Khí Thiên Đế đứng ở phía trước, ánh mắt ngưng tụ.
Ầm ầm!
Một trận đồ màu đen khổng lồ phá không bay ra từ trên người Khí Thiên Đế.
Trận đồ khổng lồ này mang theo ma diễm nồng đậm, bao phủ bốn phía.
Trong nháy mắt khi xuất hiện, nó trực tiếp bao phủ về phía hai người.
Khí tức hai người Phương Sơn Ẩn bộc phát ra, trực tiếp bị nghiền nát dưới ma diễm nồng đậm này.
Hai người không khỏi liếc nhau, thần sắc chấn kinh.
Khí Thiên Đế này dựa vào uy thế trực tiếp chấn vỡ uy áp của bọn họ.
Đây là đã đặt chân đến Bất Hủ cảnh sao?
“Nếu dám ra tay, vậy thì trước tiên ta sẽ dùng uy áp trấn các ngươi!”
Ánh mắt Khí Thiên Đế lạnh băng, khí tức trên người không ngừng bộc phát.
Sau lưng hắn xuất hiện từng hư ảnh Ma Thần khổng lồ, những hư ảnh Ma Thần này ma khí ngập trời, khí tức cực kỳ hùng vĩ.
Giữa đám khí tượng này, Khí Thiên Đế giống như Ma Vương.
Mặc dù hắn chỉ là một trong những phân thân của Khí Thiên Đế, nhưng uy nghiêm thể hiện ra lại không kém chút nào.
Ầm!
Sau đó Khí Thiên Đế đánh ra một chưởng về phía hai người.
Một chưởng đánh ra, toàn bộ hư không không ngừng vỡ vụn, hình thành cuồng phong hư không cuồn cuộn.
Sau đó liền nhìn thấy một bàn tay khổng lồ mang theo cuồng phong hư không công kích về phía hai người.
“Ra tay!”
“Đại Nhật Sí Thiên Quyền!”
“Lôi Động Cửu Thiên!”
Mặc dù khí thế của Nghiêm sư và Phương Sơn Ẩn đã bị áp chế, nhưng vẫn có thể ra tay.
Đương nhiên, giờ phút này nếu không ra tay, bọn họ bị đánh trúng, không chết cũng sẽ trọng thương.
Hai cỗ quyền kình khổng lồ oanh kích về phía ma chưởng kia.
Ầm!
Ba luồng lực lượng va chạm!
Sau đó liền thấy hai đại thân ảnh trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Hai bóng người này chính là Nghiêm sư cùng Phương Sơn Ẩn.
Trong miệng hai người phun ra máu tươi, thần sắc trên mặt kinh hãi.
Bọn họ đều là cường giả Mệnh Chủ cảnh đỉnh phong, đối phương cũng có cảnh giới giống bọn họ!
Nhưng vì sao hai người bọn họ lại không chịu nổi một quyền của đối phương.
Đặc biệt là Nghiêm sư!
Lần trước, hắn đã từng thấy Khí Thiên Đế ra tay!
Lúc đó thực lực của Khí Thiên Đế cũng không khủng bố như vậy, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã trở nên khủng bố như vậy.
Chẳng lẽ đúng như lời đối phương nói!
Đây không phải là chân thân của hắn.
Một phân thân đã mạnh như thế, vậy thì chân thân của hắn, đến cùng mạnh đến mức nào?
Một kích đánh tan hai người, Khí Thiên Đế không nhìn bọn họ nữa, mà nhìn về phía Tô Hạo.
Lúc này, Tô Hạo đã đứng lên.
Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện trước mặt Phúc Thân vương.
Ầm!
Một cước trực tiếp giẫm lên tay phải của Phúc Thân vương.
Một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong miệng Phúc Thân vương.
Phúc Thân vương vốn đang hôn mê cũng từ trong tiếng kêu thảm thiết này tỉnh lại.
Nhưng sau đó hắn phát hiện lực lượng trên người mình biến mất không thấy gì nữa.
Hắn đã bị phong ấn!
Hắn nhìn bàn tay của mình, bàn tay dưới một cước của Tô Hạo, trực tiếp vỡ ra, máu tươi chảy ra.
Tê!
Thấy cảnh này, mọi người đang quan chiến đều không khỏi hít một hơi lạnh.
“Cái này quá tàn nhẫn!”
Tất cả mọi người kinh hãi nhìn Tô Hạo.
“Tô thiếu thành chủ, ngươi!”
Nhìn tình hình như thế, Nghiêm sư bị thương không khỏi rùng mình.
Hắn không nghĩ tới Tô Hạo lại làm như thế.
“Hừ!”
“Ngươi là xem thường Bất Động Minh Vương Thành, hay là xem thường ta, thiếu thành chủ này?”
Tô Hạo nhìn Phúc Thân vương lạnh giọng nói.
“Ta là Phúc Thân vương của Tinh Nguyệt vương triều, là thập cửu đệ của Minh Nguyệt Nữ Đế, ngươi đối xử với ta như vậy, chính là đang khiêu khích Tinh Nguyệt vương triều!”
Phúc Thân vương gầm nhẹ.
“Ầm!”
Đúng lúc này, chỉ thấy Tô Hạo lại lần nữa đạp xuống một cước, răng rắc!
Trực tiếp giẫm nát bàn tay còn lại của Phúc Thân vương.
“Tinh Nguyệt vương triều thì đã sao?”
Lúc này Phúc Thân vương còn muốn lấy Tinh Nguyệt vương triều ra để uy hiếp Tô Hạo.
Tô Hạo dám đến, hắn cũng chẳng sợ.
A!
Bàn chân Tô Hạo nghiền ép vài cái.
Phúc Thân vương phát ra một trận kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.
“Ngươi, ngươi! Ta muốn ngươi chết, ta muốn ngươi chết!”
Phúc Thân vương gầm nhẹ!
Giống như muốn vận dụng một loại cấm chế nào đó!
Phụt!
Lúc này, một đạo quang mang từ trong tay Khí Thiên Đế phát ra, trực tiếp xuyên thủng nguồn gốc lực lượng mà Phúc Thân vương ngưng tụ.
“Lão tổ, lão tổ hoàng thất!”
Thấy vậy, Phúc Thân vương gầm nhẹ.
Lúc này, chỉ có người của hoàng thất mới có thể cứu hắn.
“Hoàng thất sao?”
Tô Hạo khẽ nói.
Bàn tay đột nhiên chụp về phía Phúc Thân vương!
“Ngươi dám!”
Ngay khi bàn tay hắn chụp vào đầu Phúc Thân vương!
Một giọng nói trầm thấp vang lên trong hư không!
Sau đó một bàn tay khổng lồ trực tiếp chụp về phía Tô Hạo!
“Làm càn!”
Thấy vậy, ánh mắt Khí Thiên Đế ngưng tụ, khí tức quanh người điên cuồng tăng vọt, thân hình lăng không bay lên, đánh ra một quyền.
Khí kình cường đại cùng bàn tay của đối phương va chạm vào nhau.
Thân hình Khí Thiên Đế lùi lại mấy bước, mới đánh nát bàn tay đang đánh tới kia.
“Hừ!”
Trong hư không truyền đến một tiếng hừ lạnh kinh ngạc.
Giống như đang nghi ngờ, Khí Thiên Đế lại có thể ngăn cản một chưởng này của hắn!
“A!”
Đúng lúc này, bàn tay Tô Hạo đã xuất hiện trên đầu Phúc Thân vương.
Răng rắc!
Trực tiếp bẻ đầu Phúc Thân vương xuống.
Trong nháy mắt khi bẻ đầu xuống!
Vô số dây leo màu máu bao phủ thân thể Phúc Thân vương!