Chính là người mà Tô Hạo thấy có chút giống Mộ Dung Nguyệt, người của Ngọc gia ở Ngọc Hoàng Sơn!
Lúc này, nữ tử kia mặc áo trắng từ ngoài hoàng cung trở vê. Nhìn bóng dáng của nữ tử kia, Tô Hạo không khỏi đi theo. Đôi khi, khuôn mặt tương tự, sẽ có rất nhiều nhân quả.
Lúc Tô Hạo đi theo, giọng nói của Hắc Bạch Zetsu vang lên bên tai hắn.
"Chủ thượng, đối phương chính là Thánh nữ Ngọc gia ở Ngọc Hoàng Sơn đời này, Ngọc Tương Ngôn, trước giờ vẫn chưa từng xuống núi, tư liệu rất ít!"
"Lần đầu tiên xuống núi, vậy nàng đi cùng ai?"
'Tô Hạo không khỏi hỏi.
"Đối phương đi theo đại trưởng lão Ngọc Hoàng Sơn, Ngọc Minh Lan!"
Hắc Bạch Zetsu đáp.
"Có thể lấy được một giọt máu của đối phương không?" Tô Hạo hỏi.
"Thuộc hạ sẽ nghĩ cách!"
Hắc Bạch Zetsu nói.
Lúc Tô Hạo đang ngẩn người đi tới.
Đột nhiên trước mặt hắn xuất hiện một bóng người màu †rắng, sau khi đối phương xuất hiện, liền mở miệng nói: "Không biết các hạ đi theo ta nấy giờ là vì chuyện gì?” Bóng người màu trắng chính là Ngọc Tương Ngôn.
"Đi theo ngươi, hình như không có thì phải?"
Tô Hạo nhẹ giọng nói.
"Ta có Tha Tâm Thông, ngươi đi theo ta, ta có cảm giác!" "Hi vọng ngươi không tiếp tục đi theo ta!"
Nói xong thân hình biến mất, căn bản không để cho Tô Hạo giới thiệu.
"Còn có năng lực như vậy!"
TÔ Bi không khỏi lắc đầu, hướng về phía viện của mình mà đi. Nữ tử áo trắng kia cảm giác được Tô Hạo rời đi, khẽ cau mày.
"Vừa mới tới gân đối phương, liền cảm giác được một cỗ cực kỳ nguy hiểm, thực lực của người kia chỉ là Thiên Tôn hạ vị, sao có thể cho ta cảm giác nguy hiểm chứ?"
Ngọc Tương Ngôn thầm nghĩ trong lòng.
Trước khi nàng xuống núi, đã trở thành Thánh nữ của Ngọc Hoàng Sơn.
Nàng tiếp nhận truyền thừa trong tộc, thực lực bước vào Thiên Tôn hạ vị.
Hơn nữa nàng còn tu hành Thái Thượng Ngọc Hoàng Kinh, một trong tứ đại tuyệt học của Ngọc Hoàng Sơn.
Tương truyền đây chính là đạo pháp do cường giả vượt trên Thiên Tôn lưu lại.
Ngoài công pháp ra, nàng còn có bảo vật, Ngọc Hoàng Sơn Ấn.
Cho dù là cường giả trung vị Thiên Tôn bình thường cũng không phải đối thủ của nàng.
Không nghĩ nhiều, nàng xoay người rời đi. Vừa rồi nàng cảm nhận được sự biến động ở hoàng thành nên đến xem.
Hôm nay, từ tình huống quan sát có thể thấy, đại điển ngày mai của Đế Tùy vương triều chỉ sợ sẽ có biến cố lớn.
Nàng còn cần bàn bạc với Đại trưởng lão.
Lần này các nàng xuống Ngọc Hoàng Sơn không chỉ nhận thiệp mời của Đế Tùy vương triều để tham gia đại điển đăng cơ tân hoàng.
Mà còn muốn xin Đế Quân của Đế Tùy vương triều ra tay giúp đỡ.
Một gian!
Trong viện.
Ngọc Tương Ngôn đi vào đại sảnh, trong đại sảnh có một phụ nữ trung niên, dung nhan xinh đẹp, đôi mắt như ngọc, trên người tràn ngập một loại ý vị kỳ lạ.
Chính là thái thượng trưởng lão Ngọc Minh Lan của Ngọc Hoàng Sơn.
Trong đại sảnh, ngoài phụ nữ trung niên ra.
Còn một nữ tử trẻ tuổi, nàng có mái tóc đen nhánh, khuôn mặt so với Ngọc Tương Ngôn còn tinh xảo hơn, eo nhỏ như liễu, mặc váy trắng, trên người toát ra một cỗ hương vị xuất trần.
Khiến người ta có cảm giác như tiên tử hạ phàm.
"Sư tỷ, ngươi đã trở về!"
Nữ tử kia thấy Ngọc Tương Ngôn, lập tức tiến lên ôm lấy cánh tay nàng.
Giờ phút này, từ tiên tử biến thành tiểu muội nhà bên.
"Đại trưởng lão, Đế Tùy vương triều chỉ sợ sẽ có biến động, chúng ta muốn mời Đế Quân của Đế Tùy trợ giúp, chỉ sợ rất khó."
Ngọc Tương Ngôn mở miệng nói.
"Ngự Thần Đô Âm Dương lão nhân bị tứ đại Thiên Hầu cứu đi, xem ra ngày mai Thiên Vũ Đế Quân này cùng tứ đại Thiên Hầu, còn có năm đại tộc lão của Đế Tùy vương triều, chỉ sợ phải giao chiến một trận!"
"Mặc kệ kết cục thế nào, lực lượng của Đế Tùy vương triều chỉ sợ sẽ bị suy yếu hơn phân nửa, đến lúc đó, chưa chắc đã đáp ứng thỉnh cầu của chúng ta."
Ngọc Minh Lan trầm giọng nói.
"Đại trưởng lão, sư tỷ, khu vực trung ương này, ngoài Đế Tùy vương triều, còn có thế lực đế quốc khác sao? Vì sao chúng ta nhất định phải mời Đế Tùy vương triều trợ giúp?" "Nhưng trong khu vực trung ương này, vương triều có thực lực mạnh nhất chính là Đế Tùy vương triều, hơn nữa thời gian long mạch của Đế Tùy vương triều uẩn dưỡng lâu nhất!"
"Chỉ có long mạch như vậy mới có thể thức tỉnh đế thế trên người Ngọc Hoàng Thiên Tôn chúng tai"
Ngọc Minh Lan nói.
"Đại trưởng lão, mặc kệ ai thắng ở Đế Tùy vương triều, đều phải có người ngồi lên vương vị kia, chúng ta tìm đối phương hợp tác chẳng phải được sao?"
Nữ tử trẻ tuổi bên cạnh không hiểu hỏi.
"Tư Tuyết, nếu Thiên Vũ Đế Quân thắng lợi, hắn tự nhiên là tân Đế Quân, nhưng mà đối kháng mấy người kia, hắn tiêu hao khẳng định không ít, đến lúc đó sẽ vận dụng nhiều lực lượng long mạch hơn, khi đó hắn sẽ không giúp chúng ta." "Nếu ngũ đại tộc lão thắng, vậy chủ của Đế Tùy vương triều có thể chỉ là một con rối, con rối thì không thể vận dụng bao nhiêu lực lượng long tỉ!"
"Huống chỉ quân vương khôi ngô sẽ không sinh ra đế thế, đến lúc đó không có lực dẫn dắt, có long mạch cũng vô dụng!"
Ngọc Minh Lan trâm giọng nói.
"Vậy chúng ta liền trợ giúp Thiên Vũ Đế Quân!"
'Nếu Đại trưởng lão giúp Thiên Vũ Đế Quân, đến lúc đó hắn thắng, nhất định sẽ giúp chúng tai"
Ngọc Tư Tuyết ở bên cạnh nói.
Nói thì nói vậy.