Hắc quang chói mắt này hóa thành lực lượng khủng bố, trực tiếp nổ tung bình tráo kia đánh vào trên cối xay màu đen kia.
Cối xay cũng theo đó vỡ vụn.
Cuối cùng bàn tay đánh thẳng vào thân thể của đối phương.
AI
Nam tử âm trầm kia kêu lên một tiếng.
Trong thân thể không ngừng toát ra lực lượng mênh mông, nhưng mà những lực lượng này vẫn không thể ngăn cản được một chưởng này của Bàng Ban.
Thân thể của đối phương cuối cùng cũng bị lực lượng bàn tay của Bàng Ban xâm nhập.
Bành!
Thân thể đối phương trực tiếp nổ tung ra.
Này! Trong lúc nhất thời, sắc mặt của tất cả mọi người đều biến đổi.
Bọn họ không ngờ lại là tình huống như vậy.
Hai người giao thủ nhìn qua rất lâu, nhưng thực chất chỉ giao thủ một lần.
Âm Cửu Trọng thân là một trong thập đại thiên kiêu của Vô Thượng Đạo Cung đã bị người ta chém giết.
"Ngươi! Ta đến giết ngươi!"
Đúng lúc này.
Một bóng người trong nháy mắt lao ra, hắn hét lớn một tiếng, quanh thân tản ra từng đạo huyết khí màu vàng kim óng ánh, huyết khí ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, đánh vê phía Bàng Ban.
Một trong thập đại thiên kiêu của Vô Thượng Đạo Cung, người có được hoàng kim chiến huyết - Chiến Võ.
Lúc hắn ta ra tay.
Nữ tử lúc trước được gọi là Tuyết Linh Lung, trong tay xuất hiện một cây sáo ngọc.
Trực tiếp thổi lên, từng đạo âm thanh thương cảm từ trong sáo ngọc đi ra, hình thành sóng âm lực lượng hướng về phia Bang Ban.
Đây là muốn liên thủ đối phó Bàng Ban.
Trong mắt bọn họ, Bàng Ban không phải là người cùng thế hệ với bọn họ.
Âm!
Đúng lúc này.
Một bóng người màu trắng xuất hiện.
Thân ảnh kia toàn thân trắng như tuyết, tay nắm một thanh trường kiếm, khi xuất hiện đã phủ một tâng sương lạnh bao phủ đất trời.
Kiếm Thần Tây Môn Xuy Tuyết hiện thân.
Hắn giơ tay chém một kiếm về phía bạch y nữ tử kia.
Nếu muốn khiêu chiến, vậy thì phải tuân thủ quy tắc.
Tuyết Linh Lung lập tức cảm thấy nguy hiểm, thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Phụt Cánh tay của Tuyết Linh Lung trực tiếp bị chém đứt.
Máu tươi chảy đầm đìa.
Một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc.
"Chỉ là cho ngươi một chút giáo huấn! Còn dám nhúng tay, ta sẽ chém giết ngươi!"
Giọng nói lạnh lùng của Tây Môn Xuy Tuyết vang lên bên tai Tuyết Linh Lung.
Sắc mặt Tuyết Linh Lung trắng bệch.
Lòng còn sợ hãi.
Vừa rồi nếu như đối phương muốn chém giết nàng.
Nàng căn bản không có khả năng tránh được một kiếm kia. "Đây là ai, kiếm đạo thật mạnh!"
"Không biết, chưa từng nghe nói Bất Động Minh Vương Thành có nhân vật này al"
"Thực lực của người này rất mạnh, tuyệt đối là Vĩnh Hằng Cửu Trọng, tu hành vẫn là Sát Phạt Kiếm Đạo, uy lực càng tăng lên, chỉ sợ cho dù là người lĩnh ngộ khí tức Kiếp Cảnh, chỉ sợ cũng không dám xem thường một kiếm này!" Một số người nghị luận.
" Lạnh quá, kiếm khí thật sắc bén!"
"Tại hạ Kiếm Vô Động đến lĩnh giáo một chút kiếm đạo của cao thủ Bất Động Minh Vương Thành."
Lúc này một đạo kiếm quang từ trong hư không xuất hiện. Chém về phía Tây Môn Xuy Tuyết.
Tây Môn Xuy Tuyết nhìn một kiếm đang chém tới kia.
Ánh mắt hơi động một chút.
OanhI Một kiếm chém ra.
Kiếm quang va chạm với kiếm quang của đối phương, hai cỗ lực lượng trong nháy mắt biến mất.
Lúc này một bóng người xuất hiện, rất trẻ tuổi, trong tay cầm trường kiếm, cả người kiếm khí ngút trời.
Ánh mắt hắn nóng rực nhìn Tây Môn Xuy Tuyết.
Vốn là muốn tìm Tô Hạo đánh một trận.
Nhưng kiếm khí trên người Tây Môn Xuy Tuyết khiến người ta có một loại ý muốn ganh đua cao thấp với Tây Môn Xuy Tuyết. "Các hạ xưng hô như thế nào!"
Hắn nhìn Tây Môn Xuy Tuyết lạnh giọng nói.
"Bất Động Minh Vương Thành - Tây Môn Xuy Tuyết!"
Ánh mắt Tây Môn Xuy Tuyết bình tĩnh nhìn đối phương. Trên người hắn không có bất kỳ vẻ kích động nào.
Tô Hạo triệu hồi rất nhiều cao thủ kiếm đạo.
Kiếm đạo của người này vẫn chưa thể khiến hắn kinh ngạc. AI
Đúng lúc này.
Chiến Võ, người lúc trước xuất thủ đối phó Ma Sư Bàng Ban phát ra một tiếng gâm nhẹ.
Lúc này hắn ta đầu tóc vàng óng, cả người lộ ra vẻ rất điên cuồng, ra tay không kiêng nể gì.
Từng đạo huyết dịch màu vàng óng không ngừng lưu chuyển trong cơ thể hắn, khiến chiến lực hắn bộc phát ra vô song.
Nhưng mà phương hướng hắn công kích lại là một chỗ hư không, căn bản không phải là Ma Sư Bàng Ban.
Bàng Ban ở cách đó không xa, nhìn nam tử đang xuất thủ, lắc đầu thở dài.
"Tinh thần lực quá kém, chỉ cần ảnh hưởng một chút thôi, đã thành ra như vậy!"
Ma Sư Bàng Ban nói nhỏ.
Mặc dù nói nhỏ, nhưng mọi người ở đây đều nghe rõ ràng. "Tiên ngươi lên đường!"
Ma Sư Bàng Ban đưa tay trảo một cái, trong hư không lực lượng vô tận giống như trăm sông đổ về biển, hội tụ về phía bàn tay của hắn.
Sau đó hắn võ ra một chưởng.
Bàn tay vỗ ra trong nháy mắt, từng luông ma khí khổng lồ hình thành ma vân, mang theo uy lực khủng bố đè lên lưng Chiến Võ kia.
Ma khí chói mắt xông vào trong cơ thể đối phương.
Bành!
Thân thể Chiến Võ lại bị đánh nổ. Bàng Ban xuất thủ hai lần, chém giết hai người của Vô Thượng Đạo Cung.
Trong lúc nhất thời, hư không trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt của Kiếm Vô Động lúc trước chuẩn bị xuất thủ cũng sững sờ.
Lúc này.
Thập đại thiên kiêu của Vô Thượng Đạo Cung, có thể nói một lần đã mất đi ba người.