Đào Hố Chôn Mình, Ta Nhìn Ta Chết!

Lượt đọc: 1942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 9
có nguyên mẫu

❊ ❊ ❊

Vương Lục là nhân vật thoáng qua trong tiểu thuyết Nữ Nữ Thương Lan, anh ta có nguyên mẫu ngoài đời thực. Thời điểm Phí Tiểu Uyển quyết định khắc họa nên nhân vật này là do biết được tin tức mình hóa ra lại có một người anh họ xa đang là sao nam nổi tiếng. Hình ảnh Vương Lục trước mắt do cô miêu tả, dù không giống một trăm phần trăm hình mẫu gốc, nhưng nhìn nhân vật này cũng giống với anh họ xa Vương Thế Khải của cô đến tám mươi phần trăm.

Lúc ấy, cô chỉ tùy hứng khắc họa và muốn kiếm ít fame từ fan của ‘Bá Vương Vương Thế Khải’ lại không ngờ tới nhân vật này cũng được mọi người hứng thú, hưởng ứng nhiệt tình. Chỉ là sau đó khi thấy cô định cho Vương Lục có tình cảm ‘khác thường’ với Nữ Nữ thì bị mọi người phản đối dữ dội.

Fan tiểu thuyết Nữ Nữ Thương Lan lo lắng nhắc nhở: Uyển Uyển đừng chọc vào fan của Bá Vương!

Fan của Vương Thế Khải thì kiểu: Tác giả khôn hồn, Bá Vương là của chúng tôi!

Vậy nên cô mới không viết Vương Lục có tình cảm gì với Nữ Nữ nhà cô, chỉ đơn giản là một tình bạn thuần khiết. Tất nhiên Vương Lục vì không còn nhiều ‘đất diễn’ nên cũng chỉ là một cameo trong tiểu thuyết của cô.

Tình cảm của cô và người anh họ Vương Thế Khải ấy dường như ở con số không, hai người biết đến nhau nhưng lại chưa từng gặp mặt. Tuy nhiên hiện tại khi nhìn thấy Vương Lục, cô rất xúc động chỉ bởi ‘anh’ khiến cho cô nhớ về thế giới thực tại của mình.

Thế giới đó dù cô bị hen suyễn sống dở chết dở, nhưng bên cạnh cô luôn có một người mẹ đặc biệt thương yêu mình.

Trong thế giới Viết của các tác giả mạng đầy rẫy những điều tiêu cực, những drama tranh giành đấu đá, những mối quan hệ lừa dối… nhưng ở thế giới ảo đó Phí Tiểu Uyển may mắn được mọi người yêu mến, 'may mắn' có một vị thế mà cô đã vất vả cày ngày cày đêm.

Giờ đây, cô bỏ mẹ ở lại, bỏ người theo dõi của cô để tới nơi này… một thế giới giả tưởng trong chính tưởng tượng của mình, do mình tạo ra. Nói thế nào thì nói, dù ngoài mặt cô rất ổn, nhưng nội tâm vẫn chưa hết bàng hoàng khi mình đã xuyên tới nơi này.

Và một điều sau khi xuyên sách cô đã hiểu được, rằng nội tâm của Phí Tiểu Uyển cô cũng thật hỗn loạn. Rõ ràng Phí Tiểu Uyển không chỉ bị hen suyễn, còn có vấn đề về nhân sinh quan, chỉ là mọi thứ vẫn chưa kịp bộc lộ thì cô đã chết.

Giờ cô không còn là Phí Tiểu Uyển, cô là Thiều Vân San. Là một nhân vật có ‘giá trị’ trong ‘thế giới này’, đáng tiếc ‘giá trị’ này đến sau cùng đã ‘giúp’ cô có một cái kết ‘nóng bỏng’ trong lửa xăng hàng trăm độ C.

Nhớ lại lúc viết Nữ Nữ Thương Lan, cô viết ‘Làm người đừng nên độc ác quá, không thì sẽ bị quả báo’. Nhưng chính cô khi ấy cũng thật ác độc với nhân vật Thiều Vân San của mình. Thiều Vân San có muốn như vậy hay không thì đều là do cô, nói Thiều Vân San là rắn độc, chi bằng nói Phí Tiểu Uyển là cụ tổ tạo ra rắn độc đi.

Cô còn ác hơn nhân vật phản diện của mình gấp nghìn lần.

“Tiểu thư, chị đừng như thế nữa.”

Một tiếng gọi đánh thức cô ra khỏi những suy nghĩ muộn phiền của mình. Cô khó hiểu nhìn sang Viện Viện.

Con bé nói:

“Mọi người xung quanh đều đang nhìn chúng ta…”

Cô đưa mắt nhìn hàng ghế khách mời xung quanh, hóa ra do cô nãy giờ trong vô thức cứ dán chặt ánh mắt về phía Vương Lục đã lên tới sân khấu phát biểu đôi câu khiến cho mọi người chú ý. Có một người nằm trong ban tổ chức của L’Oreal Paris ngồi ngay hàng ghế trên cũng chú ý tới, nghĩ cô yêu thích Vương Lục liền bắt chuyện:

“Thiều tiểu thư, cô yêu thích Vương Lục như vậy có cần chút nữa tôi giúp cô hẹn cậu ấy chụp vài kiểu ảnh không?”

Cô tinh tế nhìn qua chức vị giám đốc của người đó, ra vẻ suy ngẫm làm màu rồi mới gật đầu đồng ý:

“Cảm ơn, tôi rất thích anh ấy.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Giám đốc thương hiệu L’Oreal vẫy một nhân viên của mình tới, nói nhỏ điều gì. Chỉ thấy sau khi Vương Lục phát biểu cho nhãn hàng và giao lưu với fan xong thì đi thẳng tới trước mặt cô. Đúng hơn là anh được Giám đốc L’Oreal sắp xếp đổi vị trí sang ngồi bên cạnh giám đốc ở hàng ghế VIP, vừa khớp người ở ngay phía trước cô.

Viện Viện cũng hoảng khi bất ngờ được sát gần trai đẹp, con bé khoác chặt cánh tay cô. Giám đốc của L’Oreal trụ sở trong nước nói với Vương Lục:

“Em đã vất vả rồi.”

Vương Lục cười rất lịch thiệp:

“Cũng ổn.”

Giám đốc L’Oreal gợi mở:

“Hôm nay fan của em đông thật, đúng là sức hút của Vương Bảo Bối có khác. Khí chất của em ngay đến cả Thiều tiểu thư cũng không thể rời mắt…"

“Thiều tiểu thư?”

Vương Lục vẻ mặt khó hiểu.

Giám đốc L’Oreal khẽ nghiêng người, nửa nhìn Vương Lục nửa nhìn Thiều Vân San ngồi ngay phía sau. Vương Lục cũng theo tầm mắt của giám đốc mà nhìn tới cô.

Nhận được ánh nhìn tò mò của Vương Lục, Thiều Vân San nở nụ cười xã giao rất vừa phải:

“Xin chào, tôi là Thiều Vân San, rất vui khi gặp được anh ngày hôm nay.”

_

Phí Tiểu Uyển ơi là Phí Tiểu Uyển…

Ở một thế giới thực tại nào đó…

Có biết không, người anh họ xa Vương Thế Khải của cô vốn dĩ chỉ là mẫu hình cameo Vương Lục này lại rất tham vọng. Thời điểm cộng đồng mạng dậy sóng tin tức tiểu thuyết Nữ Nữ Thương Lan được công ty giải trí lớn mua bản quyền để sản xuất thành phim nổ ra, anh ấy đã dùng quyền lực nhà mình để đấu đá với nam chính hợp vai Trần Thiên Vũ nhằm giành giật vai nam chính Hàng Thương Lan về tay.

Uyển Uyển mà biết hình mẫu con cưng của mình bị phá tơi bời, chắc cô sẽ đột quỵ thêm lần nữa mất!!!

Thôi…

Tốt nhất cô cứ nên biết thân biết phận, yên bình làm Thiều Vân San… San không hen suyễn còn hơn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »