Kỳ thực bọn họ không biết.
Tô Hạo căn bản không muốn biết thế lực đứng sau lưng tên này, cứ giết trước rồi nói sau.
Hơn nữa, kẻ địch của hắn chính là những thế lực đó.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do một trong số những thế lực đó phái tới.
Rất có thể là tử sĩ, hỏi han cũng chỉ lãng phí thời gian.
"Sở Vô Danh, sao lại là hắn!"
Thanh niên Sở gia đứng sau lưng Vũ Văn Hạo kinh ngạc thốt lên.
Mặc dù Sở Vô Danh vô danh, nhưng Sở gia vẫn có một số người biết hắn.
Thanh niên này chính là một trong số đó.
Hắn lập tức truyền âm cho Vũ Văn Hạo.
Vũ Văn Hạo nhận được truyền âm, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Hóa ra đám lão tổ không phải là không muốn đối phó với Tô Hạo, mà là lưu lại một tay này.
Trách không được không để cho bọn hắn ở trong bí cảnh đối địch với Tô Hạo.
Đây là để Sở Vô Danh khơi mào thù hận giữa Bất Động Minh Vương Thành cùng các thế lực lớn.
Thủ đoạn thật cao minh!
"Hiện tại phải làm sao?"
Thanh niên Sở gia truyền âm hỏi.
"Chuyện này, ta sẽ lo liệu!"
Vũ Văn Hạo truyền âm đáp.
Sau đó Vũ Văn Hạo bước lên phía trước: "Tô Hạo, vì sao ngươi không lưu lại kẻ nào sống sót, chúng ta rất muốn biết tên này là ai?"
"Chẳng lẽ là ngươi tự biên tự diễn một vở kịch, ở trước mặt chúng ta tự mình tẩy sạch hiềm nghi?"
Sở Vô Danh đã chết, hắn muốn đổ hết tội lỗi lên đầu Tô Hạo.
Đương nhiên chủ yếu là bởi vì Vũ Văn Hạo không nắm chắc có thể đối phó được với Tô Hạo.
Hắn là người của Thi tộc, hơn nữa còn ở bên ngoài bí cảnh buông lời, muốn chém giết Tô Hạo.
Hôm nay đối mặt, Tô Hạo chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.
Cho nên hắn muốn liên hợp với một số người khác.
Nếu không, e rằng bọn họ sẽ không có cơ hội rời khỏi đây.
Nghe được lời của Vũ Văn Hạo, ánh mắt của mọi người xung quanh đều hơi biến đổi.
Bọn họ lúc trước cũng nghi ngờ, Tô Hạo không có lưu lại ai sống sót.
Bây giờ thấy Vũ Văn Hạo nói như vậy, trong lòng bọn họ cũng bắt đầu có chút nghi hoặc.
Bất kể là ở nơi nào, đều có rất nhiều người thích suy diễn.
Nghe Vũ Văn Hạo nói, bọn họ bắt đầu tự mình suy diễn.
"Tô Hạo ta chưa bao giờ để ý tới bất cứ hiềm nghi nào, nếu như những người kia tin tưởng ngươi, ta chỉ có thể nói bọn họ không có chút đầu óc nào."
"Những kẻ không có đầu óc, ta cần gì phải quan tâm."
Nghe được lời nói của Tô Hạo.
Cho dù là người đang quan chiến, hay là Vũ Văn Hạo đang nói chuyện, thần sắc đều sững sờ.
Bọn họ thật sự không ngờ Tô Hạo lại nói như vậy.
"Tô Hạo, ngươi quá ngông cuồng!"
Long Ngọc Thanh ở phía sau Vũ Văn Hạo, nhìn Tô Hạo đang nói, ánh mắt vô cùng phẫn nộ.
Long ảnh trên người hắn ta lại lần nữa xuất hiện.
Mặc dù vừa rồi bọn họ bị đánh lui, Thiên Tà Tử bị chém chết.
Tô Hạo đã thể hiện ra thực lực đáng sợ, nhưng lời nói của Tô Hạo lại cực kỳ sỉ nhục, Long Ngọc Thanh hắn không thể nào chấp nhận được.
Thấy vậy.
Vũ Văn Hạo ở bên cạnh, ánh mắt ngưng tụ, trên người cũng đồng thời bộc phát ra khí tức khổng lồ.
Thứ hắn muốn chính là đồng minh, hiện giờ Long Ngọc Thanh cùng hắn ra tay.
Hai người cùng ra tay, hẳn là có cơ hội chạy thoát.
Một bên khác.
Thần sắc Mộc Phi Vân dữ tợn, hắn cũng chậm rãi đi tới bên cạnh hai người.
Đến lúc này, hắn buộc phải ra tay.
Chín cây đinh trên người Mộc Phi Vân vẫn chưa được rút ra.
từng cỗ lực lượng khổng lồ đang thông qua những cây đinh, dung nhập vào trong cơ thể Mộc Phi Vân.
Khiến cho lực lượng của hắn không ngừng tăng lên.
Theo cỗ lực lượng này tăng lên, ma ảnh kia lại lần nữa hiện ra sau lưng hắn.
Lần này ma ảnh tản ra lực lượng lạnh lẽo.
Nhìn Mộc Phi Vân bước ra, ma ảnh quấn quanh trên người, sâu trong mắt Vũ Văn Hạo hiện lên một tia vui mừng.
Thực lực của Mộc Phi Vân này gần đạt tới Bất Hủ cảnh, hơn nữa còn dám ra tay lần nữa.
Trong tay hẳn là có một vài át chủ bài.
"Các ngươi tìm cơ hội rời đi!"
Lúc này, Vũ Văn Hạo âm thầm truyền âm cho thanh niên Mặc gia và thanh niên Sở gia.
"Các vị, cũng không cần giữ lại, chúng ta đều lấy ra át chủ bài đi!"
Vũ Văn Hạo truyền âm xong, mở miệng nói.
Trong lúc hắn nói chuyện, trong tay hắn xuất hiện một viên Hắc Châu.
Viên Hắc Châu này tuy rằng đen kịt, nhưng lại tản mát ra một cỗ lực lượng sinh mệnh nồng đậm.
Hắn trực tiếp đánh viên châu vào trong cơ thể mình.
Khí tức chiến đấu không ổn định trên người lúc trước, trong nháy mắt khôi phục.
"Hắc Minh Tái Sinh Châu!"
Có vài người nhìn thấy đồ vật trong tay Vũ Văn Hạo, mở miệng nói.
Hắc Minh Tái Sinh Châu, nghe đồn có thể khôi phục tất cả thương thế, cho người ta cảm giác như một con gián đánh không chết.
"Không ngờ Vũ Văn Hạo này lại có thứ như vậy."
Những người quan chiến thầm than trong lòng.
Thế lực lớn quả nhiên là thế lực lớn, đồ vật trong tay quả nhiên bất phàm.
Long Ngọc Thanh đứng bên cạnh, trong tay xuất hiện một tấm phù lục hình rồng.
Trong phù lục, một con Chân Long đang ngao du gầm thét, mang theo uy nghiêm chấn động trời đất.
"Đó là cái gì?"
"Đó là một trong tam đại Chí Tôn phù lục của Long gia, Chân Long Thiên Phù!"
"Nghe đồn Chân Long Thiên Phù này, có thể triệu hồi ra một con Chân Long."
"Lợi hại như vậy sao!"
"Long gia cũng là một thế lực lớn giống như Hoàng Kim gia tộc, rất cường đại, Long Ngọc Thanh là thiếu chủ của thế hệ này, mang theo bảo vật như vậy đến đây cũng là chuyện bình thường."