Đấu Chiến Cuồng Triều

Lượt đọc: 4936 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 4
nửa đệ nhất

❊ ❊ ❊

Vương Trọng cũng là tên kỳ quặc, thời trung học đã lấy một thiên “Luận tác dụng hạch tâm của chiến kỹ khống chế ở trong đoàn đội” dẫn tới học viện chú ý, cộng thêm thành tích ưu tú đã đốt cháy lên hồn hỏa liền trực tiếp đặc biệt chiêu mộ vào hệ chỉ huy, nhưng sự phát triển kế tiếp lại làm người ta mở rộng tầm mắt, vị “thiên tài” này giá trị tiềm lực trưởng thành chỉ có 5, thấp hơn trình độ bình quân, nói cách khác, hoàn toàn là kẻ theo phe lý luận, vốn tưởng hắn sẽ ở sau khi trải qua giáo dục chính thống nở rộ hào quang, kết quả... Trở nên tầm thường, phương diện học viện cũng là câm điếc ăn hoàng liên, có khổ không nói được, bản thân Vương Trọng càng trở thành trò cười của hệ chỉ huy.

Hệ chỉ huy không hề nghi ngờ là đại biểu tinh anh, cả một năm học, Vương Trọng cũng chỉ có một người bạn là Mã Đông.

Học viện Anh Hồn có bốn đại phân viện, dựa theo trọng điểm khác nhau: phân viện chỉ huy, phân viện dị năng, phân viện chiến sĩ, phân viện phù văn.

Phân viện chỉ huy là cái nôi của quan quân, phải là học sinh lý luận, thiên phú, thực chiến đều phi thường toàn diện, đương nhiên một số con em anh hồn gia tộc bối cảnh thâm hậu cơ bản đều ở phân viện này.

Phân viện dị năng chỉ tuyển nhận các học sinh có được năng lực đặc thù, dù sao ở trong người điểm hỏa hồn hỏa chỉ có một bộ phận nhỏ có thể có được dị năng, đồng thời cũng bao hàm nghiên cứu khoa học kỹ thuật dị năng.

Phân viện chiến sĩ thì tuyển nhận học sinh hồn lực trưởng thành tính ưu tú.

Về phần phân viện phù văn, thì tuyển nhận học sinh điểm hỏa hồn hỏa, nhưng chưa có đặc điểm nổi bật, phân viện phù văn cũng là phân viện lớn nhất, phân loại khoa cũng nhiều nhất, bao gồm khoa học kỹ thuật phù văn vân vân các nghề phụ trợ, dù sao thời đại này mỗi học sinh điểm hỏa hồn hỏa đều là tài nguyên, cho dù không có khuynh hướng chiến đấu cũng có thể làm rất nhiều chuyện.

Đương nhiên trên cơ bản toàn bộ học sinh phân viện phù văn đều có một trái tim chiến đấu, nếu điểm tổng hợp có thể thi đứng trong tOP mười năm học, thì có được đổi cơ hội nghề, trên lý luận học viện khác thành tích quá kém bị phán định không phù hợp yêu cầu chuyên nghiệp, cũng sẽ bị giáng đến phân viện phù văn, chỉ là loại tình huống này ở trong lịch sử hơn hai trăm năm thành lập trường chưa từng xảy ra.

Mã Đông tuy là hệ chỉ huy, nhưng lý tưởng đời hắn tựa như không có một xu quan hệ với trở thành anh hùng.

Vừa mở cửa nhà, đã ngửi thấy mùi thơm xộc vào mũi. Mã Đông đã chạy vào, “Vương thúc nhi, khẳng định là tay nghề của ngài, sườn xào chua ngọt, thực thơm!”

Một nữ nhân tao nhã đi ra, mỉm cười, “Tiểu Đông tới rồi, tùy tiện ngồi đi, xong ngay đây.”

“Dì Tuyết Lỵ, ngài lại đẹp lên rồi, bạn gái của cháu bằng được một nửa của ngài cháu đã phải thắp nhang cảm ơn!” Mã Đông cười nói.

“Ngươi thằng nhỏ này miệng như bôi mật ấy.” Tuyết Lỵ cười nói, tuy không trang điểm, ăn mặc cũng rất mộc mạc, nhưng vẫn không thể che dấu loại tao nhã xuyên suốt xương tủy đó.

Mã Đông cũng không phải chưa tiếp xúc với đời. Nói thật ra, những nữ nhân trang điểm đậm gọi là thượng lưu giai tầng kia so với dì Tuyết Lỵ thì kém nhiều lắm.

“Mồm mép gã này có thể đem người chết nói thành sống, thật không biết hôm nay ai lại rơi vào bẫy của hắn nữa.” Vương Trọng nói, tuy không biết quá trình, nhưng tân sinh bị Mã Đông thu phục khẳng định đã mắc bẫy.

“Má, ngươi đây là phủ định sức quyến rũ nhân cách của ta, các tiểu học muội kia vừa thấy ta, đã lập tức khóc lóc lao lên. Ài, ta con người này chỉ là quá chính trực thôi.” Mã Đông không chút khách khí gắp một miếng sườn.

Tuyết Lỵ cũng không nhịn được cười. Có mặt Mã Đông không khí luôn có thể rất náo nhiệt, ánh mắt nhìn Vương Trọng tràn ngập quan tâm yêu thương. Mười năm trước, cô và Vương Chiến Phong đều cho rằng Vương Trọng không chống đỡ qua được, nhưng Vương Trọng lại khôi phục thần kỳ, đây quả thực chính là món quà lớn nhất của ông trời.

Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, có Mã Đông kẻ dở hơi này, cả buổi tối đều là tiếng cười nói vui vẻ, Vương Chiến Phong cũng ngoại lệ uống chút rượu, dì Tuyết Lỵ cũng không giấu diếm thân phận trẻ mồ côi của Vương Trọng, Vương Trọng cũng không oán trách, trái lại ở trong ngôi nhà này hắn nhận được càng nhiều sự ấm áp hơn.

Cả đêm ấm áp không nói, tiễn bước Mã Đông, Vương Trọng trở lại phòng mình, nhìn ngoài cửa sổ, trong lòng cũng có chút cảm khái. Hắn rốt cuộc trưởng thành rồi, tiến vào Anh Hồn học viện vẫn luôn là giấc mộng của hắn, cũng hy vọng tìm được phương pháp giải quyết vấn đề của bản thân, nhưng tựa như không có trợ giúp gì.

Một năm trôi qua, nhìn tân sinh ùa vào, Vương Trọng cũng cảm nhận được áp lực, nhưng nghĩ lại, mình từ cơ thể yếu ớt nhiều bệnh tới hôm nay, còn có cái gì phải thầm oán, nếu không đủ, nói rõ mình cố gắng không đủ, năm thứ hai, mình phải cố gắng lên, nghĩ một chút Vương Trọng liền tiến vào mộng đẹp, vẫn là thế giới hắc ám kia, mười năm như một ngày, một dải cầu vồng lướt qua trong bóng đêm vô biên, khóe miệng Vương Trọng lộ ra nụ cười.

Chú hề chơi đùa số mệnh Simba đạp cầu vồng từ trên trời giáng xuống, xoay tròn một cái giữa không trung, chuẩn bị đáp xuống đất tao nhã, chẳng qua hạ cánh không quá ổn, mông ngồi bệt xuống đất.

“Vương Trọng, hôm nay sao lại muộn như vậy!” Chú hề lơ lửng không trung xoay vòng, hoa chân múa tay.

“Hôm nay là sinh nhật trưởng thành của ta, không có quà sinh nhật thì thôi, vậy mà dám quên, lại đây, ngày hôm qua ngươi thua, để ta véo mũi một phát, đừng nghĩ quỵt nợ!” Vương Trọng cười vẫy tay đối với Simba. Mười năm qua, bởi vì có Simba, hắn mới có thể sống sót, kiên trì sống sót..

Cái gọi là trò chơi của chú hề chơi đùa số mệnh thiên kì bách quái, năm năm trước các loại huấn luyện cổ quái, có thú ngữ, di sản văn hóa lộn xộn của thời đại cũ, năm năm sau, chú hề chơi đùa số mệnh sẽ biến thân trở thành đủ loại quái vật lăn qua lộn lại với Vương Trọng, nói là biến thân, đương nhiên không thiếu được đánh cược một chút, điều này làm cảnh trong mơ của Vương Trọng vĩnh viễn không tịch mịch.

Simba theo bản năng co lại, “Khụ khụ, thằng nhóc, chú hề chơi đùa số mệnh sẽ không quỵt nợ, chỉ là chúng ta hôm nay có chuyện quan trọng hơn cần thảo luận.” Simba nghiêm trang nói, nhưng một chú hề càng đứng đắn thì tỏ càng khôi hài, chỉ cần không phải lúc thí luyện, Simba sẽ phi thường thú vị đáng chơi.

“Chiêu này ngươi đã dùng rất nhiều rồi, nhưng, làm bạn, ta có thể nghe cái gọi là chuyện quan trọng của ngươi trước một chút!” Vương Trọng cười nói.

Simba khẽ lật tay, một hình ảnh lập thể xuất hiện, như là một mảng khí hải bốc hơi giàu sức sống, chỉ là trên không khí hải lại bị hào quang bao phủ, giống như phong ấn, chỉ có khí tức rất mỏng manh có thể phát tán ra.

Vương Trọng hoạt động ngón tay, không có ý tốt nhìn chằm chằm cái mũi chú hề, “Ngươi lại phóng hồn hải của ta làm gì, hậu quả trào phúng là rất nghiêm trọng.”

“Khụ khụ, ta là hạng người như vậy sao, nghiêm túc một chút, chuyện chú hề chơi đùa số mệnh vĩ đại hôm nay nói với ngươi rất quan trọng!” Simba trợn mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »