Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4380 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 78
oán linh.

❊ ❊ ❊

- Yêu ma thật sự có tồn tại sao?

Thử dùng thần thức để quan sát, Tiểu Hắc nhận ra cái bóng mờ mà nó dùng Minh Nhãn Thuật nhìn thấy chỉ giống như một dạng động năng lượng. Dẫu sao thì với tinh thần lực hiện tại thì Tiểu Hắc không thể mọi lúc để sử dụng thần thức tỏa ra như một cái rada được. Nếu so sánh thì nhãn thuật lại tiện lợi và chỉ tốn một ít linh lực mà thôi.

Khựng lại vài giây, Tiểu Hắc nghiến răng âm thầm thử phóng ra một phi tiêu về phía cái bóng mờ. Kết quả cái bóng kia cứ như không tồn tại, phi tiêu xuyên qua không chút cản trở gì cả và chính cái bóng cũng chẳng bị một tí tổn hại nào.

- Cái này...

"Khà khà, tiểu tử ngươi lần đầu tiếp xúc với mấy cái oán linh cấp thấp thôi mà đã lúng túng tay chân rồi. Nếu chân chính đụng phải oán quỷ cao cấp thì ngươi có mười cái mạng cũng không đủ chết nữa."

Cảm thấy rất may mắn vì có một vị sư tôn uyên bác bên cạnh, Tiểu Hắc liền không để tâm việc bị đùa cợt mà vội vàng hỏi:

"Mấy thứ gớm ghiếc này gọi là oán linh sao? Sư phụ xin hãy chỉ cho con cách đối phó với bọn chúng, tình thế đang rất cấp bách."

Tiểu Hắc hoàn toàn có thể dùng Ngự Phong Thuật để cao bay xa chạy, thoát khỏi đám oán linh. Nhưng Mộc Bình và những người khác thì sao? Đào tẩu là biện pháp cuối cùng, còn nếu có thể dứt điểm mầm họa thì Tiểu Hắc nhất định sẽ thử.

Diệp Thanh Hàn hiểu được tính cách đồ đệ của mình, lão ta bèn bắt đầu giải thích:

"Loại oán linh cấp thấp do một số kẻ giết người theo phương thức cực đoan rồi dùng một số thủ pháp của phàm nhân tạo thành. Cách làm này tỷ lệ thành công khá thấp, oán linh sinh ra cũng không có linh trí, chỉ dùng để quấy rồi đầu óc của kẻ địch. Dùng để đối phó với người phàm thì đích thực lợi hại nhưng còn so với tu tiên giả thì hắc hắc... chỉ một mồi lửa là tiêu diệt ngay"

Không có thời gian đáp lời, Tiểu Hắc liền dùng Ngự Phong Thuật thoáng cái đã tiến sát một bóng mờ. Dù có cảm giác hơi lạnh lẽo, song nó vẫn không do dự dùng Hỏa Đạn Thuật phiên bản ngọn lửa nhỏ như đóa hoa sen trong lòng bàn tay đánh ra một chưởng.

Khi vừa cham vào oán linh, toàn thân bóng mờ liền bị ngọn lửa gậm nhắm với tốc độ nhanh như tàu hỏa kết hợp với âm thanh xèo xèo như món bánh rán. Chưa đầy vài hơi thở, oán linh đáng sợ đã hoàn toàn tiêu thất không để lại một chút tro bụi nào cả, giống như nó chưa từng tồn tại vậy.

Nhìn thấy hiệu quả kinh người của hỏa diễm, Tiểu Hắc vui vẻ cười ha hả. Vốn tưởng phải kịch chiến một hồi, không nghĩ oán linh nghe rất ngầu lại không chịu nổi một đòn của nó.

- Hắc hắc, lại thêm vài tên chuột nhắt, chắc chắn bọn chúng có liên quan đến oán linh vừa rồi.

Với thần thức đã được gia tăng sau khi đột phá, Tiểu Hắc không khó để nhìn thấu được một nhóm nhỏ khoảng chục tên mặc áo đen đang áp sát đến gần nó. Khuôn viên phía ngoài hành lang khá rộng lớn, rất thuận tiện cho việc ẩn nấp. Đáng tiếc, dưới thần thức của người tu tiên thì chẳng có gì có thể che giấu được.

- Số bốn, ra tay xử lí thằng nhóc kia đi, chắc là nò đã bị quỷ thần bám lấy rồi.

Một tên hắc y nhân tính toàn thời gian liền ra hiệu với đồng bọn. Bọn chúng rất tin tưởng vào oán linh, trăm ngàn lần không hề hay biết oán linh đã bị Tiểu Hắc xử lý gọn gàng. Vả lại, trong mắt Ẩn Sát sát thủ thì Tiểu Hắc cũng chỉ là một đứa bé vô hại, không có gì đáng ngại cả.

- Được

Gã mang biệt diệu số bốn lạnh lùng đáp trả rồi chỉa mũi súng giảm thanh của mình về phía Tiểu Hắc. Ngay khi gã định bóp cò bỗng nhiên bóng dáng mục tiêu chợt nhòe đi rồi biến mất một cách khó hiểu.

- Đứa trẻ... nó đâu rồi? Hình như nó...biến mất vào không khí thì phải.

Miệng lưỡi khô khốc, gã số bốn xoay sang hỏi tên đội trưởng và đồng bọn của mình. Do súng có óng nhắm nên gã tin tưởng vừa rồi mình không hề nhìn nhầm.

- Ngươi bị hoa mắt rồi sao? Chắc là thằng nhóc bị ngã ra ngất xỉu thôi, chúng ta cứ mặc kệ nó.

Tên đội trưởng khẽ quát một tiếng. Mục tiêu của bọn chúng hôm nay chính là Mộc Bình và đám con cháu Mộc gia, một tên nhãi con không đáng để bọn chúng phải lãng phí thời gian.

Với giác quan thính nhạy của người tu tiên, Tiểu Hắc không khó để nhận ra bọn người này chính là đồng bọn của đám sát thủ lần trước. Đối phó với nhân cấp tu vi với nó hiện tại không phải là vấn đề lớn nên nó liền dùng thực lực áp đảo của mình để ra tay ngay.

Bọn sát thủ Ẩn Sát chỉ nhìn thấy những tia sáng nhỏ lạnh lẽo lóe lên và từng tên một ngã gục xuống một cách vô lực. Với tu vi luyện khí kỳ tầng hai thì tốc độ của khống vật thuật của nó nhanh không kém gì đạn bay nên bọn người kia có muốn phản ứng cũng vô ích.

Chưa đầy vài hơi thở, chỉ còn lại mỗi một mình gã đội trưởng đang run rẩy là bình yên vô sự, đội ngũ của gã đều bị hạ sát một cách nhanh chóng. Là một sát thủ, gã ta cũng phải kinh hãi trước thủ đoạn giết người nhanh như thiểm điện của đối phương.

Tên đội trưởng cũng không cần đợi lâu, vì chỉ một phút sau gã cũng bị Tiểu Hắc hoàn toàn khống chế, trên người gã còn đang bị ghim rất nhiều ám khí màu đen nhánh.

- Ta không có nhiều thời gian. Nói cho ta biết ai là kẻ điều khiển những oán linh này, nhân số các ngươi có bao nhiêu người, tu vi thế nào và mục tiêu là gì?

Dùng ngữ khí đe dọa kết hợp với Minh Nhãn Thuật, Tiểu Hắc muốn từ tên sát thủ nhanh chóng tìm được chút thông tin hữu ích. Chỉ là không phải lần nào nó cũng thành công, gã bị tra khảo lần này lại là một kẻ quyết đoán. Hắn ta không hề do dự mà cắn nát viên thuốc độc đã phòng bị sẵn bên trong miệng để tự vẫn ngay khi bị đánh bại.

Hừ lạnh một tiếng, Tiểu Hắc không bỏ lỡ một giây phút nào liền chạy như bay ra vào trong biệt thự. Từ khoảng cách xa nó đã nghe được tiếng súng lẫn tiếng la hét sợ hãi cùng với tiếng đỗ vỡ của chén đĩa. Rõ ràng tình hình diễn biến tệ hơn Tiểu Hắc tưởng tượng rất nhiều, kẻ địch đã lên kế hoạch rất kỹ càng.

Trên đường xông tới, Tiểu Hắc không hề ngần ngại dùng ám khí liên tục tiêu diệt những tên Ẩn Sát nhân cấp đang ra sức giết chóc những người tham dự buổi tiệc cho đến người phục vụ, vệ sĩ. Số người đã ngã xuống không ít, tiếng khóc lóc, kêu gào, cảnh tượng máu tanh khủng khiếp như địa ngục khiến cho bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải bị ám ảnh.

- Ánh Tuyết tỷ tỷ kia rồi.

Khả năng quan sát vượt trội, trong đám đông đang chạy loạn Tiểu Hắc rất nhanh vẫn kịp nhận ra Mộc Ánh Tuyết cùng với Mộc Dương, Mộc Trữ, Mộc Lam, Chí Viễn và cả Khang Hiên tiểu tài chủ đang cố thủ ở một góc. Những hộ vệ cận thân của Khang Hiên đều đã ngã xuống nhanh chóng khi thực lực của bọn họ khi đối đầu với Ẩn Sát chẳng khác gì trẻ con so với người trưởng thành. Còn những người còn lại không mang theo vũ khí nóng nên đành phải chịu trận trước hỏa lực mạnh mẽ của đám sát thủ. Rất may là kẻ địch vẫn chưa dùng đến lựu mìn, có lẽ vì đám sát thủ sợ tiếng động lớn sẽ đánh động đến Long Thần đang bị cầm chân đánh lạc hướng ở phía ngoài.

Dù là lý do gì thì việc chỉ có nhân cấp cao thủ vây công cũng là một điều vạn hạnh trong biến cố, với khả năng của mình Tiểu Hắc không khó để lặng lẽ ẩn thân xông vào giữa để ra tay giải quyết kẻ địch. Tu vi luyện khí tầng hai so với tầng một chính là một tiểu cảnh giới, thực lực Tiểu Hắc hoàn toàn áp đảo so với đám sát thủ, nó vừa xông vào đã chẳng khác nào hổ lạc bầy gà, kẻ địch gần như không có chút lực hoàn thủ nào cả.

Trông thấy cảnh tượng đám sát thủ không biết bị vị cao nhân nào đồ sát, đám người Mộc Ánh Tuyết trong mắt toát lên vẻ mừng rỡ lẫn sợ hãi. Trừ Mộc Bình, Mộc Quốc Thái và Văn Vô Úy thì trong Mộc gia không ai thật sự biết được sự lợi hại của Tiểu Hắc cả. Thậm chí bọn họ còn đang lo lắng không biết Tiểu Hắc có thoát thân được trong khốn cảnh này không.

- Có cao thủ ra tay giúp đỡ, bọn người xấu đang bị đánh tan tác cả rồi.

Mộc Dương cố gắng nhoài người ra để quan sát rồi hô to, người con trai của bác cả Mộc Thu Lễ tu vi không quá nổi trội nhưng lòng can đảm và nhanh nhạy luôn đứng đầu trong đám huynh đệ.

- Mọi người phải cẩn thận, đừng vội rời khỏi nơi ẩn nấp.

Khang Hiên tỏ ra có phần dè dặt nói. Ngay lập tức Mộc Ánh Tuyết ngắt lời phản bác:

- Không được, Chí Viễn và Mộc Lam không biết bị trúng độc gì mà đang run rẩy không ngừng, cần phải đưa đi cứu chữa ngay.

Cứu người như cứu hỏa, người của Mộc gia trong hiểm cảnh rất đoàn kết, họ sẽ không vì an toàn cá nhân mà để thân tộc phải hi sinh.

Quyết định nhanh chóng được đưa ra, Mộc Dương dẫn đầu như một con báo uyển chuyển nhảy ra một bên, lượm một cây súng của một tên sát thủ đã trúng ám khí bỏ mình. Tiếp theo, Mộc Trữ và Mộc Ánh Tuyết cõng trên lưng Chí Viễn cùng Mộc Lam vội vàng rời khỏi nơi ẩn nấp rồi đi sát theo Mộc Dương.

Riêng Khang tiểu thiếu gia vẫn lựa chọn ở lại một chỗ, anh ta không có võ công cao siêu như đám người Mộc gia, nên không thể manh động được. Chính việc này cũng đã khiến hình tượng của Khang Hiên trong mắt Mộc Ánh Tuyết bị "hạ giá" không ít. Tuy nhiên Ánh Tuyết cũng không trách cứ anh bạn học của mình, mạng sống ai cũng quý giá, anh ta cũng không làm gì sai cả.

Càng có nhiều đồng bọn bị loại khỏi cuộc chiến, đám sát thủ Ẩn Sát đã phát hiện ra việc có một cao thủ đang lặng lẽ ra tay với bọn chúng. Đáng tiếc là dù cố gắng thế nào thì bọn sát thủ vẫn chẳng thể tìm ra được bất kỳ ai bóng dáng của ai cả, vậy mà ám khi cứ như từ trong không khí xuất hiện, không chút báo trước đánh cho chúng thất điên bát đảo.

Số lượng Ẩn Sát xâm nhập vào Huyền Kinh cho hành động lần này không nhiều. Một phần đang đánh lạc hướng để cầm chân Long Thần, số còn lại ngoại trừ những kẻ tử cấp sát thủ chủ lực thì những tên bạch cấp chỉ có nhiệm vụ giải quyết đám thường dân. Vì vậy, số lượng của bạch cấp sát thủ đang giết người bên trong buổi tiệc cũng chỉ tầm vài chục tên. Số lượng này chỉ đủ để chống đỡ Tiểu Hắc vài phút, đối đầu với tu tiên giả, số lượng không thể bù vào chất lượng được.

Giải quyết xong tên cuối cùng, Tiểu Hắc liền định chạy đi tìm Mộc Bình. Nếu không vì đám người Mộc Ánh Tuyết, tiểu tử này tuyệt sẽ không phí thời gian để cứu những người khác. Trong lòng của Tiểu Hắc, mức độ quan trọng của Mộc Bình và người Mộc gia luôn được ưu tiên. Thân nhân không thể bảo toàn thì nói gì đến cái thứ đại nghĩa, Tiểu Hắc dù thông minh mấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, có yêu ghét và sự ích kỷ riêng của nó.

Ngay lúc này, Tiểu Hắc lại thấy Mộc Lam và Chí Viễn sắc mặt đang tím ngắt, nằm bất động trên lưng của Mộc Dương và Mộc Ánh Tuyết. Thở dài một hơi, nó dừng lại hiện thân bên cạnh bọn họ, không nói một lời liền dùng hai tay của mình đặt lên lưng hai người gặp nạn.

- Tiểu Hắc, đệ nãy giờ chạy đi đâu vậy? Nơi đây rất nguy hiểm, sao đệ còn .....

Mộc Ánh Tuyết vừa nhìn thấy Tiểu Hắc thì vừa mừng vừa giận, tính phụ nữ lại trỗi dậy, định răn dạy Tiểu Hắc một phen. Mộc Dương bên cạnh nhìn ra được huyền cơ liền giơ tay ngăn nàng ta lại:

- Suỵt, muội đừng lên tiếng.

Khó hiểu với thái độ của Mộc Dương, Mộc Ánh Tuyết tập trung nhìn kỹ thì chợt giật mình khi thấy hai làn khói đen nhỏ bốc lên từ đỉnh đầu của Mộc Lam và Chí Viễn. Đến giờ thì kẻ ngốc cũng hiểu được Tiểu Hắc đang cố gắng chữa trị cho hai người kia.

Bị âm khí của oán linh xâm nhập sẽ khiến cho dương khí cơ thể bị tổn thất, nếu để thời gian dài không cách đẩy lùi sẽ rất nguy hiểm. Đối với y học hiện đại, thứ tà vật như oán linh là phi khoa học, họ không hề có cách cứu chữa nào hiệu quả cả. Cơ mà đó là người thường, với tu tiên giả thì chỉ cần đưa một tia linh lực vào là đủ cho Tiểu Hắc xóa bỏ những thứ không sạch sẽ trong cơ thể hai người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »