"Vừa rồi trên đường chúng ta đi tới, một số cường giả Vĩnh Hằng đỉnh phong vì tranh đoạt khí tức Kiếp Cảnh mà chết rất nhiều."
"Ta cảm thấy có một ít máu tươi và linh hồn bị không gian thần điện này hấp thu, những huyết khí và linh hồn này hội tụ ở khu vực trung tâm, xem ra là vì ngưng tụ thần nguyên kia."
"E rằng đây mới là nguyên nhân bọn họ thả nhiều người như vậy vào đây.'
Cuối cùng lão giả kia lạnh giọng nói.
"Lần này hình như Địa Phủ, còn có người của Tinh Giới Bất Động Minh Vương Thành cũng đến, có lẽ đây là cơ hội của chúng ta, đi thôi, đi gặp tàn ảnh của lão bằng hữu."
Nói xong ba người đi về phía kiếm khí.
Về phần tại sao không thể bay lên, bọn họ cũng muốn bay lên, nhưng ngay khi bay lên cũng bị áp chế.
Cho nên chỉ có thể di chuyển trên những ngọn núi.
Một nơi khác. Đa Bảo Chân Quân và Minh Tôn Địa Phủ tụ tập cùng một chỗ.
"Vừa rồi kiếm khí kia có loại khí tức của Kiếp Cảnh, không ngờ không gian thần điện này vậy mà từng có cường giả Kiếp Cảnh vẫn lạc."
Đoạn Đức nhìn vê phía phương hướng kiếm khí biến mất, mở miệng nói.
Nghe được lời của Đoạn Đức, trong lòng Da Bảo Chân Quân giật mình, hắn không ngờ Đoạn Đức chỉ liếc mắt một cái đã có thể cảm nhận được trong kiếm khí kia có khí tức của Kiếp Cảnh.
"Tên Đoạn Đức này không đơn giản, hẳn là không giống như vẻ bề ngoài."
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
"Vị Kiếm Vô Đạo kia quả thật đã bước vào Kiếp Cảnh, nhưng nguyên nhân vì sao vẫn lạc ở đây thì ta không tiện nói, nhưng nếu như Địa Phủ muốn tìm hiểu Thần Nguyên để bước vào Kiếp Cảnh, tốt nhất là đừng nên bước vào Kiếp Cảnh ở chỗ này."
Đa Bảo Chân Quân mở miệng nói.
"Đa tạ Đa Bảo Chân Quân đã nói cho biết." Đoạn Đức cảm ơn.
Sau đó, đoàn người tiếp tục đi về phía khu vực trung tâm. Trong khu vực trung tâm.
Thanh Ngưu đại hán bên cạnh Quảng Thành Chân Quân nhìn bóng người kia, thở dài nói: 'Kiếm Vô Đạo này năm đó nếu như... e rằng sẽ không vẫn lạc."
"Nếu như hắn làm như vậy, thì hắn không còn là Kiếm Vô Đạo nữa, thôi đừng than thở nữa, chúng ta tiếp tục bố trí đại trận.
Quảng Thành Chân Quân mở miệng nói.
Trong Kiếm Cốc
"Kim Cang Bất Hoại Thần Công!"
Xung quanh Tô Hạo xuất hiện một vòng kim quang hộ thể, bao phủ hắn và Cố Tích Nhi vào trong.
Keng kengl
Vô số kiếm khí đánh vào vòng kim quang hộ thể của hắn, giống như đánh vào kim loại vậy.
Tuy rằng vòng kim quang hộ thể của Tô Hạo đã chống đỡ được một đợt, nhưng kiếm khí ở đây giống như biển cả. Tiếp tục tấn công vòng kim quang hộ thể của Tô Hạo. Lập tức vòng kim quang hộ thể của Tô Hạo xuất hiện vết nứt.
Ánh mắt Tô Hạo ngưng tụ.
Lực lượng trong cơ thể hắn không ngừng tràn vào vòng kim quang hộ thể, tu bổ vòng kim quang hộ thể.
Sau đó kéo Cố Tích Nhi nhanh chóng đi vào bên trong. Kiếm khí ở đây liên miên bất tuyệt, so đấu tiêu hao với nó, hắn không thể nào chống đỡ nổi.
Cuối cùng người kiệt sức nhất định là hắn.
Vào lúc thân hình Tô Hạo di chuyển.
Sức mạnh của kiếm khí kia đột nhiên tăng lên, vòng kim quang hộ thể của Tô Hạo phát ra tiếng răng rắc.
Theo tiếng răng rắc vang lên, vòng kim quang hộ thể của hắn giống như thủy tinh vỡ vụn.
Sắc mặt Tô Hạo ngưng trọng.
Hắn không ngờ rằng khi tốc độ của mình tăng lên, lực lượng do kiếm khí phát ra cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Bất Diệt Kiếm Thể, Vô Hình Kiếm Khí.
Tô Hạo quát khẽ một tiếng, xung quanh người xuất hiện từng đạo kiếm khí, đánh tới những kiếm khí đang ập tới. Đã lâu rồi không thi triển kiếm khí, Tô Hạo cũng có chút quên mất.
Dù sao bản thân Tô Hạo cũng có kiếm khí, phát ra một ít kiếm khí cũng là chuyện bình thường.
Những kiếm khí kia, khi chạm vào kiếm khí của Tô Hạo, vậy mà trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa.
"Đây là đang khảo nghiệm kiếm khí của bản thân sao?"
Tô Hạo nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, có chút kinh ngạc, vừa rồi hắn chỉ muốn xem thử kiếm khí của bản thân mà thôi.
Thân hình Tô Hạo và Cố Tích Nhi nhanh chóng đi vào sâu trong sơn cốc.
Kể từ sau khi kiếm khí biến mất.
Bọn họ không gặp phải bất kỳ trở ngại nào nữa.
Trong chốc lát. Bọn họ xuất hiện trong một sơn cốc.
Trong sơn cốc, đã có một số người xuất hiện.
Kiếm tu chắc chắn là dùng kiếm khí để phòng ngự, cho nên đến nhanh cũng là chuyện bình thường.
Trong cốc, ba đạo kiếm khí lơ lửng.
Phía sau ba đạo kiếm khí này, một bóng người màu xanh mờ ảo lơ lửng, đang ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời. Nhìn thấy bóng người này.
Ánh mắt Tô Hạo hơi nheo lại.
Bóng người màu xanh kia chính là bóng dáng của lão giả lúc trước xuất hiện trong kiếm khí.
Xung quanh lão giả là một màu xám xịt
Đứng ở đó giống như độc lập với thời gian và không gian. Không nhìn rõ dung mạo, nhưng trong đôi mắt mờ ảo kia lại bắn ra một tia sáng sắc bén. Tia sáng này giống như muốn xuyên thủng mây xanh.
Giống như cảm nhận được mọi người đến.
Bóng người mờ ảo kia xoay người, lạnh lùng nhìn về phía mọi người.
Giờ khắc này, trên người lão giả kia phát ra một luồng khí thế nuốt chửng núi sông.
Đây là một loại đại khí thế chân chính độc tôn thiên hạ. Ánh mắt hắn lướt qua mọi người, mọi người lập tức cảm thấy kiếm khí trong cơ thể cuồn cuộn.
Trong mắt bọn họ lóe lên ánh sáng nóng bỏng.
Một số người trong bọn họ đã từng thấy Kiếm Vô Đạo trong cổ tịch.