Bi Bi Đông dịu dàng giới thiệu về hiệu quả của hồn hoàn Thần ban.
Nàng đưa tay về phía Thiên Nhận Tuyệt.
"Tuyệt, có nó, mẹ tin rằng con nhất định có thể đạt được hồn hoàn mười vạn năm."
"Nhưng, mẹ à, võ hồn thứ hai của mẹ cũng cần hồn hoàn mười vạn năm mà?"
Thiên Nhận Tuyệt không đưa tay nhận lấy.
"Hồn hoàn của mẹ cứ để sau đi, dù sao hiện tại võ hồn của mẹ đã đủ rồi."
Bỉ Bỉ Đông cười nói.
Đây là việc nàng đã hứa, đương nhiên phải làm được.
Thiên Nhận Tuyết thoáng kinh ngạc rồi nhanh chóng hồi phục.
Cô nhìn Thiên Nhận Tuyệt, dịu dàng nói:
“Tuyệt, con cứ nhận đi, đợi chúng ta mạnh mẽ hơn, lại giúp mẹ săn hồn cũng được mà?”
"Đúng, Tuyết nhi nói đúng."
Bỉ Bỉ Đông gật đầu cười.
Nàng đẩy tay Thiên Nhận Tuyết ra, nhét hồn hoàn Thần ban vào tay cậu.
Thiên Nhận Tuyệt suy nghĩ một lát, nắm chặt hồn hoàn.
"Cảm ơn mẹt”
Bỉ Bỉ Đông liếc Thiên Nhận Tuyết, trách yêu.
"Làm gì nghiêm túc vậy, có phải mẹ cho con mượn đâu mà cần trả."
"Con biết rồi."
"A."
Thiên Nhận Tuyệt cười.
Cậu ôm Bỉ Bỉ Đông vào lòng, ôm một lát.
Cậu đồng ý cũng vì muốn biết sự khác biệt giữa hồn hoàn Thần ban và hồn hoàn mười vạn năm thật sự.
Đó là sự khác biệt về số lượng hỗn tạp.
Dựa vào điều này.
Hồn hoàn Thần ban có vẻ thích hợp nhất với vị trí hồn hoàn thứ bảy.
A tỷ nói đúng, sau này có cơ hội sẽ bù đắp cho mẹ sau.
"A."
Bỉ Bỉ Đông tựa vào lòng Thiên Nhận Tuyệt.
Ấm áp dễ chịu, như mặt trời nhỏ sưởi ấm khiến cả người nàng mềm nhũn.
Thiên Nhận Tuyết bĩu môi.
Lại lạnh nhạt với cô!
Cô dang tay, cười, nhào tới Bỉ Bỉ Đông.
Ngực cô dán vào lưng Bỉ Bỉ Đông.
"A, Tuyết nhi!"
Bi Bi Đông bị kẹp ở giữa, trước mặt là lồng ngực rắn chắc của Thiên Nhận Tuyệt.
Sự chèn ép khiến nàng hơi nóng, hơi khó chịu.
"Ha ha, mẹ yên tâm, sau này con và Tuyệt sẽ cố gắng bù đắp cho người."
Thiên Nhận Tuyết cười không ngớt.
Cô cọ cọ vào lưng Bỉ Bỉ Đông, nhắm mắt lại.
“Hai đứa các ngươi! Lại bắt nạt mẹ ~"
Bỉ Bỉ Đông đỏ mặt, nhưng chỉ oán trách, không giãy giụa.
Nàng lẳng lặng nghỉ ngơi.
Thiên Nhận Tuyệt đúng lúc nắm lấy hai vai cô.
Như vậy mới không để Thiên Nhận Tuyết kéo rộng áo bào của cô xuống.
Nhìn hai người đang nhắm mắt dưỡng thần.
Thiên Nhận Tuyệt không khỏi lộ ra ý cười.
Cậu ngước mắt nhìn về phía Cung Phụng Điện, nụ cười có chút thu lại.
Chờ cậu chính thức trở thành Hồn Thánh.
Thiên Nhận Tuyết cũng nên đến Đấu La Điện tiếp nhận Thiên Sứ Cửu Khảo.
...
Bỉ Bỉ Đông bị kẹp ở giữa không lâu, liền tạm thời đuổi hai tỷ đệ ra khỏi phòng.
Nàng cần tranh thủ ngủ bù, điều chỉnh lại trạng thái.
Thiên Nhận Tuyệt giữ A Ngân lại, ở bên chờ đợi, phụng dưỡng.
Cậu cùng Thiên Nhận Tuyết bước ra khỏi căn phòng ấm áp.
Bên ngoài trời đã nhá nhem tối, mặt trời đã chạm định núi.
Thiên Nhận Tuyết kéo tay Thiên Nhận Tuyệt.
Đi ra bên ngoài.
Cô cười nói: "Tuyệt, con định đến Giáo Hoàng Điện, hay là Cung Phụng Điện?"
"Con định đến Giáo Hoàng Điện trước."
Thiên Nhận Tuyệt giơ tay che nắng.
Hồ Liệt Na mấy ngày nay chắc hẳn rất mệt mỏi, cậu không thể làm kẻ phủi tay được.
"Chuyện gia gia, để tỷ đi báo cáo kết quả đi."
"Được rồi."
Thiên Nhận Tuyết gật đầu.
Cô hỏi: "Tuyệt định khi nào hấp thụ hồn hoàn?”
Thiên Nhận Tuyệt trầm ngâm một lát rồi đưa ra đáp án.
"Ngày mai đi, tối nay con sẽ điều chỉnh lại trạng thái."
"Đến lúc đó thì đừng miễn cưỡng."
Thiên Nhận Tuyết nghịch ngợm véo má Thiên Nhận Tuyệt, nhẹ giọng dặn dò.
"Sẽ không.”
Thiên Nhận Tuyệt sửa lại mái tóc cho cô.
Vốn dĩ,
So với Thiên Nhận Tuyết, cậu ít hồn cốt hơn, có lẽ sẽ hơi miễn cưỡng khi hấp thụ hồn hoàn hơn một trăm ngàn năm.
Nhưng lúc này thì tuyệt đối mười phần chắc chắn.
Dù sao hiện tại cậu có thêm ngoại phụ hồn cốt niên hạn mười vạn năm.
"Luôn cảm thấy tỷ tỷ sắp bị con vượt mặt rồi."
Thiên Nhận Tuyết khổ não bĩu môi.
"Không thể bảo vệ tỷ tỷ, làm sao xứng làm đệ đệ tốt nhất thiên hạ?"
Thiên Nhận Tuyệt đắc ý ngẩng đầu, liếc Thiên Nhận Tuyết.
"Phụt, con đang khoe khoang sao?!”
Thiên Nhận Tuyết không nhịn được cười, có chút cảm động, nhưng vẫn vung nắm đấm vào cậu.
Ánh mắt trách móc.
"Hừ! Ta cũng muốn làm tỷ tỷ tốt nhất thiên hạ đây."
"Ha ha."
Hai tỷ đệ nhìn nhau cười.
"Được rồi, tỷ tỷ phải đi Cung Phụng Điện."
Thiên Nhận Tuyết buông tay Thiên Nhận Tuyệt, dang sáu cánh sau lưng.
Bay lên không trung, nhìn xuống tuyên bố:
"Nhớ kỹ! Tỷ tỷ vẫn là tỷ tỷ, con mãi mãi là đệ đệ!"
“Tỷ tỷ bảo vệ con, đó mới là lẽ đương nhiên.”
"Hanh ——"
Để lại một tiếng hừ yêu kiều.
Thiên Nhận Tuyết vội vã bay về phía đỉnh núi.
"Nhưng con cũng là đàn ông mà..."
Thiên Nhận Tuyệt đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng màu vàng, bất đắc dĩ cười.
——————————
Giáo Hoàng Điện.
Trên đài cao cạnh bàn lớn, có thêm một vài bàn nhỏ.
Hồ Liệt Na ngồi ngay ngắn ở đó, lười biếng giơ hai cánh tay, chậm rãi xoay người.
tứ ^ tá ŠI, Ổi ` ~ ử , _ Tốt quá rồi, cuối cùng cũng xử Íý xon
Bộp!
Hồ Liệt Na mừng rỡ vỗ tay lên chồng tình báo bên cạnh.
"Chồng này cứ để các vị lão sư hoặc sư huynh định đoạt, mang đi xử lý!"
Kẹp tóc Thiên Nhận Tuyệt tặng trên đầu cô phát ra ánh sáng.
Đồ trên bàn liên được dọn trống.
Hồ Liệt Na vui vẻ đứng dậy, chạy xuống phía dưới.
Cô nhắc nhở Cúc Đấu La:
"Cúc tỷ tỷ, tỷ cũng có thể về rồi."
"Ừm, Nana về nhớ nghỉ ngơi thật tốt."
Cúc Đấu La tao nhã cười.
Đối với cách xưng hô kia cô đã miễn nhiễm từ lâu, cô đứng ở đây cũng là để nâng đỡ Hồ Liệt Na.
Tránh cho có người không biết điều.
"Nana biết rồi, Cúc tỷ tỷ tạm biệt."
Hồ Liệt Na cười giơ tay, chạy ra khỏi Giáo Hoàng Điện.
Lão sư đã xuất quan.
Cô phải nhanh chóng trở về xem, biết đâu có thể giúp được gì.
Vừa bước ra khỏi phạm vi Giáo Hoàng Điện.
Hồ Liệt Na liền tăng nhanh bước chân, nhìn về phía bóng người xuất hiện phía trước.
Trong mắt cô tràn đầy kinh hỉ.
"Sư huynh!”
Hồ Liệt Na cất tiếng gọi duyên dáng, nhanh chóng nhào tới Thiên Nhận Tuyệt.
Phốc!
Hai người va vào nhau.
Thiên Nhận Tuyệt nhạy cảm cảm nhận được một sự mềm mại, đàn hồi.
Chóp mũi cậu tràn ngập mùi sữa thơm quen thuộc từ nhỏ đến lớn.
"Sư huynh, Nana rất nhớ huynh ~"
"Ta chỉ rời đi hai, ba ngày thôi mà, sao cứ như lâu lắm không gặp vậy."
Thiên Nhận Tuyệt ôm thân thể mềm mại của Hồ Liệt Na, xoa xoa mái tóc cô.
"Sư huynh rất ít khi rời Nana, sư huynh không ở, Nana đương nhiên không quen."
Hồ Liệt Na thấp giọng lẩm bẩm.
Cô ôm chặt eo Thiên Nhận Tuyệt, nhẹ nhàng hít lấy mùi hương quen thuộc, mê luyến.
"Ừm, mấy ngày nay em vất vả rồi."
Thiên Nhận Tuyệt ôn nhu nói nhỏ, nhẹ nhàng vỗ về thân thể mềm mại của cô.
Hồ Liệt Na ngước mắt, ngượng ngùng nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Âm thanh cô mang theo chút khàn khàn, như vô thức sử dụng mị thuật.
"Sư huynh, Nana không mệt."
"Chỉ cần sư huynh cần, muốn Nana làm gì cũng được."
"Thật sao?"
Thiên Nhận Tuyệt trêu chọc cười.
Hồ Liệt Na chu môi, mặt đỏ bừng.
Cô cắn răng, nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng ấm áp của cậu.
Trên môi truyền đến một chút sữa thơm, ánh mắt Thiên Nhận Tuyệt hơi ngưng lại.
"Sư huynh, Nana nghiêm túc!"
Mặt Hồ Liệt Na ửng hồng, đôi mắt đẹp hơi hẹp dài ẩn chứa tình ý.
Chúc mọi người sinh hoạt vưi vẻ!