Lần này Tam Thi Não Thần Cổ không rơi xuống mặt đất, mà dừng lại ở giữa không trung, trên thân thể vốn như sâu thịt xuất hiện một đôi cánh trong suốt mang theo huyết sắc.
"Ừm!"
Thần sắc Tô Hạo chấn động, hắn không nghĩ tới Tam Thi Não Thần Cổ này lại phát sinh biến hóa như vậy, chẳng lẽ là do ăn hết huyết sắc cổ trùng trên người nữ tử áo đỏ kia.
Chi! Chi! Chi! Chi!
Tam Thi Não Thần Cổ phát ra âm thanh chi chi chi, sau đó miệng của nó đột nhiên mở ra, từng con cổ trùng màu trắng từ trong miệng nó phun ra, ở trước mặt Tô Hạo, tạo thành một bức tường cổ trùng màu trắng.
Tô Hạo có chút ngây người.
Tam Thi Não Thần Cổ, với hắn mà nói vẫn chỉ là dùng để khống chế một số người không nghe lời, còn chưa từng dùng để đối chiến, bây giờ xem ra là hắn đã xem thường Tam Thi Não Thần Cổ này.
"Nhiệm vụ": Tam Thi Não Thần Cổ là sủng vật của ký chủ, giúp sủng vật tiến hóa là chuyện mà chủ nhân nên làm. Chủ cổ trên người thanh niên đối diện có thể giúp Tam Thi Não Thần Cổ tiến hóa, xin ký chủ giúp sủng vật của mình nuốt chửng chủ cổ của đối phương, hoàn thành tiến hóa, phần thưởng là 15000 điểm giá trị điểm danh, 5 thẻ rút thưởng bạc, 2 thẻ rút thưởng vàng.
Trong đầu Tô Hạo xuất hiện âm thanh hệ thống phát bố nhiệm vụ.
Ánh mắt hắn không khỏi nhìn về phía Ô Ngôn, trong mắt lộ ra một cỗ nóng bỏng, ánh mắt kia thật giống như gặp con mồi.
Lúc này,
Ô Ngôn cũng không có chú ý đến Tô Hạo, hắn chú ý đến bức tường cổ màu trắng trước mặt Tô Hạo, huyết cổ của hắn cùng với cổ trùng màu trắng kia va chạm vào nhau, huyết sắc cổ trùng cùng với cổ trùng màu trắng đồng thời rơi xuống mặt đất.
Lập tức, một tầng thi thể cổ trùng xuất hiện trước mặt Tô Hạo.
"Những cổ trùng màu trắng này là cổ gì mà có thể đối kháng với huyết cổ của ta. Xem ra cổ trùng có đôi cánh màu đỏ máu kia hẳn là chủ cổ của hắn."
Ô Ngôn đưa mắt nhìn về phía Tam Thi Não Thần Cổ.
"Nếu như nuốt mất cổ trùng màu trắng này, cổ trùng trong cơ thể ta có thể tiến thêm một bước."
Ô Ngôn trầm ngâm.
Không chỉ có Tô Hạo muốn thôn phệ người ta, mà người ta cũng muốn thôn phệ Tam Thi Não Thần Cổ.
Hai mắt Ô Ngôn sáng ngời, huyết sắc cổ trùng trong cơ thể chậm rãi bò ra từ trong ngực hắn. Huyết sắc cổ trùng này, đầu to bằng ngón cái, trên thân có chút đường vân màu vàng sậm.
Sau khi huyết sắc cổ trùng này xuất hiện, trên người xuất hiện một đôi cánh màu đỏ sậm, nó cũng cảm nhận được Tam Thi Não Thần Cổ, trên người tản mát ra một cỗ khí tức hung liệt.
Trong nháy mắt rời khỏi Ô Ngôn, liền bay về phía Tam Thi Não Thần Cổ.
Tam Thi Não Thần Cổ cũng không cam lòng yếu thế, vỗ cánh trùng kích về phía huyết sắc cổ trùng kia.
Keng!
Ngay khoảnh khắc này, một đạo kiếm quang đột nhiên bổ vào trên người huyết sắc cổ trùng kia, huyết sắc cổ trùng kia bị một kiếm này bổ thẳng xuống mặt đất.
Nhưng trên người lại không có vết thương.
"Thật cứng rắn!"
Tô Hạo vừa mới xuất kiếm, chính là muốn một kiếm chém chết huyết sắc cổ trùng, nhưng không ngờ rằng, cái xác của huyết sắc cổ trùng này lại cứng rắn như thế.
Một kiếm của hắn xuống lại không chém nứt được huyết sắc cổ trùng kia.
Tuy rằng một kiếm của Tô Hạo, không có chém nứt huyết sắc cổ trùng kia, nhưng mà lại lưu lại một đạo dấu vết trên vỏ ngoài của nó.
Huyết sắc cổ trùng kia cũng không ngờ có người xuất kiếm chém nó, bởi vì nó vừa mới công kích Tam Thi Não Thần Cổ.
Huyết sắc cổ trùng rơi trên mặt đất, một ngụm nuốt những huyết sắc cổ trùng khác rơi xuống, sau đó vết kiếm trên người biến mất không thấy gì nữa.
Sau đó nhe răng nhìn về phía Tô Hạo, bất quá lúc này Tam Thi Não Thần Cổ cũng lao về phía nó, thừa dịp nó đang thôn phệ huyết sắc cổ trùng khác, cắn vào cánh của nó.
Nhất thời,
Huyết sắc cổ trùng phát ra một trận tiếng kêu thê lương, cũng cắn về phía Tam Thi Não Thần Cổ, miệng nó sắc bén, một ngụm cắn lên người Tam Thi Não Thần Cổ.
Thân thể Tam Thi Não Thần Cổ giống như nhuyễn trùng, không có bất kỳ lực phòng ngự nào. Huyết sắc cổ trùng kia cắn một cái, một dòng dịch trắng từ trong thân thể Tam Thi Não Thần Cổ chảy ra.
Tam Thi Não Thần Cổ cũng phát ra một tiếng kêu chói tai, tiếp tục dọc theo vết thương trên cánh huyết sắc cổ trùng, không ngừng duỗi răng nanh đâm sâu vào trong cơ thể huyết sắc cổ trùng kia.
Tô Hạo nhìn hai con cổ trùng chiến đấu,
Có chút giống vật lộn, ánh mắt nhìn về phía Ô Ngôn, vậy mà Ô Ngôn là chủ nhân của huyết sắc cổ trùng, nếu giết hắn, nhất định có thể giúp Tam Thi Não Thần Cổ.
Mà Ô Ngôn cũng nhìn qua Tô Hạo, trong lòng hắn cũng nghĩ như vậy.
Thân hình hắn lóe lên, thân thể giống như ve sầu, biến mất tại chỗ.
Lúc hắn xuất hiện lần nữa, thì hắn đã xuất hiện ở trước mặt Tô Hạo, sắc mặt hắn dữ tợn nhìn Tô Hạo, bàn tay trắng bệch biến thành trảo, chụp vào Tô Hạo.
Tô Hạo lập tức chém ra trường kiếm trong tay, kiếm như tia chớp chém về phía Ô Ngôn.
Ô Ngôn giống như dự cảm được Tô Hạo sẽ xuất kiếm, trên không trung xoay chuyển thân thể, một tay khác đột nhiên bắn ra mấy cây tiêu độc, những cây tiêu độc này đỏ tươi vô cùng, cùng màu sắc với huyết sắc cổ trùng.
Tốc độ của tiêu độc rất nhanh, làm cho Tô Hạo có một loại cảm giác nguy hiểm.