"Sáng nay ta an bài người hầu hạ hắn rửa mặt, nhưng hắn không cần, mà tự mình làm lấy!"
"Theo quan sát, có lẽ hắn không phải kẻ sống an nhàn sung sướng gì!"
Tiểu Uyển đem tình huống mình phát hiện ra bẩm báo với Cố Hồng Y.
"Không cần người hầu hạ, chẳng lẽ người này là quân cờ do Mục Thanh Uyển bày ra? Nhưng hình như không giống!"
Cố Hồng Y nhíu mày.
Nàng từng trò chuyện với Tô Hạo, Tô Hạo rất giống người xuất thân từ thế lực lớn.
Nhưng lại không thích người hầu hạ, thiếu gia của thế lực lớn được người hầu hạ là chuyện thường tình, hắn lại không thích.
"Ngươi về trước đi! Bất kể hắn là ai, hôm nay nhất định sẽ lộ mặt thật!"
Cố Hồng Y phẩy tay nói.
…
Thành Lâm Uyên, phủ thành chủ.
Hôm nay Mục Thanh Uyển thay một bộ y phục khác, vốn là xiêm y diễm lệ, giờ phút này biến thành cung trang màu xanh.
Bộ cung trang này đem thân hình thon dài của nàng thể hiện ra một cách hoàn mỹ.
Vẻ yêu mị vốn có trên người nàng biến mất không còn, chỉ còn lại vẻ uy nghiêm.
Trong uy nghiêm còn kèm theo vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, đây cũng là một loại sức hấp dẫn cực hạn.
"Bẩm Thành chủ, phó thành chủ Hạ Thanh Sơn từ sáng sớm đã ở ngoài phủ chờ yết kiến!"
Một thị nữ ở bên cạnh Mục Thanh Uyển nhỏ giọng nói.
"Bảo hắn tới đại sảnh chờ ta, rồi phái người tới Huyết Nguyệt lâu một chuyến, dùng xe ngựa của ta mời Tô công tử tới đây!"
Mục Thanh Uyển nói.
"Vâng!"
Thị nữ kia đáp, rồi chậm rãi lui ra khỏi phòng.
Mục Thanh Uyển chỉnh trang lại y phục một chút, rồi bước ra khỏi phòng, đi về phía đại sảnh của phủ thành chủ.
Không bao lâu sau!
Trước khi Mục Thanh Uyển tới đại sảnh, Hạ Thanh Sơn đã được thị nữ dẫn vào đại sảnh.
"Tham kiến Thành chủ!"
Hạ Thanh Sơn vội vàng hành lễ.
"Người đã tập hợp đủ chưa?"
Mục Thanh Uyển lạnh lùng hỏi.
"Bẩm Thành chủ, đã tập hợp đủ, hiện tại có thể đưa vào bí quật, rút lấy tinh huyết của bọn họ!"
Hạ Thanh Sơn đáp.
"Tốt lắm, lập tức đi làm, hôm nay ta muốn đột phá Động Thiên cảnh!"
Mục Thanh Uyển lập tức phân phó.
Tuy nàng đã quy thuận Tô Hạo, nhưng khi cần tăng cao thực lực thì vẫn phải tăng cao.
Bất cứ lúc nào, thực lực cũng là sự bảo đảm tốt nhất.
Nàng không rõ thân phận của Tô Hạo, nhưng bản thân Tô Hạo đã có thực lực Luân Hải cảnh.
Nếu thực lực của nàng quá yếu, vậy nhiều nhất cũng chỉ là một nha hoàn hầu hạ người ta, đó không phải là điều nàng muốn.
"Vâng, thuộc hạ lập tức an bài, đưa những người đó vào bí quật!"
Hạ Thanh Sơn cũng muốn nhanh chóng hành động, nên lập tức quay về làm việc này.
Nhìn bóng lưng Hạ Thanh Sơn rời đi, Mục Thanh Uyển lẩm bẩm: "Xem ra người các ngươi chờ đã tới rồi!"
Trước đây Hạ Thanh Sơn vẫn luôn trì hoãn.
Nay lại vội vàng như vậy, có thể thấy người mà Hạ Thanh Sơn chờ đợi đã tới!
"Huyết Hàn Sơn, không ngờ ngươi hạ chú lên ta, còn không chịu buông tha ta!"
Trên mặt Mục Thanh Uyển lộ ra vẻ lạnh lẽo, hôm nay có lẽ có thể giải quyết ân oán.
Nỗi đau khổ do lời nguyền này, người thường không thể tưởng tượng nổi.
Bỗng nhiên, trong đầu nàng lóe lên một tia sáng.
"Chẳng lẽ tối qua, là người của Huyết Hàn Sơn giao thủ với Tô công tử?"
Mục Thanh Uyển lẩm bẩm.
Nàng dường như đã nghĩ tới điều gì đó.
"Tô công tử không sao chứ!"
Tuy Mục Thanh Uyển tin tưởng thực lực của Tô Hạo, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng.
Trong lòng nàng thấp thỏm, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.
Trong Huyết Nguyệt lâu.
Tô Hạo ăn xong điểm tâm không lâu thì người của Mục Thanh Uyển tới.
"Đi thôi, chúng ta tới phủ thành chủ!"
Tô Hạo dẫn Hàn Đường rời khỏi Huyết Nguyệt lâu, ngồi lên xe ngựa mà Mục Thanh Uyển đã chuẩn bị cho hắn.
Xe ngựa của phủ thành chủ rất xa hoa, còn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.
Không bao lâu sau, xe ngựa đã tới phủ thành chủ.
Lúc Tô Hạo tới phủ thành chủ, Cố Hồng Y cũng vừa tới ngoài phủ.
Nhìn Tô Hạo bước xuống xe ngựa, Cố Hồng Y nheo mắt.
Biểu hiện của Tô Hạo lúc sáng khiến nàng sinh nghi.
Nay lại thấy Tô Hạo bước xuống từ xe ngựa của Mục Thanh Uyển, nàng có chút không dám tin.
Xe ngựa của Mục Thanh Uyển chưa từng có nam nhân nào được ngồi.
"Sao nàng ta lại để Tô Hạo ngồi xe ngựa này?"
Cố Hồng Y thầm nghĩ.
Nàng bước tới nói: "Tô công tử thật có phúc, vậy mà được ngồi xe ngựa của Thành chủ!"
"Sáng sớm, Mục thành chủ đã phái người tới mời ta, ta thật sự rất vinh hạnh, chúng ta cùng vào thôi!"
Tô Hạo xua tay nói.
"Được!"
Cố Hồng Y thấy vẻ mặt tự nhiên của Tô Hạo, trong lòng lập tức gạt bỏ tin tức mà Tiểu Uyển cung cấp.
Lai lịch của Tô Hạo này tuyệt đối không đơn giản.
Nếu Mục Thanh Uyển chỉ là mời người giả mạo, thì tuyệt đối sẽ không để hắn ngồi xe ngựa của mình.
Hai người bước vào phủ thành chủ, cùng nhau đi tới đại sảnh.
Mục Thanh Uyển thấy Tô Hạo thì trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
"Tô công tử, mời ngồi!"
Mục Thanh Uyển tiến lên nghênh đón!
Hoàn toàn không có dáng vẻ của một vị Thành chủ.
Cố Hồng Y đứng bên cạnh nhíu mày.
Bởi vì Mục Thanh Uyển trước mặt nàng, giản chỉ như biến thành một người khác.
Tô Hạo rất ung dung ngồi xuống ghế chủ tọa trong đại sảnh.
Lúc này Mục Thanh Uyển mới nhìn thấy Cố Hồng Y.
Nàng nói với Cố Hồng Y: "Hạ Thanh Sơn đã tập hợp đủ người, đang đưa tới bí quật của phủ, ngươi cũng đưa tinh hoa của những loại dược liệu đó tới đây!"
"Lát nữa ta sẽ cùng Tô công tử vào bí quật!"
"Thành chủ, Tô công tử cũng muốn cùng chúng ta vào bí quật, việc này e là..."
Cố Hồng Y nghe vậy thì sắc mặt hơi biến, nói.