Có chuyện vui thì ắt cũng có chuyện xui xẻo. Khác với vòng tròn, mức độ khốc liệt của vòng loại trực tiếp sánh ngang với trận chung kết. Điều này khiến mọi người đều dốc toàn lực, không ai muốn lùi bước, hậu quả dẫn đến là trong số các học viên tham gia, có hơn hai trăm người bị thương, thậm chí có hơn chục học viên tử trận.
Máu đổ, cái chết xuất hiện, đã hoàn toàn khơi dậy sự cuồng nhiệt trong lòng khán giả. Chỉ khi thấy máu thì đó mới là trận chiến của Hồn sư. Nếu đánh đấm như trò chơi trẻ con, thì Đấu Hồn Đại hội đã sớm tàn từ lâu rồi.
Tinh La Đế quốc cũng nhân đạo lấy ra một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh, đồng thời tích cực tuyên truyền rằng các học viên này chiến đấu vì ước mơ mà hy sinh, đó là vinh quang vô thượng.
Còn việc có thực sự vinh quang hay không, thì phải đi hỏi những học viên đã không thể mở miệng nói được kia mới biết.
Vòng loại trực tiếp kết thúc, tiếp theo là vòng tròn với thời gian kéo dài hơn.
Mặc dù vòng tròn không có sự kích thích "một trận định thắng thua" như vòng loại trực tiếp, nhưng thể thức thi đấu đa dạng thực ra cũng rất thu hút người xem, trong đó đáng chú ý nhất chính là đấu đơn cá nhân.
Đúng vậy, không phải đoàn chiến, cũng không phải thể thức hai-hai-ba, mà chính là đấu loại cá nhân.
Tất nhiên, quốc gia khác nhau thì sở thích của quần chúng cũng khác nhau, nhưng người dân Tinh La Đế quốc thực sự rất sùng bái đấu đơn.
Bởi vì họ cho rằng, chỉ có đấu đơn mới nhìn ra được thực lực chân chính của một Hồn sư. Nếu là đoàn chiến, có khi một người thực lực còn chưa kịp phát huy đã bị vây công rồi "ngỏm" mất.
Vì sự nóng bỏng của giải đấu, phía Tinh La Đế quốc cũng triển khai các hoạt động kiếm tiền, bao gồm bán báo cáo chiến trận. Báo cáo không đắt, chỉ năm đồng Hồn tệ, nhìn thì ít nhưng không chịu nổi lượng người xem quá đông, cộng lại cũng là một khoản thu nhập khổng lồ.
Thậm chí trong bóng tối, Tinh La Đế quốc còn mở sàn cá cược để "gặt lúa"... thu hút những khán giả nhiệt tình tham gia.
---❊ ❖ ❊---
Ngày mới bắt đầu, mặt trời lại không xuất hiện, bị tầng mây dày đặc che khuất, không khí cũng trở nên mát mẻ hơn đôi chút. Hôm nay đã là ngày thứ tư kể từ khi đại hội bắt đầu.
Trên quảng trường Tinh La, người đã chật kín như nêm, tiếng hò reo vang dội hết đợt này đến đợt khác, có thể nói là náo nhiệt vô cùng. Nguyên nhân chính là vì học viện có danh tiếng lớn nhất Đấu Hồn Đại hội - Học viện Sử Lai Khắc - sắp ra sân thi đấu, mà lại còn là trận đấu đầu tiên.
Trên thành trì, "fan cứng" của Sử Lai Khắc là Hoàng đế Tinh La Hứa Gia Vĩ cũng đã sớm có mặt, nể mặt Sử Lai Khắc hết mức. Hiện tại ông đang cùng Hoàng hậu "chém gió" với nhau.
Khu vực nghỉ ngơi bên cạnh quảng trường Tinh La cũng đã mở cửa, chỉ là một hiện tượng kỳ lạ đã xuất hiện: Sáu mươi bảy đội ngũ vượt qua vòng loại trực tiếp đều có mặt đông đủ.
Lý do đến cũng rất đơn giản, muốn làm một khán giả ngóng chờ, xem liệu bảy thành viên đội dự bị của Sử Lai Khắc có thực sự đều là Hồn Đế hay không, đồng thời cũng xem năm vòng đen một vòng đỏ kia là thật hay giả. Nếu là thật, thì khỏi đánh đấm gì nữa, trao thẳng chức vô địch cho Sử Lai Khắc đi.
Anh em chúng ta cứ đánh lấy lệ cho xong, tránh để bị thương rồi mất hòa khí.
Phía Học viện Hồn đạo Hoàng gia Nhật Nguyệt, trong phòng nghỉ.
Tiếu Hồng Trần cau mày nhìn ra ngoài sân, cậu ta rất muốn biết Sử Lai Khắc có thực sự đáng sợ đến vậy không.
"Không biết học viên tên Vương Đông và Đế Nguyệt Ly kia có ra sân không nhỉ." Bên cạnh, Mộng Hồng Trần mặt ửng hồng, đầy mong đợi chờ đợi.
"Mộng, Sử Lai Khắc là kẻ thù của chúng ta. Hơn nữa, tên Đế Nguyệt Ly kia là nữ, không phải nam, em muốn làm gì?" Tiếu Hồng Trần bất lực nhìn em gái mình.
"Ái chà, em biết rồi, em biết rồi." Mộng Hồng Trần bĩu môi, chợt nhớ ra điều gì đó, lại mỉm cười.
Nhìn vẻ mê mẩn của em gái, Tiếu Hồng Trần chỉ biết bất lực che mặt.
"Sử Lai Khắc!"
Đột nhiên, trên quảng trường Tinh La, vô số tiếng hò reo vang lên dồn dập, tất cả đều là hai chữ "Sử Lai Khắc".
Tất cả các học viện đều đồng loạt đứng dậy nhìn về phía lối đi.
Chỉ thấy trong lối đi dành cho tuyển thủ, một nhóm học viên Sử Lai Khắc mặc đồng phục màu xanh mực lần lượt bước ra.
Tuy nhiên, Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành không đến, lúc này họ đang dốc toàn lực trị thương. Dù sao Tinh La thành cũng là địa bàn của Đái Thược Hành, việc tìm hai vị Hồn sư hệ trị liệu là chuyện dễ như trở bàn tay.
Mọi người đến khu vực chờ thi đấu, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Người dẫn chương trình đã làm nóng bầu không khí từ lâu, nhìn thấy các tuyển thủ đến, ngọn lửa trong lòng anh ta cũng bùng lên dữ dội.
Anh ta bắt đầu công bố danh sách các học viện tiến cấp, sau đó giới thiệu về tình hình chia bảng và thông tin sơ lược của từng học viện.
Thế nhưng vẫn chưa hết, sau khi giới thiệu xong, người dẫn chương trình lại bắt đầu bài diễn văn dài dòng lê thê, khiến Tần Trạch cảm thấy như mình đang quay lại thời trung học ở kiếp trước, thầy giáo dạy toán hồi đó cũng hay thao thao bất tuyệt như vậy, quan trọng là Tần Trạch chẳng hiểu gì cả.
"Đừng nói nữa, mau bắt đầu đi chứ!"
Đột nhiên, khán giả trên sân trở nên kích động, đồng loạt hô lớn.
Người dẫn chương trình thấy vậy, không dám làm phật lòng đám đông, lập tức nói: "Sau đây, xin mời đội đại diện của học viện số một đại lục - Học viện Sử Lai Khắc!"
"Ồ!" Trong khoảnh khắc, ánh mắt buồn ngủ của khán giả bừng tỉnh.
"Và đối thủ của Học viện Sử Lai Khắc, đội đại diện của Học viện Hồn đạo cao cấp Vân La đến từ Tinh La Đế quốc. Xin mời đội trưởng hai bên lên đài bốc thăm quyết định thể thức thi đấu."
Nghe vậy, Vương Ngôn nói với Bối Bối: "Đi đi."
"Vâng." Ban đầu Bối Bối muốn để Lăng Lạc Thần đi, kết quả Lăng Lạc Thần từ chối.
Rất nhanh, Bối Bối và vị đội trưởng có vóc dáng vô cùng vạm vỡ của Học viện Vân La cùng bước lên đài thi đấu.
"Đánh bại Vân La, Sử Lai Khắc ngầu nhất!"
Dưới sân, mọi người vừa thấy Bối Bối liền gào thét đến xé lòng.
Vị đội trưởng Vân La kia mặt mày tối sầm, chết tiệt, rốt cuộc ai mới là tuyển thủ của Tinh La Đế quốc vậy.
Bối Bối cười bất lực, cậu cũng nhận ra mức độ yêu thích dành cho Sử Lai Khắc không phải là đùa.
Trọng tài thấy người dẫn chương trình bị khán giả mắng cho một trận, cũng không dám nói nhảm nữa.
Trực tiếp để hai người tiến hành bốc thăm.
Hai người bước lên, cầm ống bốc thăm tung lên không trung, đúng lúc này, một quả cầu nhỏ màu vàng rơi ra từ ống.
Quả cầu màu vàng đại diện cho thể thức đấu loại cá nhân.
Trọng tài bắt lấy nó, sau khi cho đội trưởng hai bên và Hoàng đế Tinh La Hứa Gia Vĩ trên thành trì xem qua, mới thông qua chiếc loa cầm tay công bố:
"Học viện Sử Lai Khắc đối đầu Học viện Vân La, áp dụng thể thức đấu loại cá nhân một đối một. Bây giờ, xin mời tuyển thủ hai bên nhập cuộc."
Một đối một!
Ánh mắt tất cả khán giả lập tức sáng rực lên, đồng loạt đổ dồn về phía những người của Sử Lai Khắc ở khu chờ thi đấu.
Cảnh tượng bảy người hôm đó, tất cả đều là năm vòng đen một vòng đỏ, cho đến tận hôm nay mọi người vẫn không thể nào quên được.
Bất kể là ai của Sử Lai Khắc lên sân, làm một màn "một chọi bảy" cũng chẳng có gì là quá đáng cả.
Hoàn toàn không quá đáng chút nào.
Bối Bối rời khỏi đài thi đấu, quay về khu chờ: "Thầy Vương, hay là trận đầu tiên để em lên đi."
Vương Ngôn khẽ lắc đầu, nói: "Thực lực của Học viện Vân La không quá mạnh, bọn họ thậm chí không có lấy một thành viên cấp Hồn Vương. Hơn nữa, bọn họ là Hồn đạo sư, đối với hệ Cường công mà nói thì hơi bất lợi. Dù hiện tại đội dự bị của chúng ta đầy đủ, nhưng cố gắng đừng để bị thương, nên là..."