Nếu như âm thanh có hình dạng, thì ngay tại thời khắc này trong thánh điện của tộc Nhân Ngư, hình dạng của âm thanh ấy chắc chắn là hình rồng!
Tiếng rồng ngâm khí thế bàng bạc vang vọng khắp mọi ngóc ngách của thánh điện, trực tiếp đập tan màn đồng ca của đám Hải Yêu, khiến trong toàn bộ đại điện chỉ còn lại duy nhất thanh âm này.
Tất cả đám Hải Yêu đều cảm thấy như thể mình đang đối diện với một con cự long thông thiên triệt địa, như muốn nuốt chửng chúng vào bụng. Cảm giác áp bức kinh khủng đó gần như khiến tâm thần chúng sụp đổ!
Hồn kỹ của Tề Linh, sau nhiều lần kỳ ngộ trước đó, đã đạt được sự tiến hóa. Hồn kỹ thứ nhất của hắn hiện tại đối với những kẻ địch thực lực yếu kém này, gần như tạo ra đòn tấn công mang tính hủy diệt, thậm chí có thể khiến chúng mất sạch đấu chí, mặc cho người ta xẻ thịt.
Sự áp chế của Long hồn đối với những kẻ yếu nhược khiến đám Hải Yêu như phải chịu đòn tấn công dữ dội, nhưng đối với toàn bộ tộc Nhân Ngư, nó lại như một liều thuốc chữa trị. Họ không những thoát khỏi tiếng hát ma mị của đám Hải Yêu mà ý chí cũng trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Những người cá vốn bị đám Hải Yêu áp chế đều đã giành lại được tự do. Thế nhưng khi họ muốn ra tay với kẻ thù vừa rồi, lại phát hiện ra căn bản chẳng cần mình động thủ, bản thân lũ Hải Yêu đã run rẩy không sao nhúc nhích nổi.
Lòng tộc trưởng Hải Yêu lúc này tràn ngập tuyệt vọng. Từ trên người Tề Linh, lão cảm nhận được sự mạnh mẽ không thể chiến thắng. Cấp độ sức mạnh này, lão chỉ mới từng thấy ở trên người vị đại nhân kia, sự tuyệt vọng khiến người ta nghẹt thở.
Nếu chỉ là chênh lệch về sức mạnh, thì chưa đủ khiến tộc trưởng Hải Yêu tuyệt vọng đến thế. Điều khiến người ta không thể nảy sinh ý chí phản kháng trước Tề Linh chính là khí thế của hắn, cái uy nghiêm tuyệt đối như bậc quân vương bẩm sinh, khiến vạn vật phải cúi đầu thần phục.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai!" Tộc trưởng Hải Yêu run rẩy nói, "Nhân vật như ngươi, sao có thể xuất hiện ở nơi này!"
"Hửm? Nhân vật như ta, sao lại không thể xuất hiện ở đây? Ta muốn đi đâu thì đi, ngươi quản được sao?" Tề Linh nói, "Được rồi, ngoan ngoãn một chút đi, mấy tên quái thai các ngươi, tự giác đứng sang một bên cho ta! Đừng ép ta phải ra tay!"
Dưới sự đe dọa của Tề Linh, tộc trưởng Hải Yêu cảm thấy một nỗi nhục nhã ê chề! Mình đường đường là tộc trưởng Hải Yêu, thủ lĩnh của tất cả Hải Yêu, lại còn là một Phong Hào Đấu La thực lực cường đại, ngươi bảo ta đứng sang một bên là ta phải đứng sao?
"Tộc trưởng, chúng ta..." Đám Hải Yêu phía sau tộc trưởng lo lắng hỏi, nhưng nói là lo lắng cho an nguy của tộc trưởng thì ít, mà lo sợ mình bị vạ lây thì nhiều.
"Đừng nhúc nhích!" Tộc trưởng Hải Yêu hét lớn, "Tự ta sẽ đi!"
Sau đó, tộc trưởng Hải Yêu dẫn theo tộc nhân của mình, ngoan ngoãn bước sang một bên, rồi răm rắp ôm đầu ngồi xổm xuống. Bởi vì chúng từng nghe nói, ở thế giới loài người, muốn giữ mạng thì phải giữ tư thế này.
Tề Linh hài lòng liếc nhìn đám Hải Yêu này, coi như chúng biết điều. Đã vậy, hắn cũng chẳng buồn xử lý chúng nữa, lát nữa cứ trực tiếp giao cho tộc Nhân Ngư là xong! Chỉ có điều, đối với hai tộc vốn có thù hận sâu sắc, đây chưa chắc đã là một lựa chọn tốt hơn.
Tiếp đó, Hải Vi Nhi dìu tộc trưởng Nhân Ngư Hải Cách Nhĩ đến trước mặt Tề Linh. Ông bị thương trong trận chiến trước đó, hành động bất tiện, nhưng vẫn kiên quyết muốn đích thân đến cảm ơn Tề Linh.
Đúng như Hải Cách Nhĩ nói, nếu chỉ mình Hải Vi Nhi trở về, tuyệt đối không phải là đối thủ của tộc trưởng Hải Yêu, kết cục chỉ là tự nộp mạng mà thôi. Tộc Hải Yêu cũng đã chuẩn bị cho việc này từ lâu, chỉ là không may gặp phải Tề Linh.
"Tộc trưởng Hải Cách Nhĩ không cần khách sáo, chỉ là chút việc nhỏ thôi, không đáng là bao." Tề Linh cười nói.
Hải Cách Nhĩ lập tức cười khổ. Đối với Tề Linh, đây có vẻ đúng là chút việc nhỏ thật! Bởi từ đầu đến cuối, Tề Linh dường như chỉ ném hai cái vỏ sò, rồi quát một tiếng là giải quyết xong mọi tình huống ở đây.
Nguy cơ diệt tộc đối với tộc của ông, vậy mà lại được Tề Linh hóa giải nhẹ nhàng như vậy, đây chính là sự áp chế tuyệt đối đến từ thực lực! Dù Tề Linh có chẳng làm gì, chỉ đứng đó thôi, khí thế cường đại cũng đủ giải quyết rất nhiều vấn đề.
Sau đó, tộc Nhân Ngư áp giải đám Hải Yêu rời đi. Khi chuẩn bị đưa cả Hải Phi Tư đi cùng, Tề Linh đã ngăn họ lại.
"Tộc trưởng Hải Cách Nhĩ, đừng trách ta lo chuyện bao đồng, các người đối xử với Hải Yêu thế nào ta không ý kiến, đó là cách sinh tồn của các người. Nhưng đối với tên phản đồ này, các người định xử lý thế nào?" Tề Linh nói.
"Chuyện này..." Hải Cách Nhĩ do dự, trong mắt thoáng hiện vẻ không đành lòng.
Tề Linh nhìn vẻ mặt của Hải Cách Nhĩ, đã biết câu trả lời, bèn nói: "Nếu ta đoán không lầm, tám chín phần mười là ông định giáo dục cảm hóa một hồi, rồi giam giữ quản thúc chứ gì? Thứ lỗi cho ta nói thẳng, tộc trưởng Hải Cách Nhĩ, cách làm đó của các người không ổn đâu."
Kẻ mê muội vào sức mạnh như thế này, sau khi tận mắt thấy được sức mạnh khiến mình phải thần phục, sự ngoan cố và ngu muội của hắn là điều khó lòng tưởng tượng, căn bản không thể để hắn tự phản tỉnh được.
"Nhưng, đại nhân Tề Linh, Hải Phi Tư dù sao cũng là đồng bào của chúng ta, ta..." Hải Cách Nhĩ đau lòng nói.
"Ta biết các người đều không làm được chuyện này. Đã vậy, để ta giúp các người xử lý thế nào?" Tề Linh nói, "Giao hắn cho ta, cứ yên tâm đi, ta sẽ không lấy mạng hắn đâu."
Nghe Tề Linh nói vậy, Hải Cách Nhĩ do dự. Lúc này Hải Vi Nhi lên tiếng: "Cha, cha cứ tin Tề Linh đi, nếu anh ấy đã nói không giết Hải Phi Tư, thì nhất định sẽ không ra tay đâu!"
Nhận được sự đảm bảo của Hải Vi Nhi, Hải Cách Nhĩ cuối cùng cũng yên tâm, giao Hải Phi Tư cho Tề Linh: "Đã như vậy, đành nhờ đại nhân Tề Linh xử lý giúp vậy."
Sau khi mọi người trong thánh điện rời đi, Hải Cách Nhĩ dẫn Tề Linh và Hải Vi Nhi về phòng của mình, hỏi thăm ý định của hai người. Dù sao Hải Cách Nhĩ cũng không cho rằng Hải Vi Nhi đột ngột trở về chỉ để thăm người thân.
Về mục đích của mình, Hải Vi Nhi cũng chẳng có gì phải giấu giếm, trực tiếp nói ra. Mà nhắc mới nhớ, mục đích của cô cũng giống với tộc trưởng Hải Yêu, đều là vì món thần khí mà tộc Nhân Ngư đang cất giữ: Hải Dương Chi Tâm.
Nghe xong mục đích của Hải Vi Nhi, Hải Cách Nhĩ không khỏi lộ vẻ trầm tư, lông mày nhíu chặt, dường như vô cùng do dự.
"Sao vậy cha, chẳng lẽ con không thể nhận được sự công nhận của Hải Dương Chi Tâm sao?" Hải Vi Nhi không nhịn được hỏi.
"Không, Vi Nhi, không phải như vậy. Thậm chí có thể nói, nếu con có thể nhận được sự công nhận của thần khí, đó sẽ là điều cha mong đợi nhất, và cũng là chuyện may mắn cho toàn tộc chúng ta!" Hải Cách Nhĩ nói.
"Nhưng con phải biết, thần khí có linh, chỉ người nhận được sự công nhận của nó mới có thể trở thành chủ nhân! Mà muốn nhận được sự công nhận của thần khí, lại vô cùng nguy hiểm, thậm chí có thể mất mạng bất cứ lúc nào! Như vậy, con vẫn muốn kiên trì sao?"