"Cái này các ngươi cần tự mình đi xem, ta liền bất lực, chỉ cần ngươi bất động, giữa ngươi và ta có thể không phát sinh xung đột."
Tô Hạo nhìn Thiên Phù Hoàng nói.
Thiên Phù Hoàng nhìn Tô Hạo, tuy rằng hắn không rõ Phệ Không lão nhân muốn làm cái gì, nhưng mà lời Phệ Không lão nhân, hắn tin.
Chỉ là trên người vẫn không có buông xuống cảnh giác, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Hạo.
Mà ánh mắt Tô Hạo bên này thì là nhìn về phía, một chỗ huyết quang bộc phát.
Đó hẳn là Trấn Bảo đài của Cửu Tiêu Cung.
Nơi bọn Huyết Hậu muốn đi.
"Cũng không biết Huyết Hậu bọn họ rốt cuộc lấy được ngọc bài Cửu Tiêu Trấn chưa?”
Trong lòng nghĩ vậy.
"Huyết Hậu, giao ngọc bài Cửu Tiêu Trấn ra, nếu không ngươi không thể rời khỏi Cửu Tiêu Cung!" Một tiếng gầm nhẹ truyền ra từ nơi huyết quang vừa phát ra.
Ẩm thanh đỉnh tai nhức óc.
"Các ngươi đến đây là vì ngọc bài Cửu Tiêu Trấn, đáng chết!"
'Thiên Phù Hoàng nghe được thanh âm này, sắc mặt đại biến.
Thân hình muốn động, nhưng Tô Hạo lại xuất hiện ở trước mặt hắn.
"Ngươi quên ước định của chúng ta, ngươi không thể rời khỏi nơi này, đương nhiên ngươi có thể vận dụng thủ đoạn mạnh nhất của ngươi, phát ra công kích đối với ta." "Nhưng thủ đoạn mạnh nhất của ngươi chỉ sợ không thể thi triển vô hạn, ngươi không thể thi triển vô hạn, ngươi đi qua, cũng không làm nên chuyện gì."
Sắc mặt Tô Hạo bình tĩnh nhìn đối phương.
Huyết Hậu đã đạt được ngọc bài Cửu Tiêu Trấn, nhiệm vụ của hắn gần như hoàn thành.
Hắn nói như thế, chính là muốn thăm dò một chút, át chủ bài của Thiên Phù Hoàng là cái gì? Số lần sử dụng là bao nhiêu.
Nghe được lời Tô Hạo nói, ánh mắt Thiên Phù Hoàng ngưng tụ.
Ngọc bài Cửu Tiêu Trấn rất quan trọng đối với Cửu Tiêu Cung, không thể mất đi, hắn nhất định phải đi.
"Nếu Phệ Không lão nhân, ngươi muốn kiến thức thủ đoạn cuối cùng của ta, ta đây liền cho ngươi kiến thức một chút, hy vọng ngươi có thể ngăn trở một kích này của ta."
Thiên Phù Hoàng tram giọng nói.
Trong lúc nói chuyện.
Xung quanh Thiên Phù Hoàng xuất hiện một luồng cương khí kinh khủng, cương khí này không ngừng phun trào ra bên ngoài, hình thành gió lốc to lớn. Dưới cơn lốc này, hư không trong nháy mắt đều hóa thành bột mịn.
Mà trong tay Thiên Phù Hoàng xuất hiện một lá cờ đen kịt, trên lá cờ có lôi điện màu đen nồng đậm.
Nhìn thấy lá cờ kia, trong lòng Tô Hạo hơi động một chút, chính là lúc trước cảm giác được cỗ uy hiếp kia.
Thân hình đột nhiên chuyển động, xé rách hư không rời đi. Hắn bên này đã chặn Thiên Phù Hoàng một đoạn thời gian. Huyết Hậu đã đắc thủ, vê phần Huyết Hậu có thể rời đi hay không, đó không phải chuyện của hắn. Huống chỉ hắn còn muốn nhìn thực lực của Huyết Hậu.
Nghe đồn thực lực của Huyết Hậu này tiếp cận nửa bước Đạo Tổ.
"Chuyện này!"
Nhìn thấy Tô Hạo bỏ chạy, Thiên Phù Hoàng nhướng mày. Phệ Không lão nhân này có rất nhiều thủ đoạn, mình lấy ra bảo vật này, cũng không nhất định có thể áp chế Phệ Không lão nhân.
Nhưng Phệ Không lão nhân lại lựa chọn bỏ chạy, đây là chuyện hắn hoàn toàn không nghĩ tới.
"Mặc kệ, đuổi theo Huyết Hậu trước."
Nói xong Thiên Phù Hoàng đi về phía huyết quang.
Lúc này Huyết Hậu và Thương Lan Nữ Đế đang bị mấy lão giả mặc cẩm bào truy kích.
Bọn họ là thái thượng trưởng lão trong Cửu Tiêu Cung, thực lực đều ở cấp độ Hỗn Độn, nhưng lực lượng mà những người này liên thủ bộc phát rất cường hãn, huống chi Huyết Hậu cũng không muốn bị mấy người này trì hoãn, chỉ có thể bỏ chạy.
Bởi vì nàng biết trong Cửu Tiêu Cung có cường giả không thua kém nàng.
Đương nhiên tên cường giả kia cũng không dám tùy ý rời đi. Bởi vì bên kia cũng sợ Huyết Hậu chỉ là người hấp dẫn mục tiêu, mưu cầu thứ lớn hơn, cho nên không ra tay.
"Thương Lan, chúng ta tách ra trước!"
Huyết Hậu mở miệng nói.
Thực lực của Thương Lan Nữ Đế không bằng nàng, ở cùng một chỗ với nàng rất nguy hiểm, cho nên Huyết Hậu truyền âm cho Thương Lan Nữ Đế.
Nhận được truyền âm của Huyết Hậu, Thương Lan Nữ Đế xoay người, đi về một hướng khác.
Mấy người truy tìm Huyết Hậu, nhưng không ai phân ra, đuổi theo Thương Lan Nữ Đế, chủ yếu là bởi vì bọn họ biết đồ vật ở trên người Huyết Hậu.
Sau khi Thương Lan Nữ Đế thoát đi cũng không dừng lại mà nhanh chóng rời đi.
Chỉ có Huyết Hậu bị người đuổi theo. Am am
Đúng vào lúc này, giữa thiên địa xuất hiện một cỗ vòi rồng màu đen, trong vòi rồng có một đầu Hắc Long bay ra, uy áp hư không như một dãy núi kéo dài mênh mông, trùng kích tới phía sau Huyết Hậu.
Trong cơn lốc còn có một lá cờ.
Lá cờ hiện ra màu đen.
"Hắc Long Minh Thần Kỳ! Thiên Phù Hoàng."
Nhìn thấy Hắc Long đang lao về phía mình, Huyết Hậu ngẩn ra.
Nàng không nghĩ tới Thiên Phù Hoàng lại xuất hiện cản đường của nàng.
Bàn tay nâng lên, đánh ra một chưởng, chưởng ấn to lớn xuất hiện trong hư không va chạm với cự long màu đen kia. Âm ầm!
Trong khoảnh khắc.
Lực lượng hủy diệt tất cả từ nơi va chạm bộc phát ra, cắn nuốt tất cả.
"Huyết Hậu, giao ngọc bài Cửu Tiêu Trấn ra!" Sau tiếng nổ, một giọng nói trầm thấp vang lên trước mặt Huyết Hậu, chính là Thiên Phù Hoàng đuổi tới.
"Thiên Phù Hoàng, không phải ngươi bị Phệ Không lão nhân ngăn cản sao?"
"Phe Không lão nhân đâu?”
Huyết Hậu nhìn Thiên Phù Hoàng nói.