"Khởi Nguyên huynh, sư huynh của ngươi muốn chính diện đọ sức với ngươi sao?", Lý Kiến Thành nhẹ giọng nói.
Đối với chuyện như vậy, hắn không để ý.
Việc này giống như bọn họ tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, rất thường thấy trong các thế lực lớn.
"Điện hạ, có chỗ bế quan không? Gần đây ta sắp đột phá, sau khi hắn đến thành Trường An, ta muốn hảo hảo áp chế hắn.", Lâm Khởi Nguyên trầm giọng nói.
"Được!", Lý Kiến Thành gật đầu.
Vung tay lên, một tên thủ vệ mặc khôi giáp bước vào.
"Lâm tiên sinh, mời đi theo ta!", tên thủ vệ khôi giáp kia dẫn Lâm Khởi Nguyên rời khỏi đại điện.
Sau khi Lâm Khởi Nguyên rời đi, một bóng người từ trong hậu điện đi ra.
Thân ảnh này không phải thân người mà là một lão hầu già.
Nhưng trong hai tròng mắt lão hầu lóe ra tinh quang, toát ra vẻ cơ trí.
"Hầu Ôn, không biết cao thủ bên Hầu Sơn khi nào đến Trường An?", Lý Kiến Thành nhìn lão hầu trước mặt, mở miệng hỏi.
"Viên Thông đại nhân của Hầu Sơn chúng ta sẽ đến thành Trường An sau một ngày, điện hạ cứ yên tâm!", lão hầu đáp.
"Không ngờ Viên Thông đại nhân tự mình ra tay! Lần này ta an tâm rồi!", Lý Kiến Thành thở phào.
"Chủ yếu là gần đây áp lực quá lớn, mấy vị đối thủ của ta đều đang thể hiện thực lực, nếu ta không có động tĩnh gì thì sẽ rất bị động!", Lý Kiến Thành nói tiếp.
Tranh đoạt đế vị, những hoàng tử như bọn họ chủ yếu là tích hợp tài nguyên, xem ai có nhiều tài nguyên hơn, thế lực phía sau mạnh hơn.
Cuối cùng khi giao thủ cũng là người của những thế lực này giao đấu, hoàng tộc một chút tổn thất cũng không có.
Đây chính là điểm cao minh của hoàng tộc Đại Đường thiên triều.
Đương nhiên, Đại Đường thiên triều cũng ban cho những thế lực này lợi ích nhiều nhất, đây cũng là nguyên nhân rất nhiều thế lực muốn tham dự.
Vừa rồi bọn họ nhắc tới Hầu Sơn, chính là một thế lực ở Tiên giới.
Nghe đồn Hầu Tử trong Hầu Sơn chính là hậu duệ của Tứ Đại Thần Hầu được Cổ Thú Yêu tộc lưu truyền đến nay.
Viên Thông vừa rồi được nhắc tới, nghe đồn là hậu bối của Thần Hầu Thông Tí Viên Hầu, sở hữu huyết mạch của Thông Tí Viên Hầu.
Tiên giới truyền tai nhau rằng, thực lực của hắn ở Đại Đế đỉnh phong. Kỳ thực, một số cao thủ của các thế lực lớn đều biết, thực lực của Viên Thông này ở Siêu Thoát cảnh.
Về phần đạt tới Siêu Thoát cảnh tầng mấy thì không ai biết được.
Hầu Sơn rất ít tiếp xúc với ngoại giới, cũng không cho phép người ngoài tiến vào.
Lý Kiến Thành có thể nhận được sự ủng hộ của Hầu Sơn là bởi vì khi còn nhỏ, hắn từng cứu một tiểu hầu tử.
Tiểu hầu tử kia chính là con trai út của Hầu Sơn Hầu Vương.
"Điện hạ, Tiểu Thánh thái tử sắp xuất quan, đến lúc đó, cũng sẽ đến Đại Đường thiên triều!", lão hầu nói tiếp.
Nghe vậy, trên mặt Lý Kiến Thành lộ rõ vẻ vui mừng.
Chuyển cảnh, lúc Tô Hạo trở về phủ đệ của mình, Hàn Đường liền tiến lên bẩm báo: "Chủ thượng, Cao Dương công chúa đang ở ngoài phủ cầu kiến!"
Nghe vậy, Tô Hạo sửng sốt. Cao Dương công chúa hôm qua phái người đưa thiếp mời cho hắn, nói muốn bái phỏng, không ngờ hôm nay nàng đã đến.
"Mời Cao Dương công chúa vào!", Tô Hạo gật đầu.
Hắn có chút tò mò về vị Cao Dương công chúa này.
Nàng ta không chỉ là công chúa của Đại Đường thiên triều mà còn là Thánh Quân của Bạch Liên giáo.
Hai thân phận khiến người ta phải kinh ngạc.
Không bao lâu sau, Hàn Đường dẫn Cao Dương công chúa đến đại sảnh.
Cách ăn mặc của Cao Dương công chúa cũng giống như lần đầu tiên Tô Hạo gặp nàng ở ngoài tửu lâu, một thân cung trang, tóc búi cao, toát ra khí chất mạnh mẽ, lăng lệ.
Nàng bước vào đại sảnh với dáng vẻ ung dung, phía sau là một tiểu nha hoàn xinh đẹp.
"Tô Hạo xin bái kiến công chúa!", Tô Hạo khẽ hành lễ.
"Gặp qua Phương tiên sinh!", Cao Dương công chúa nhẹ giọng đáp.
Giọng nói không còn lạnh lùng, sắc bén mà có phần dịu dàng, êm tai.
"Mời công chúa ngồi! Không biết lần này công chúa đến đây có chuyện gì?", Tô Hạo lên tiếng.
Hắn không dám xem thường Cao Dương công chúa, thủ đoạn của nàng ta không phải tầm thường.
Nếu không, nàng ta không có khả năng nhận được sự ủng hộ của Phật môn Thiền tông.
"Lần này ta đến đây là muốn mời Phương tiên sinh trở thành mưu sĩ phò tá ta đoạt được ngôi vị hoàng đế!", Cao Dương công chúa thẳng thắn nói rõ mục đích.
"Mưu sĩ?", Tô Hạo nhíu mày.
Mưu sĩ là người ở bên cạnh phò tá, giúp đỡ Cao Dương công chúa xử lý mọi việc, có thể nói là vị trí chỉ dành cho người tâm phúc.
"E là Tô Hạo không thể đảm nhiệm trọng trách này. Ta quen tự do tự tại, không thích bị gò bó!", Tô Hạo lắc đầu.
Hiện tại hắn vẫn chưa quyết định sẽ ủng hộ ai.
Trước đó hắn nhắm đến Lý Thế Dân nhưng hiện tại có vẻ như đã xảy ra chút vấn đề.
Một khi đã quyết định ủng hộ, Tô Hạo chắc chắn muốn nhận được lợi ích lớn nhất. Lợi ích nhỏ nhoi thì đối với hắn cũng vô dụng.
"Chẳng lẽ Phương tiên sinh muốn đại diện cho thế lực phía sau tham dự vào cuộc chiến đoạt vị? Không biết Phương tiên sinh có thể chọn ta hay không?", Cao Dương công chúa thăm dò.
Mời Tô Hạo làm mưu sĩ chỉ là cách Cao Dương công chúa thăm dò.
Nếu Tô Hạo đồng ý, nàng ta sẽ có thêm một cao thủ có thể sánh ngang với cường giả Siêu Thoát cảnh tầng một.
Nếu Tô Hạo không đồng ý, nàng ta sẽ nghĩ cách lôi kéo thế lực phía sau hắn.
Tô Hạo đến Đại Đường thiên triều vào lúc này, nếu nói không phải vì muốn tham dự vào trận chiến đoạt vị thì sẽ chẳng có ai tin.
Trong lòng Cao Dương công chúa, Tô Hạo chính là người đại diện do thế lực phía sau phái đến để tiếp xúc với các hoàng tử, công chúa của Đại Đường.
"Cao Dương công chúa, phía sau ngươi có Phật môn Thiền tông ủng hộ, chắc hẳn lần tranh đoạt này, ngươi không gặp bất kỳ khó khăn nào!", Tô Hạo nói.
"Nếu chúng ta ủng hộ ngươi, e là lợi ích nhận được sẽ không nhiều!"
Hai thế lực lớn một sáng một tối ủng hộ Cao Dương công chúa, nếu thế lực của Tô Hạo gia nhập, e là chỉ có thể "húp cháo".