Chấn động khiến cho vô số Tà Hồn Sư nổ tung thân thể, hóa thành làn khói đen cuồn cuộn tan biến.
Cảnh tượng này khiến cho mọi người không khỏi kinh ngạc, đám Tà Hồn Sư này quả thực rất cổ quái.
Các vị trưởng lão còn lại nén sự kinh ngạc trong lòng, mỗi người thi triển sở trường, vận dụng hồn kỹ của riêng mình để phản công.
Trong chốc lát, vùng đất u ám bị bao phủ bởi những luồng sáng sắc màu khác nhau.
Vô số Tà Hồn Sư bị tiêu diệt, hóa thành khói đen.
Đừng quên rằng, ngoài Độc Bất Tử ra, trong đám người Bản Thể Tông này còn có không ít Phong Hào Đấu La.
Phía Bản Thể Tông, hàng trăm hồn hoàn xuất hiện, rít lên một tiếng, như mãnh hổ thoát cũi xông ra, phát động đợt tấn công tuyên cáo sự tái xuất của Bản Thể Tông.
Ngay cả trên người Quý Tuyệt Trần, kiếm ý cũng phóng thích ra ngoài, khiến cho những người Bản Thể Tông cùng phản công bên cạnh phải kinh ngạc.
Về phía Tà Hồn Sư, vài kẻ cầm đầu khẽ nhíu mày. Tà Hồn Sư đứng ngoài cùng bên trái nói: "Tịnh hóa chi lực thật mạnh mẽ, cho dù là ta nếu bị dính phải cũng sẽ bị thương."
Một tên Tà Hồn Sư khác đáp: "Chỉ cần cẩn thận làn mưa quỷ dị kia là được. Bản Thể Tông có năm vị Phong Hào Đấu La, chúng ta có bốn người, vậy thì cùng lên đi."
Một Tà Hồn Sư có thân thể bị những cành cây đen bao phủ thấp giọng nói: "Bản Thể Tông này quả nhiên lợi hại, e là lần này chúng ta khó mà đoạt được cái Máy Dung Hợp Sự Sống kia."
Tên Tà Hồn Sư cuối cùng nói: "Yên tâm, kế hoạch của đại nhân không chỉ dừng lại ở đó, chúng ta nên ra tay sớm đi, đám con rối này chết nhiều quá rồi."
Dứt lời, bốn vị Tà Hồn Sư cấp bậc Phong Hào Đấu La lập tức nhắm thẳng vào Tam trưởng lão và những người khác, sau đó kịch chiến nổ ra, ép những người còn lại phải vội vàng né tránh ra xa, không dám lại gần chiến trường của các Phong Hào Đấu La.
Tam trưởng lão và các vị trưởng lão khác cũng biết dư chấn của trận chiến giữa các Phong Hào Đấu La có thể gây họa cho người phe mình, nên cũng dẫn dụ những tên Tà Hồn Sư Phong Hào Đấu La bay ra xa.
Phong Hào Đấu La có lẽ có thể giằng co, nhưng hồn sư bình thường thì rất khó. Ngoài vài tên Tà Hồn Sư có ý thức tự chủ có thể áp chế người của Bản Thể Tông, những tên còn lại giống như con rối, hầu hết chỉ dùng để câu giờ, năng lực chiến đấu không mạnh.
Điều này cũng khiến Tần Trạch từ bỏ ý định thi triển hồn kỹ của hai hồn hoàn mạnh nhất.
Ngay khi mọi thứ đang diễn ra trong trật tự, bất thình lình, không gian phía sau Tần Trạch vặn vẹo vài cái, một bàn tay tựa như quỷ mị thò ra, nhắm thẳng vào đầu Tần Trạch.
Bình!
Thế nhưng, Tần Trạch sớm đã có cảm ứng, cánh tay phải bao phủ ma giáp gạt sang một bên, trực tiếp chặn đứng cái móng vuốt đen ngòm kia.
"Không hổ là Tà Hồn Sư, đúng là hèn hạ." Ánh mắt Tần Trạch chuyển động, thấy trong không gian, một kẻ có gương mặt kỳ dị đang nhìn hắn, khuôn mặt kẻ này không có ngũ quan, vô cùng quỷ dị.
"Đáng chết." Tên Tà Hồn Sư không mặt chửi thầm một tiếng, muốn bỏ chạy. Hắn rõ ràng là một Tà Hồn Sư không phải con rối.
Nhưng Tần Trạch sẽ không cho hắn cơ hội đó. Một luồng ma uy bùng nổ, khí tức hủy diệt lập tức ập lên người tên Tà Hồn Sư không mặt.
Khí thế mạnh mẽ ép thân hình đang định lách đi của đối phương cứng đờ lại. Ma uy trên người Tần Trạch rót vào Hồi Toàn Chi Nhẫn trong tay, sau đó vung mạnh về phía đối phương.
Sau khi tung đòn, Tần Trạch xoay người, không thèm để ý đến kẻ này nữa.
Phập!
Tên Tà Hồn Sư không mặt chưa kịp phản ứng, đầu đã bị Hồi Toàn Chi Nhẫn chém đứt, máu đen bắn tung tóe từ cổ.
Hắn không hóa thành khói đen, quả nhiên là một Tà Hồn Sư có ý thức tự chủ.
Nhưng một tên Hồn Đế mà dám đánh lén hắn, đúng là tự tìm cái chết.
Tần Trạch mặt không cảm xúc điều khiển Hồi Toàn Chi Nhẫn bay về phía trước, hỗ trợ những người Bản Thể Tông khác chiến đấu. Lưỡi dao bay qua, vô số Tà Hồn Sư bị chém đầu như rạ.
Sức chiến đấu của đám Tà Hồn Sư này dường như không mạnh, thậm chí ý thức vô cùng yếu ớt. Theo suy nghĩ của Tần Trạch, chúng giống như những con rối đã mất đi linh hồn.
Chỉ biết thụ động nhận lệnh chiến đấu, dù đã bị "Vạn Vật Hồi Xuân" tưới tắm mà vẫn không hề có ý lui bước, cứ thế lao lên phía trước.
Quý Tuyệt Trần vốn đang kịch chiến với một tên Tà Hồn Sư cấp Hồn Đấu La có ý thức tự chủ, giây tiếp theo, vài lưỡi đao không rõ hình dáng bay tới, buộc tên Tà Hồn Sư này phải quay sang phòng thủ.
Tần Trạch đến bên cạnh Quý Tuyệt Trần, hai người nhìn nhau rồi cùng phát động tấn công.
Nhìn thấy hai người, tên Tà Hồn Sư cấp Hồn Đấu La đang cầm quyền trượng U Minh Quỷ Hỏa cảm thấy bất an. Dù sao thì hồn hoàn màu đỏ kia, áp lực mang lại thực sự rất đáng sợ.
---❊ ❖ ❊---
Trên bầu trời, cuồng phong gào thét không ngừng thổi qua, những tầng mây bị sóng hồn lực mãnh liệt xé toạc.
Dưới bầu trời màu xanh lục đậm, luồng sáng sau lưng Độc Bất Tử đột nhiên biến thành những vòng xoáy lớn, một lực hút kinh khủng từ trong vòng xoáy bùng phát, nhắm thẳng về phía Quỷ Ngũ Kinh cách đó ngàn mét.
Nếu kẻ nào thực lực yếu kém ở đây, e là đã bị lực hút xé nát.
Trên người Quỷ Ngũ Kinh, chín chiếc hồn hoàn màu trắng luân phiên tỏa sáng bên cạnh võ hồn Thâm Uyên Điển Tịch. Thâm Uyên Điển Tịch khẽ lật mở, một luồng ánh sáng xám trắng từ pháp trận trong trang sách bắn ra, bay lên không trung biến thành một pháp trận khổng lồ.
Trong pháp trận, một con mắt chứa vô số đồng tử nhỏ li ti đột ngột mở ra, giây tiếp theo, bắn ra vô số tinh thần chi quang.
Không gian như thể vỡ vụn, để lại vô số khe rãnh trên không trung, trong khe rãnh còn có vô số tinh tú đang nhấp nháy.
Thế nhưng, hồn kỹ đủ sức tiêu diệt những Phong Hào Đấu La bình thường dưới cấp Siêu Cấp Đấu La này, khi đối mặt với luồng sáng vòng xoáy của Độc Bất Tử lại như muối bỏ bể.
Độc Bất Tử mặt không cảm xúc nhìn Quỷ Ngũ Kinh. Ông có thể cảm nhận được tu vi của Quỷ Ngũ Kinh ngang ngửa mình, nhưng sức chiến đấu thực tế lại yếu hơn một chút.
"Xem ra đòn tấn công của ngươi không có tác dụng nhỉ." Ánh sáng xanh lục đậm trên người Độc Bất Tử chớp nháy, ông chắp hai tay lại, luồng sáng vòng xoáy sau lưng đột nhiên phân tách, sau đó tâm niệm vừa động, từ trong luồng sáng đó bùng nổ ra những quả cầu năng lượng xanh lục đậm che khuất bầu trời.
Mỗi quả cầu có kích thước khoảng ba mét, trông không lớn, nhưng khí tức ẩn chứa bên trong dường như có thể dễ dàng hủy diệt một thành phố nhỏ.
Quỷ Ngũ Kinh không vì lời mỉa mai của Độc Bất Tử mà tức giận, hắn thậm chí còn mỉm cười điềm nhiên, bàn tay gầy guộc vuốt ve Thâm Uyên Điển Tịch.
Đối mặt với những quả cầu xanh lục đậm đang ập tới, trên Thâm Uyên Điển Tịch bỗng lóe lên một tia sáng đỏ, một cánh cổng địa ngục khổng lồ từ pháp trận trong điển tịch được phóng thích ra.
Một tòa cổng địa ngục lớn hàng trăm mét sừng sững chắn trước mặt Quỷ Ngũ Kinh.
"Đi đi, ngọn lửa tử vong đến từ địa ngục!" Gương mặt già nua của Quỷ Ngũ Kinh lộ vẻ phấn khích.
Có lẽ do nhận được sự triệu hồi của Quỷ Ngũ Kinh, từ trong cổng địa ngục dường như có vô số tiếng oan hồn gào thét, la hét, cười đùa. Ngay lúc đó, âm thanh đột ngột im bặt, bên trong cổng địa ngục bắt đầu bốc lên ngọn lửa hừng hực, Địa Ngục Chi Hỏa thậm chí thiêu rụi cả những mảnh vỡ không gian.