"Có lẽ thật sự có thể khiến lão ta rời đi, Đại hoàng huynh, chẳng phải huynh vẫn luôn muốn biết thế lực sau lưng ta là gì sao?"
"Hôm nay ta sẽ cho huynh thấy."
Ánh mắt Vũ Hóa Cung chủ lóe lên.
Sau đó trong tay nàng ta xuất hiện hai đạo phù văn, trực tiếp bóp nát, biến mất trong không trung.
Lúc này.
Trên đường phố, yên tĩnh lạ thường.
Chuyện của Quảng Hàn Cung, Vệ Thương Sinh cũng không giấu diếm, cho nên rất nhiều người trong Hoàng Đình đều biết.
Hiện tại Vệ Thương Sinh ra tay đối phó với Mộ Thành Tuyết, cũng trở thành một chủ đề nóng trong Hoàng Đình.
Vệ Thương Sinh là đồ đệ của Mộ Thành Tuyết.
Trận chiến giữa hai người, có thể nói là cuộc chiến giữa sư đồ, cũng là chuyện nội bộ của Quảng Hàn Cung, cho nên người ngoài sẽ không nhúng tay vào.
Trên đỉnh một tòa lầu các.
Đại hoàng tử và điện chủ Tử Long Điện đang đứng ở đây.
Ánh mắt bọn chúng nhìn về phía Mộ Thành Tuyết và Vệ Thương Sinh.
"Điện hạ, người nói đám chuột nhắt sau lưng Vũ Hóa Cung chủ có xuất hiện không?"
Điện chủ Tử Long Điện trầm giọng hỏi.
"Sẽ xuất hiện, muội muội của ta đã chuẩn bị không ít bảo vật cho Mộ Thành Tuyết, chính là vì muốn giúp nàng ta khôi phục."
"Mộ Thành Tuyết chắc chắn có tác dụng với nàng ta, muội muội ta sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy."
Đại hoàng tử trầm giọng nói.
Lúc này, trên đường phố, Mộ Thành Tuyết nhìn thấy Vệ Thương Sinh xuất hiện, sắc mặt ngưng trọng.
"Không ngờ ngươi còn dám tới gặp ta, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta bị thương, ngươi chính là đối thủ của ta sao?"
Mộ Thành Tuyết nhìn Vệ Thương Sinh nói.
"Sư tôn, cả đời này ta đều theo đuổi người, nếu không có được người, vậy thì cùng chết với người."
"Còn có thực lực của ta, cũng không phải như người nghĩ, rất nhiều năm trước, ta đã đuổi kịp người rồi."
"Lần trước ta ra tay đánh lén người, cũng không dùng toàn lực, bởi vì muốn giữ lại thân thể của người."
Đúng lúc này.
Khí tức trên người Vệ Thương Sinh bắt đầu biến hóa, từng đạo khí tức Kiếp Cảnh từ trên người hắn phóng thích ra, khủng bố dị thường.
"Ba mươi đạo khí tức Kiếp Cảnh."
Những kẻ quan chiến nhìn thấy khí tức quanh thân Vệ Thương Sinh biến hóa, trong lòng kinh hãi.
Bọn chúng không ngờ thực lực của Vệ Thương Sinh này lại đạt tới ba mươi đạo khí tức Kiếp Cảnh.
Mộ Thành Tuyết nhìn thấy khí tức trên người Vệ Thương Sinh biến hóa, sắc mặt cũng vô cùng chấn động.
Nàng không ngờ Vệ Thương Sinh lại đạt tới độ cao như vậy.
Khi nàng đang kinh ngạc.
Trong hai mươi đạo khí tức Kiếp Cảnh quanh thân Vệ Thương Sinh bắt đầu sụp đổ, dần dần hóa thành hư vô.
Phụt!
Vệ Thương Sinh phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Hắn nhìn Mộ Thành Tuyết nói: "Hiện tại thực lực của ngươi và ta giống nhau, thắng ngươi, ta sẽ mang thi thể của ngươi rời đi, bại, ta chết. Hy vọng người chôn ta ở Quảng Hàn Cung."
"Tự hủy khí tức Kiếp Cảnh!"
"Vệ Thương Sinh này thật đúng là không tầm thường!"
Ở một nơi, Tô Hạo cùng Mộ Dung Nguyệt còn có Thu Thải Nhi xuất hiện.
Nhìn Vệ Thương Sinh cách đó không xa, Tô Hạo không khỏi mở miệng nói.
Vệ Thương Sinh ra tay đối phó Mộ Thành Tuyết, Tô Hạo từ Hắc Bạch Zetsu biết được một chút nguyên do.
Tình!
Có đôi khi thứ này thật sự rất khó để người ta hiểu được.
Vệ Thương Sinh truy tìm Mộ Thành Tuyết mấy vạn năm, cuối cùng khiến tâm tính của hắn biến hóa, biến thành một trạng thái như vậy.
"Tỷ phu, chúng ta đi trợ giúp cung chủ, giết chết Vệ Thương Sinh."
Thu Thải Nhi nói.
Nàng muốn nhờ Tô Hạo hỗ trợ, nhưng lại phát hiện Tô Hạo không có ý định động thủ.
Nàng không khỏi nhìn về phía Mộ Dung Nguyệt, phát hiện Mộ Dung Nguyệt cũng lắc đầu.
Quyết định của Tô Hạo chính là quyết định của hắn.
Huống chi nàng cũng cảm giác được Vệ Thương Sinh và sư tôn có chút quan hệ đặc thù.
Trên đường phố.
Mộ Thành Tuyết nhìn Vệ Thương Sinh tự hủy khí tức của hai mươi đạo Kiếp Cảnh, ánh mắt khẽ biến.
Rất nhiều chuyện xẹt qua trong mắt nàng, nhưng ngay sau đó quanh thân xuất hiện một cỗ hàn khí lạnh lẽo, hàn ý ngưng tụ thành kiếm quang ngập trời, rút kiếm chém về phía Vệ Thương Sinh.
Ầm!
Đối mặt với kiếm khí sắc bén này, Vệ Thương Sinh xuất quyền, nắm đấm vừa ra, trời long đất lở, bầu trời như muốn bị một quyền này đánh nát.
Oanh
Tiếng vang kinh thiên động địa, từng luồng lực lượng cuồn cuộn quét ra bốn phía.
Kiến trúc xung quanh lại xuất hiện một cỗ lực lượng bảo vệ kiến trúc Hoàng Đình hoàn chỉnh.
"Không ngờ nơi này cũng có trận pháp bảo hộ, đây là muốn để cho người ta dốc hết toàn lực sao?"
Tô Hạo nhìn vòng bảo hộ xuất hiện, lẩm bẩm nói.
Sau khi một quyền đánh nát kiếm khí, Vệ Thương Sinh bay lên trời.
"Sư tôn, ta là đệ tử của người, chiêu này tên là Băng Hà Thế Kỷ."
Vệ Thương Sinh nói.
Lời vừa dứt, một quyền oanh ra, thiên địa đóng băng.
Vệ Thương Sinh có thể trở thành đệ tử của Mộ Thành Tuyết, thiên phú về băng hệ tuyệt đối không yếu.
Một sư đồng nguyên.
Hai người đều tu luyện công pháp thuộc tính băng.
Tuy Mộ Thành Tuyết không ra tay, nhưng hàn ý trên người cũng tỏa ra.
Vòng bảo hộ phòng ngự hình thành bởi các kiến trúc hai bên đường cũng có cảm giác như muốn bị đóng băng.
Băng Hà Thế Kỷ.
Thiên địa đóng băng, Vệ Thương Sinh vừa ra tay chính là đại chiêu.
Muốn đóng băng Mộ Thành Tuyết.
Trung tâm băng phong, ánh mắt Mộ Thành Tuyết trở nên lạnh lẽo.
Sau lưng nàng xuất hiện một bóng hình tỏa ra hàn khí vô tận.
Bóng hình này vừa xuất hiện, hàn khí đóng băng trước đó nhanh chóng vỡ vụn.