủng, Đạo Lăng nghi ngờ Tổ Kiếm Trủng ở Cửu Tuyệt Thiên, hắn không ngờ nó thực sự ở Cửu Tuyệt Thiên!
“Chuyện này ta biết.” Một lão cổ đông cười nói: “Tổ Kiếm Trủng ở Thiên Kiếm Giới, có liên quan tới một gã khổng lồ đã ngã xuống.”
Năm đó khi Trương Vân Tiêu báo cho Đạo Lăng biết Cự Phủ ở Tổ Kiếm Trủng, Đạo Lăng đã tra xét nhiều nơi, đáng tiếc là toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới căn bản không có cái tên này.
Sau này chuyện Hắc Tiên Lư khiến Đạo Lăng cảm thấy Trương Vân Tiêu năm đó xông xáo ở Cửu Tuyệt Thiên, Tổ Kiếm Trủng hẳn là ở Cửu Tuyệt Thiên.
Giờ đây hắn nhận được cái tên này, trong lòng khó tránh khỏi có chút kích động, kiên nhẫn truy vấn thêm một chút, câu trả lời nhận được khiến hắn dở khóc dở cười.
“Thế lực Tổ Kiếm Trủng này, nghe đồn không thua kém Hỏa tộc!”
Nguyên lão Hỏa tộc đều vô cùng hứng thú nói: “Nghe nói có liên quan tới một báu vật vô thượng gọi là Tổ Kiếm. Tổ Kiếm này tương truyền là tổ của vạn kiếm, là thanh kiếm mạnh nhất, tiểu hữu có biết bí văn này không?”
“Tổ Kiếm!” Hỗn Độn Cổ Tỉnh kinh ngạc, nói: “Ta biết binh khí này, khủng khiếp vô cùng, hẳn là Tạo Hóa Thiên Binh. Chẳng lẽ cường giả nắm giữ Tổ Kiếm năm đó đã khai sáng ra Tổ Kiếm Trủng? Thời đại Tổ Kiếm xuất thế đã quá xa xôi.”
Đạo Lăng lắc đầu nói: “Không rõ lắm, chỉ biết Tổ Kiếm là Tạo Hóa Thiên Binh, cách đây vô cùng xa xưa, nhưng không rõ Tổ Kiếm Trủng và Tổ Kiếm cũng có liên quan. Chư vị nguyên lão cũng biết một vài chuyện về Tổ Kiếm Trủng sao?”
Đám nguyên lão này thầm kinh hãi, cảm thấy lai lịch của Đạo Lăng quá lớn, truyền thừa hắn nhận được chắc chắn cổ xưa vô cùng, những chuyện hắn biết, ngay cả cổ tịch Hỏa tộc cũng chưa từng ghi chép.
“Cụ thể không rõ lắm, Tổ Kiếm Trủng đã ngã xuống từ thời Thái Cổ, nguyên nhân là gì thì thực sự không rõ.” Một vị hóa thạch sống lên tiếng: “Tuy nhiên ẩn ẩn nghe được vài phong thanh, Tổ Kiếm Trủng vẫn còn tồn tại, gần đây có truyền nhân xuất thế, đã xảy ra xung đột với Kiếm Các!”
“Kiếm Các?” Nội tâm Đạo Lăng kinh ngạc, hắn nghĩ tới Lâm Thi Thi, không biết bây giờ Lâm Thi Thi thế nào rồi. Hơn nữa điều khiến Đạo Lăng đau đầu là hắn cũng không thể xác nhận nữ tử gặp được ở Thập Vạn Hỏa Sơn ngày đó, rốt cuộc có phải là Lâm Thi Thi hay không.
“Đúng vậy, ngươi có điều không biết, rất nhiều đạo thống cổ xưa ở Thiên Kiếm Giới đều có liên quan tới Tổ Kiếm Trủng, nghe đồn những thế lực này đều là từ Tổ Kiếm Trủng phân tách ra.”