“Lăng trì” nghĩa là gì, Ngọc Tiểu Cương có lẽ không biết, nhưng hai chữ “xử tử” thì hắn vẫn hiểu rõ.
Đây là phán mình án tử hình sao?
Nỗi sợ hãi cái chết trào dâng trong lòng Ngọc Tiểu Cương. Hắn vẫn còn đứa đệ tử đang trên con đường thành thần, một khi nó thành thần trở về, nửa đời trước hắn chịu bao nhiêu khổ cực thì nửa đời sau sẽ được hưởng bấy nhiêu phúc lộc.
Hắn không muốn chịu đủ mọi đắng cay, vất vả cực khổ mới đào tạo nên một vị thần, đến cuối cùng khi chưa được hưởng chút phúc nào đã phải chết quách đi như vậy.
Hắn điên cuồng gào thét trong tòa án:
“Không, ta vô tội! Các ngươi không thể phán xét ta như thế này! Oan uổng, ta vô tội! Dù có phát động chiến tranh, gây ra thương vong thì cũng không thể đổ lên đầu ta được. Chẳng lẽ các ngươi, các ngươi không giết người sao?”
Quan tòa phất tay, ra hiệu cho thuộc hạ lôi Ngọc Tiểu Cương xuống.
Ngọc Tiểu Cương vẫn còn muốn biện hộ cho mình, liền bị ngục tốt dùng chuôi đao đập mạnh vào đầu.
“Câm miệng, đồ phế vật! Thế nào gọi là tội ác chiến tranh? Tội ác chiến tranh là sự phán xét của kẻ thắng đối với kẻ bại. Từ xưa đến nay, ngươi đã thấy kẻ bại trận nào lại đi phán xét kẻ chiến thắng chưa?”
Lời của ngục tốt khiến Ngọc Tiểu Cương bình tĩnh lại. Đúng vậy, hắn đã thua, Võ Hồn Điện thắng, mình rơi vào tay Võ Hồn Điện thì đương nhiên là Võ Hồn Điện phán xét hắn, làm gì có đạo lý nào để hắn phán xét Võ Hồn Điện chứ?
Đáng ghét, lũ phản đồ chết tiệt, lũ nằm vùng đáng chết, lũ gian tế đáng chết!
Nghĩ đến Băng Cung, nghĩ đến Tuyết Thanh Hà, nghĩ đến...
Hàng loạt nhân vật gây ra thất bại trong cuộc chiến này khiến lòng Ngọc Tiểu Cương vô cùng phẫn nộ.
Hắn nhìn ra ánh mặt trời bên ngoài, lẩm bẩm: “Đồ đệ ngoan của ta ơi, con nhất định phải quay về trong ba ngày tới đấy, mạng già này của thầy đều trông cậy vào con tới cứu rồi!”
Ngục tốt trực tiếp áp giải Ngọc Tiểu Cương vào ngục giam, chờ đợi phiên tòa sau ba ngày nữa.
Trên quãng đường này, Ngọc Tiểu Cương lại được “tắm rửa” bằng rau thối và trứng thối dọc đường.
Là một tử tù, Ngọc Tiểu Cương bị giam giữ riêng biệt, cuối cùng cũng không phải chịu sự “yêu thương” từ tên đại ca Sẹo cùng đám đại hán kia nữa. Thế nhưng trong khoảng thời gian bị giam giữ này, hắn lại cảm thấy trống rỗng, cô đơn và lạnh lẽo một cách khó hiểu!
Một đại hán mập mạp, cởi trần, tay cầm bình rượu mạnh tiến vào nhà giam của Ngọc Tiểu Cương. Hắn đến trước cửa lao, đánh giá Ngọc Tiểu Cương từ trên xuống dưới, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Ngươi là ai?”
“Ta là người phụ trách xử tử ngươi.” Đại hán nói: “Ta tên Hồ Tam, nghề chính là đồ tể, ngươi gọi ta là Hồ Đồ Tể cũng được, ta là đồ tể nổi tiếng nhất cả Tinh La Đế Quốc này.”
Vừa nói, Hồ Tam vừa triệu hồi võ hồn của mình: Đao Lọc Xương.
Cấu hình hồn hoàn: Trắng, Vàng, Vàng, Tím. Hóa ra là một Hồn Tông!
Nhìn lưỡi Đao Lọc Xương tỏa ra hàn quang, tim Ngọc Tiểu Cương như nhảy lên tận cổ họng. Hắn nhìn Hồ Tam hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi sắp bị lăng trì xử tử, với tư cách là người thi hành, ta thấy cần phải phổ cập cho ngươi biết lăng trì là gì.”
“Lăng trì nghĩa là gì?” Ngọc Tiểu Cương không hiểu hỏi.
Hồ Tam uống một ngụm rượu mạnh, nói: “Cái gọi là lăng trì ấy, nói đơn giản chính là băm vằm thành ngàn mảnh!”
“Băm vằm thành ngàn mảnh.” Lúc đầu Ngọc Tiểu Cương không để tâm đến từ này, nhưng khi nghe lăng trì chính là băm vằm thành ngàn mảnh, mồ hôi lạnh lập tức tuôn rơi.
“Các ngươi giết ta vẫn chưa đủ, còn muốn băm vằm ta sao?”
Hồ Tam lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm rồi, không phải giết ngươi rồi mới băm vằm, mà là trong lúc ngươi còn sống, sẽ băm vằm ngươi cho đến khi ngươi chết mới thôi.”
Tiếp đó, Hồ Tam vừa xoay xoay Đao Lọc Xương trong tay, vừa giải thích chi tiết cho Ngọc Tiểu Cương về hình phạt lăng trì. Ngọc Tiểu Cương nghe xong loại cực hình này thì toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng bộc lộ ra ngoài.
Cuối cùng, Ngọc Tiểu Cương lại một lần nữa mất kiểm soát, nước tiểu thấm ướt đũng quần. Thế nhưng hắn đã chẳng còn bận tâm đến sự ẩm ướt phía dưới nữa, Ngọc Tiểu Cương kinh hoàng kêu lên:
“Không! Các ngươi cứ dứt khoát một chút, giết quách ta đi là được rồi!”
“Thế thì không được.” Hồ Tam nói: “Giết ngươi ngay thì còn gọi gì là lăng trì xử tử nữa? Để kiếm được bát cơm này, đại gia ta đã dùng không biết bao nhiêu con lợn để tập luyện kỹ thuật rồi. Yên tâm đi Ngọc Tiểu Cương, ta cam đoan đến nhát dao cuối cùng ngươi vẫn còn sống.”
Hồ Tam giới thiệu xong về hình phạt lăng trì rồi rời khỏi nhà giam, để lại Ngọc Tiểu Cương tuyệt vọng và bất lực.
Nhìn bóng Hồ Tam rời đi, Ngọc Tiểu Cương điên cuồng lắc đầu: “Không, tuyệt đối không được, ta không muốn bị lăng trì! Tiểu Tam, con mau quay về đi, mau thành thần rồi trở về đi! Không, dù không thành thần cũng không sao, hãy cứu ta ra trước đã...”
Rõ ràng, Ngọc Tiểu Cương đang đặt hy vọng vào việc Đường Tam từ hải ngoại trở về cứu mình.
Ba ngày này, có thể nói mỗi khắc mỗi giây Ngọc Tiểu Cương đều mong chờ Đường Tam quay về, xông vào nhà giam này, cứu mình ra khỏi ngục tù để tránh khỏi hình phạt lăng trì đáng sợ kia.
Cùng lúc đó, trên đại dương xa xôi không biết bao nhiêu dặm, một con tàu đang hướng về phía đại lục. Trên tàu, bốn thanh niên với nụ cười tà mị đang nhìn chăm chú về phía Đấu La Đại Lục.
Đường Tam nhìn Đấu La Đại Lục, thầm nghĩ: Đấu La Đại Lục, Đường Tam ta đã trở lại rồi. Thầy ơi, con đã về, con xin lỗi thầy, vì thần khảo, Đường Tam con chỉ có thể tạm thời để thầy...
Để thầy nghỉ ngơi một chút vậy!
“Ngọc Thiên Hằng, theo tốc độ này, chúng ta mất bao lâu nữa mới đến Đấu La Đại Lục?” Đường Tam hỏi.
Ngọc Thiên Hằng đáp: “Chắc mất khoảng ba tháng.”
“Ba tháng sao.” Đường Tam gật đầu, nhìn về phía Đấu La Đại Lục, lòng nóng như lửa đốt.
Trước khi đi, thầy từng nói muốn liên kết các thế lực trên đại lục để thành lập liên minh chống Võ Hồn Điện, không biết hiện giờ thầy làm đến đâu rồi. Thật muốn mau chóng nhìn thấy cảnh Võ Hồn Điện bị các thế lực trên đại lục hợp sức kiềm chế quá!
Ngọc Tiểu Cương chịu đựng sự dày vò khổ sở suốt đêm đầu tiên, nhưng không đợi được Đường Tam quay về, hắn đã vì quá mệt mỏi mà thiếp đi.
Ngày hôm sau, ngục tốt vỗ vào mặt Ngọc Tiểu Cương, mất kiên nhẫn nói: “Tỉnh lại đi Ngọc Tiểu Cương, dậy đi, có người đến thăm ngươi đây.”
Ngọc Tiểu Cương mở đôi mắt mờ mịt, nghe thấy câu này liền phấn khích không thôi: “Là Tiểu Tam cùng mọi người đến tìm ta sao? Tốt quá rồi...”
“Không phải.” Ngục tốt nói: “Là người thân của ngươi.”
“Người thân của ta?” Ngọc Tiểu Cương ngẩn người.
Người thân của hắn, Lam Điện Bá Vương Long Tông đã bị diệt môn rồi, trên đời này hắn còn ai là người thân chứ? Chẳng lẽ là Liễu Nhị Long?
Nghĩ đến đây, mắt Ngọc Tiểu Cương sáng rực lên, thầm nghĩ: Với tình yêu của Nhị Long dành cho mình, nàng nhất định sẽ bất chấp tất cả để cứu mình ra khỏi ngục tù này. Sau khi ra ngoài, mình chỉ cần tìm một nơi rừng sâu núi thẳm trốn kỹ, từ từ chờ Đường Tam quay về báo thù cho mình là được.
Thế là, Ngọc Tiểu Cương liền cùng ngục tốt đi ra ngoài.