Trong chớp mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Tần Trạch.
Trương Nhạc Huyên mỉm cười nói: "A Trạch, cố lên nhé."
Tần Trạch trịnh trọng gật đầu. Hắn liếc nhìn vị trí của Đế Nguyệt Ly, với sự dung hợp giữa võ hồn và vận mệnh chi lực của hai người, làm sao hắn có thể không biết đối phương đang ở đâu, dù không dựa vào những thứ đó, hắn cũng đã quá quen thuộc với nàng rồi.
Tuy nhiên, hạng mục đầu tiên là tháo mũ rộng vành, tự nhiên không thể trực diện xông thẳng như Từ Tam Thạch, còn chuyện tỏ tình, cứ để dành cho phía sau vậy.
Các học tỷ nội viện cơ bản đều biết Tần Trạch, lúc này họ đều tò mò liệu hắn có làm giống như Từ Tam Thạch hay không, tâm trạng cũng vì thế mà thả lỏng hơn chút ít.
Nhưng giây tiếp theo, sáu đạo hồn hoàn trên người Tần Trạch lập tức hiện lên, khí tức kinh khủng ập xuống. Vài nữ học viên thực lực còn yếu khẽ lảo đảo, hoa súng dưới chân cũng nứt ra đôi chút, khiến các nàng hoảng sợ, sắc mặt biến đổi vội vàng ổn định thân hình.
Hai tím, một tím đỏ, một đen, hai đỏ, cấu hình kinh người khiến tất cả mọi người ngây người.
Hồn Đế, hai đạo mười vạn năm hồn hoàn?
Ngay lúc mọi người còn đang sững sờ, đôi cánh sau lưng Tần Trạch hoàn toàn hòa vào bóng tối, vô tận hắc ám lan tỏa từ đôi cánh ra ngoài. Xoạt một tiếng, bóng tối ập thẳng về phía các nữ học viên, trong tầm mắt của họ, thế giới phía trước bỗng chốc trở nên tối đen, không nhìn thấy gì cả.
Thế nhưng bóng tối không mang lại cho họ bất kỳ cảm giác nguy hiểm nào, tựa như màn đêm bình thường buông xuống vậy.
Trên người Tần Trạch, đạo hồn hoàn thứ tư sáng lên, dưới chân hắn, ánh sáng đen hòa vào nước hồ.
Đúng lúc các nữ học viên đang kinh hãi, định vận dụng hồn lực phản kích thì bóng tối ập đến bất ngờ biến mất, mọi thứ trở lại như cũ. Nhưng ngay lúc đó, Tần Trạch khẽ niệm mấy chữ: "Nguyên Tố Triều Tịch."
Đột nhiên, dưới chân tất cả nữ học viên truyền đến cảm giác chấn động mạnh, mặt hồ Hải Thần vặn vẹo một cách quỷ dị. Chỉ có nữ sinh ở vị trí thứ năm bên phải là bất động, còn lại tất cả đều biến sắc, vội vàng triển khai hồn lực phòng ngự. Thế nhưng, một màn quỷ dị đã xảy ra.
Các nữ học viên kinh ngạc phát hiện, dù mặt hồ đang rung chuyển, nhưng những đóa hoa súng vẫn bình lặng như cũ, không hề lay động, như thể tất cả chấn động này chỉ là ảo giác.
Nhưng ngay lúc đó, trong hồ Hải Thần, nguyên tố hắc ám vô hình lan tỏa ẩn trong không khí, nó như bàn tay, tháo đi mũ rộng vành của không ít nữ học viên.
Trong chớp mắt, có tới mười nữ học viên bị tháo mất mũ.
Những nữ sinh chưa bị tháo mũ lập tức phản ứng lại, đây là hiệu quả của hồn kỹ thuộc loại lĩnh vực.
Tuy nhiên, không đợi họ phản kích, Tần Trạch tâm niệm khẽ động, thu hồi hồn kỹ thứ tư: Ám Hắc Ma Vực.
Ngoài sân, dù là túc lão của Hải Thần Các hay những vị khách từ xa tới, tất cả đều sững sờ.
Đa số các cường giả đều nhìn thấu được gợn sóng vừa rồi là gì, nhưng không ai ngờ lại có người dùng hồn kỹ lĩnh vực để làm việc này. Thật đúng là phung phí của trời.
Tuy nhiên, những cường giả đạt tới cấp bậc Siêu Cấp Đấu La vẫn có chút cảm nhận, hồn kỹ này rõ ràng không phải là hồn kỹ lĩnh vực thông thường.
Các nam học viên phía sau, sau khi ngẩn người một lát, lập tức bùng nổ những tiếng reo hò mạnh mẽ, như thể đang ăn mừng chiến thắng trong việc tháo mũ, tiếng cười vang vọng khắp mặt hồ Hải Thần.
"Mẹ kiếp, đỉnh thật đấy." Từ Tam Thạch kinh ngạc thốt lên, hắn hối hận vì lúc nãy mình tháo mũ quá vội vàng.
Phía các nữ sinh, Ninh Thiên, Vu Phong, Tiêu Tiêu... tổng cộng mười nữ học viên đã bị tháo mũ.
Họ ngơ ngác nhìn chiếc mũ rơi xuống nước mà không nói nên lời, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Tần Trạch không định tháo mũ của tất cả mọi người, vẫn phải để lại cơ hội cho các nam học viên khác chứ, không thể để người ta không có cảm giác tham gia, chỉ biết đứng một bên vỗ tay hô "666".
Ánh mắt chuyển hướng, Tần Trạch nhìn về phía Đế Nguyệt Ly, hắn không kìm được sự phấn khích trong lòng, vội vàng bay tới.
Đến trước mặt Đế Nguyệt Ly, Tần Trạch nhận thấy những nữ học viên chưa bị tháo mũ đều nhìn sang, trong ánh mắt của họ đều mang theo vẻ hung dữ, dù có mũ che chắn, Tần Trạch vẫn cảm nhận được.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Mã Tiểu Đào, Ngũ Minh và những "chị đại núi lửa" của nội viện rồi.
Tần Trạch mỉm cười, cánh tay phải lóe lên ánh sáng trắng lạnh, hắn búng tay "tách" một cái. Rất nhanh, dưới chân tất cả các nữ học viên, băng giá ngưng tụ, những tảng băng đủ chỗ cho hai người đứng xuất hiện.
Điều này khiến nhiều nữ học viên đang lo lắng vì hoa súng bị nứt lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Được đứng trên mặt băng vững chắc, hảo cảm của tất cả nữ học viên đối với Tần Trạch lập tức tăng vọt. Ánh mắt hung dữ lúc trước cũng biến mất sạch.
"Nguyệt Ly, cho A Trạch nếm chút mùi vị đi, đừng để hắn dễ dàng như vậy." Ninh Thiên lên tiếng trêu chọc.
"Tôi ủng hộ." Vu Phong xen vào.
"Chúng tôi đều ủng hộ." Các nữ sinh bị tháo mũ khác cũng cười nói.
"Ha ha ha."
Ngoài sân lại vang lên một tràng cười.
Tần Trạch thu hồi ánh mắt, nhìn về phía thiếu nữ đang đội mũ trước mặt.
Khoảnh khắc này, mọi thứ như dừng lại.
Hai người cách lớp mũ nhìn nhau.
"Đồ ngốc, chàng đứng ngây ra đó làm gì?" Đế Nguyệt Ly thấy Tần Trạch đứng đực mặt ra như kẻ ngốc, bắt đầu sốt ruột.
Nghe thấy giọng nói trong trẻo dễ nghe, hơi thở của Tần Trạch dồn dập hơn vài phần, hắn vươn tay về phía chiếc mũ trước mặt.
Sau đó nhẹ nhàng nhấc ra, chẳng mấy chốc, một khuôn mặt với vẻ căng thẳng nhẹ nhàng lộ diện.
Mái tóc vàng óng ả mềm mại buông xõa theo đường cong quyến rũ trên lưng xuống tận eo, dưới ánh sáng, mái tóc mang theo ánh huỳnh quang nhạt. Làn da nàng trắng trẻo như tuyết đầu mùa, đồng thời mang lại cảm giác vô cùng mịn màng.
Đôi mắt đỏ như hồng ngọc đang mỉm cười nhìn nam tử trước mặt, không biết có phải vì ánh mắt của hắn quá nóng bỏng hay không mà nàng có chút né tránh, lộ vẻ e thẹn.
Dung nhan hoàn mỹ thanh lệ thoát tục như vậy khiến Tần Trạch ngẩn ngơ, hắn cứ thế nhìn thiếu nữ trước mắt.
"Có được không?" Đế Nguyệt Ly cúi đầu, giọng nói nhỏ vô cùng.
Tần Trạch tỉnh táo lại, ngay trước mắt tất cả mọi người, hắn bước tới ôm chầm lấy Đế Nguyệt Ly, hai tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, đầu tựa vào cổ nàng.
Khóe miệng Đế Nguyệt Ly lộ ra nụ cười dịu dàng, nàng cũng vươn tay ôm lấy Tần Trạch.
Cả hai không ai nói lời nào, nhưng đôi khi không nói lại có thể biểu đạt được nhiều điều hơn.
Tuy nhiên đây vẫn là vòng đầu tiên, thuần túy chỉ là tháo mũ, Tần Trạch cũng không định lãng phí quá nhiều thời gian, hắn hôn nhẹ lên vầng trán mịn màng của Đế Nguyệt Ly rồi lặng lẽ lui ra.
"Oa ồ!!!!"
Trong chớp mắt, dù là phía nam học viên hay nữ học viên, tất cả đều reo hò, vô cùng phấn khích.
Đế Nguyệt Ly nhìn bóng lưng rời đi của Tần Trạch, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Tiếp theo xuất hiện là Dạ Liễu, người xếp thứ hai trong nguyên tác.
Võ hồn của hắn là Thiên Nga, y hệt võ hồn hoàng thất của Thiên Đấu Đế Quốc hàng ngàn năm trước khi phân liệt.
Giống như trong nguyên tác, hắn yêu màu vàng, định dùng cánh của Thiên Nga để hất nước làm ướt các nữ học viên, sau đó xem một màn trình diễn "ướt át".
Rõ ràng kiếp này hắn cũng làm như vậy.
Và rồi hắn bị hai ngọn núi lửa của nội viện là Mã Tiểu Đào và Ngũ Minh liên thủ dạy dỗ một trận.
Đợi đến khi Dạ Liễu rời đi, từng con cá nổi lên mặt hồ, những con cá này đều đã chín nhừ.
Tần Trạch thậm chí còn ra tay thêm lần nữa để củng cố các bệ băng dưới chân các nữ học viên, nếu không với sự bùng nổ của Mã Tiểu Đào và Ngũ Minh, băng sẽ tan chảy trong chốc lát, đến lúc đó các nữ sinh bị loại hết thì còn xem mắt cái nỗi gì nữa.