Nói tới đây sắc mặt Đường Vô Song trở nên ngưng trọng.
Hắn hiểu rõ ý nghĩ của Nhị hoàng huynh Đường Không Lưu, thế lực của Kim Tiền bang mở rộng quá nhanh, hắn muốn giết gà dọa khỉ, cảnh cáo những thế lực đang ngo ngoe muốn động trong Đại Càn vương triều, để cho bọn họ an phận một chút.
Đương nhiên quan trọng hơn chính là Nhị hoàng huynh Đường Không Lưu muốn thể hiện uy thế của mình.
Hắn muốn trước khi Đại hoàng tử Đường Trị xuất quan, tạo dựng uy danh cho mình là hoàng tử đứng đầu Đại Càn vương triều.
Không cho Đại hoàng tử Đường Trị cơ hội lật ngược tình thế.
"Chẳng lẽ Đại hoàng huynh, không còn chút cơ hội nào sao?"
Nghĩ tới đây Đường Trùng nhỏ giọng hỏi.
Trong lòng Đường Trùng, Đại hoàng tử Đường Trị, người thừa kế thứ nhất đã làm rất lâu, nội tình hẳn là không tầm thường.
"Thực lực của Nhị hoàng huynh đã bước vào Lĩnh Vực cảnh, âm thầm còn có liên hệ với Vạn Bảo các, có thể thấy vị Nhị hoàng huynh này của chúng ta ẩn giấu rất sâu, có kiểu không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì phải khiến người khác kinh ngạc, cho nên hắn sẽ không cho Đại hoàng huynh cơ hội xoay người!"
Đường Vô Song khẽ lắc đầu.
"Còn nữa, chúng ta phải điều tra tình huống của Tô Hạo, căn cứ vào suy đoán của ta, Tô Hạo này hẳn là có quan hệ với Kim Tiền bang."
Vẻ mặt Đường Không Lưu lại trở nên u ám.
Tô Hạo sinh ra ở Thiên Nguyên phủ, Kim Tiền bang ban đầu cũng xuất thân từ Thiên Nguyên phủ, cho nên Tô Hạo hoàn toàn có khả năng là người của Kim Tiền bang.
"Nghiêm Mạo, chuyện này giao cho ngươi âm thầm điều tra, nhất định phải điều tra rõ ràng thân phận của hắn!"
Đường Vô Song nói với Nghiêm Mạo đang quỳ trên mặt đất.
"Thuộc hạ tuân lệnh!"
Nghiêm Mạo vội vàng nói.
Nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc, trong đầu hắn còn có cổ trùng do Tô Hạo hạ.
Nếu như Tô Hạo thật sự là người của Kim Tiền bang, như vậy người của Kim Tiền bang nhất định sẽ tìm tới hắn.
Hắn cung kính lui ra khỏi đại điện.
"Thập Cửu đệ, ngươi vất vả một chuyến, đi phủ Trường Giang, thống lĩnh Võ bộ, đi thương lượng với Quyền Lực bang, nhất định phải khiến bọn họ thần phục Lục Phiến môn, nếu không thì diệt trừ."
Sau khi Nghiêm Mạo đi ra ngoài, Đường Vô Song căn dặn Đường Trùng.
Quyền Lực bang so với Kim Tiền bang mà nói, danh tiếng vẫn còn kém một chút, rất thích hợp để bọn họ khống chế.
Đương nhiên nếu như không chịu khuất phục, vậy thì tiêu diệt.
"Ta hiểu ý của hoàng huynh, ta sẽ lập tức đi phủ Trường Giang."
Đường Trùng gật đầu, hắn và Đường Vô Song là một thể, cùng vinh cùng nhục.
Phủ Trường Giang, Lục Phiến môn.
Mục lão và Cơ Vô Phương của Ma Thiên tông đang đánh cờ trên thạch đài, Diệp Hàn thì cung kính đứng sau lưng Cơ Vô Phương.
Sắc mặt Mục lão bình tĩnh, vốn dĩ hắn có cơ hội đi tới di tích Vô Dục Ma tông, nhưng hắn đã từ bỏ.
Hắn nhìn thấy những tên áo đen mà Lệ Vô Nhai mang tới liền từ bỏ ý định đi di tích Vô Dục Ma tông.
Khí thế trên người mấy người kia rất mạnh, hắn sợ mình đi vào di tích sẽ trở thành bia đỡ đạn.
"Bên Lệ tông chủ đã có tin tức gì chưa?"
Mục lão buông quân cờ trong tay xuống, nhẹ giọng nói.
Tuy rằng hắn không đi di tích, nhưng hắn đã đưa ra một điều kiện, đó là sau khi Ma Thiên tông có được di tích, sẽ giúp hắn xử lý Quyền Lực bang.
Để cho Lục Phiến môn bọn họ nắm giữ địa bàn của Quyền Lực bang.
"Tạm thời vẫn chưa có tin tức, nhưng Mục huynh yên tâm, chuyện tông chủ đã đáp ứng ngươi, nhất định sẽ hoàn thành!"
Cơ Vô Phương lắc đầu nói.
Cộp! Cộp!
Lúc này, một bộ khoái của Lục Phiến môn vội vàng chạy vào.
"Hai vị điện bộ, mật hàm từ đô thành!"
Tên bộ khoái kia đưa mật hàm trong tay cho Diệp Hàn.
Sắc mặt Diệp Hàn ngưng trọng mở ra xem, sau đó đưa cho Mục lão, Mục lão xem xong mật hàm, lông mày cũng nhíu lại.
Nội dung trong thư có nhắc tới Thập Cửu hoàng tử Đường Trùng và hai vị phó bộ chủ của Võ bộ sẽ tới phủ Trường Giang, uy hiếp Quyền Lực bang, khiến Quyền Lực bang thần phục Lục Phiến môn.
"Cơ huynh, xem ra không cần quý Tông chủ ra tay rồi. Thập Cửu hoàng tử và hai vị Phó bộ chủ của Võ Bộ sẽ đích thân đến phủ Trường Giang uy hiếp Quyền Lực Bang, buộc bọn chúng quy thuận Lục Phiến Môn!"
Mục lão trầm giọng nói.
"Phó bộ chủ Võ Bộ, không biết là hai vị nào? Thực lực của tên bang chủ Quyền Lực Bang kia cũng không đơn giản, e là các vị Phó bộ chủ Võ Bộ các ngươi không nhất định có thể chế ngự được hắn!"
Nghe vậy, Cơ Vô Phương lên tiếng.
Ma Thiên Tông là thế lực thuộc vương triều Đại Càn, nên đối với Võ Bộ của Đại Càn cũng khá quen thuộc.
Năm vị Phó bộ chủ Võ Bộ thực lực có mạnh có yếu.
"Người đến là Tiêu Phó bộ chủ và Đoạn Phó bộ chủ của Võ Bộ, hàng phục Quyền Lực Bang hẳn là không khó."
"Đoạn Nam Khê cũng đến, xem ra Quyền Lực Bang không còn cơ hội rồi!"
Khi Cơ Vô Phương nghe thấy trong đó có Đoạn Phó bộ chủ, sắc mặt hơi biến đổi.
Đoạn Nam Khê, một trong những Phó bộ chủ mạnh nhất Võ Bộ, thực lực Lĩnh Vực cảnh lục trọng, có thể vượt cấp chiến đấu, chiến lực thực sự đạt đến Lĩnh Vực cảnh thất trọng.
Cho dù hắn dốc toàn lực đối chiến cũng không có cơ hội chiến thắng.
"Đến lúc đó có thể còn cần Cơ huynh hỗ trợ một phen!"
Mục lão tuy nói vậy, nhưng sắc mặt lại có vẻ rất ung dung.
Chiến lực mạnh nhất của Quyền Lực Bang chính là Tiếu Kinh Thiên, bên này ngoài minh, tính cả lão cũng có ba cường giả Lĩnh Vực cảnh.