Thực lực của bọn họ còn chưa đạt tới mức có thể nhìn thấu quan hệ giữa những bóng người này và Hắc Bạch Zetsu. “Những phân thân này tiến vào thân thể của hắn, sao không tăng lên thực lực của đối phương, thực lực không tăng lên, bọn họ làm sao chống lại Thiên Ma phu nhân.” Một số người cảm giác khí tức trên người Hắc Bạch Zetsu biến hóa, không khỏi nói.
Dưới lòng đất, các chủ thứ sáu và Liễu Thần Hi cũng ngẩn ra.
Bọn họ nhìn thấy những thân ảnh kia hướng về phía Hắc Bạch Zetsu hội tụ, còn tưởng rằng Hắc Bạch Zetsu này muốn đại bạo phát sao?
Nhưng Hắc Bạch Zetsu không có gì thay đổi.
“Sư tôn, sao ta cảm thấy bọn họ có chút không đáng tin cậy, không phải chỉ là lừa gạt người chứ!”
Thấy vậy, Liễu Thần Hi nói.
“Cái này ta cũng không rõ ràng lắm!”
“Thiên Ma phu nhân này đã ra tay, nếu như bọn họ không ngăn được, chúng ta chỉ có thể chạy trốn!”
Thần sắc của Các chủ thứ sáu cũng rất không tốt.
Hiện tại hắn cũng không xem trọng đám người Tô Hạo bên này.
Trong hư không, Thiên Ma phu nhân nhìn thấy những thân ảnh này hội tụ vê phía Hắc Bạch Zetsu, thân sắc cũng khẽ giật mình, nhưng không phát hiện khí tức trên người Hắc Bạch Zetsu biến hóa, quát lớn một tiếng nói: “Giả thần giả quỷ!”
Lông vũ màu đỏ rơi xuống kia lại không hề dừng lại.
Hắc Bạch Zetsu trực tiếp nhằm về phía lông vũ màu đen kia, trong hai tròng mắt Hắc Bạch Zetsu lóe lên quang mang, hư không biến động, lông vũ màu đỏ đen kia trực tiếp bị hư không cắn nuốt.
“Ừm!
Nhìn thấy công kích của mình bị hư không thôn phệ, sắc mặt Thiên Ma phu nhân khe động.
Nhưng Hắc Bạch Zetsu ra tay xong lại lặng lẽ lui ra phía sau, đứng chung một chỗ với Phệ Huyết Ma Đằng, không có ý định ra tay.
“Thiên Ma phu nhân, để ta đến lĩnh giáo một chút thực lực của người thứ tư Ngự Thần Đô.”
Tô Hạo nhìn đối phương mở miệng nói.
Nghe được lời nói của Tô Hạo, ánh mắt của Thiên Ma phu nhân trở nên âm lệ.
Thực lực của Tô Hạo cũng chỉ mới đạt tới Đạo Cảnh sơ kỳ, vậy mà nói muốn giao thủ với nàng, quả thực chính là muốn chết.
Ngón tay trắng nõn kia đột nhiên cong ngón búng ra.
Ông!
Ở giữa ngón tay của nàng, một ngọn hỏa diễm màu đen đột nhiên bắn mạnh ra.
Ngọn lửa màu đen này hóa thành hắc viêm ngập trời, hắc viêm giống như ngọn lửa này không phát ra khí tức nóng bỏng, mà phát ra hàn ý lạnh lẽo.
Bao phủ thiên địa.
Hóa thành một đầu Hắc Phượng Hoàng hướng Tô Hạo bao phủ tới.
Một kích tiện tay này cũng có thể chém giết cường giả Đạo Cảnh sơ kỳ. Một số người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Liễu Thần Hi dưới lòng đất nhìn thấy một màn này, ánh mắt khẽ giật mình.
Công kích bực này, nàng là không có cách nào ngăn cản. “Ngay cả một ngón tay của ta ngươi cũng không ngăn được!”
Thiên Ma phu nhân lạnh giọng nói.
“Vậy cũng không nhất định!”
Tô Hạo hừ lạnh một tiếng, trực tiếp sử dụng tấm Thẻ Trạng Thái Vô Địch Đạo Cảnh đỉnh phong kia.
Âm!
Lực lượng khổng lồ chấn động trên người Tô Hạo bộc phát ra.
Luồng sức mạnh bùng nổ này hóa thành biển gầm, va chạm với Phượng Hoàng màu đen đang gào thét lao đến. Âm!
Lực lượng đáng sợ ba động bộc phát ra, hình thành từng gợn sóng. Sau khi gợn sóng lan ra, lực lượng trên người Tô Hạo tiếp tục bộc phát, trực tiếp đem toàn bộ Phượng Hoàng màu đen đánh tan.
Thấy cảnh tượng này, những người quan chiến đều lộ vẻ kinh ngạc và khiếp sợ tột độ.
Bọn họ không ngờ khí thế trên người Tô Hạo lại mạnh mẽ đến mức có thể đánh tan Phượng Hoàng màu đen kia. "Sư tôn, thực lực của hắn!"
Liễu Thần Hi cảm nhận khí tức trên người Tô Hạo biến hóa, chỉ thấy kinh khủng mà không thể đo lường được.
"Đạo Cảnh đỉnh phong, thực lực của hắn đã đạt đến Đạo Cảnh đỉnh phong!"
Đệ lục các chủ lên tiếng.
Thế nhưng khí tức của Tô Hạo vẫn tiếp tục tăng lên, khiến vị Các chủ thứ sáu vừa dứt lời đã phải kinh hãi, không thốt nên lời.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể thở dài: "Thảo nào hắn dám nói có thể chiếm được thân xác của Thiên Ma phu nhân."
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào hư không.
Thiên Ma phu nhân thấy khí tức bộc phát từ Tô Hạo, sắc mặt liền biến đổi.
"Ngươi đang che giấu thực lực, trách không được dám làm nhục tai"
Sắc mặt Thiên Ma phu nhân trở nên âm trâm, nàng không ngờ thực lực của Tô Thần lại đạt đến Đạo cảnh đỉnh phong, mơ hồ còn khiến nàng cảm thấy áp lực.
"Cho dù ngươi có thực lực như vậy thì sao?”
Ánh mắt Thiên Ma phu nhân không khỏi nhìn về phía phi thuyền.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt nàng trở nên hung ác, bước ra một bước, trong nháy mắt đó, thân ảnh nàng đã quỷ dị biến mất trong hư không.
Thấy Thiên Ma phu nhân biến mất, ánh mắt Tô Hạo trở nên lạnh lễo.
Tuyệt kỹ ẩn thân này rất quỷ dị, nhưng không thể qua mắt được Tô Hạo đang sử dụng thẻ thể nghiệm.
Hắn tung một quyền về phía hư không.
Âm!
Quyền kình khổng lồ như sóng dữ, chấn vỡ không gian. Không gian rung chuyển, Thiên Ma phu nhân hiện thân, sắc mặt tái mét, nàng không ngờ mình ẩn nấp trong hư không lại bị đối phương phát hiện dễ dàng như vậy.
"Trốn cũng vô ích!"
Tô Thần giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh trường mâu màu máu, trên thân mâu là vô số phù văn huyết dịch cuồn cuộn, trông rất đáng sợ.
Vút!
Tô Hạo không chút do dự, trường mâu màu máu xuyên thủng hư không, xuất hiện trước mặt Thiên Ma phu nhân, bắn thẳng về phía nàng.
Đối diện với trường mâu này, Thiên Ma phu nhân ngưng thần, thân hình lùi lại.
Bàn tay nhanh chóng kết ấn, rồi quát lớn.
"Thái Âm Phượng Hoàng, Hắc Viêm Phần Thiên!"