, sư tôn ít nhất phải ngủ tới buổi trưa thì đệ tử mới yên tâm.”
Đến lúc này rồi, vậy mà còn nhọc lòng lo cho chất lượng giấc ngủ của hắn!
Tuy rằng chửi thầm nhưng ánh mắt Tạ Tri Vi trong nháy mắt trở nên nhu hòa, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Bọn họ có làm khó ngươi không? Doãn Thương Sơn nói chuyện giữ lời chứ?”
Mục Hạc vội nói: “Sư tôn hãy yên tâm, mặc dù đệ tử ở trong phủ Doãn vương nhưng bị nhốt trong phòng khách, ngoại trừ bị xuyên thấu vết thương có chút đau nhức, còn lại tất cả đều không sao.”
“Vậy là tốt rồi.” Tạ Tri Vi thoáng thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó lại hỏi: “Phụ thân của ngươi đâu? Ông ta giờ phút này đang ở nơi nào?”
Mục Hạc nhàn nhạt nói: “Ông ấy sau khi vào kinh thì về phủ.”
Người làm cha này thật là nhẫn tâm. Lúc sủng thì hận không thể dang tay ôm vào trong lòng, bây giờ không thích thì giơ chân đá văng, chạm cũng không muốn chạm. Còn may Mục Hạc sớm đã nhìn thấu ông ta, đời trước nhìn thấy dáng vẻ từ ái nuông chiều của ông ta đối với Bạch Dự, sau khi trùng sinh tất nhiên là trong lòng có khúc mắc. Trong nguyên tác chính là các kiểu lấy lòng cho có, còn trong cốt truyện hiện tại, ngay cả lấy lòng cũng không muốn.
Tạ Tri Vi vươn tay, hiếm có dịp sờ sờ trên đỉnh đầu hắn. Rèm mi của Mục Hạc run lên, bỗng nhiên lôi kéo ống tay áo Tạ Tri Vi: “Sư tôn, nếu đệ tử chết rồi, người có khổ sở không?”
Tạ Tri Vi kinh ngạc nhìn hắn, mà trong mắt Mục Hạc tràn đầy chờ mong, thật giống như câu mới vừa nói chính là “Nếu cuộc thi lần này đệ tử đứng hạng nhất, người có vui mừng không”.
Ngươi thân là nam chính, thứ cần lo lắng không phải là có chết hay không, mà là dùng tư thế gì để đi lên đỉnh cao nhân sinh một cách chói lọi nhất có biết chưa.
Tạ Tri Vi cảm thấy buồn cười, nhưng vẫn kéo tay áo về, kiên định nói: “Nói bậy cái gì đó, đừng suy nghĩ lung tung, ngươi sẽ không sao.”
Cánh tay Mục Hạc giơ giữa không trung, ngơ ngẩn hỏi: “Vì sao sư tôn chắc chắn như thế?”
Nói nhảm! Không ai hiểu rõ ngươi hơn ta!
Tạ Tri Vi cong khóe môi lên: “Bởi vì sự tồn tại của ngươi là độc nhất vô nhị trên thế gian này.”
Mục Hạc càng thêm ngơ ngẩn, hắn hơi trợn to đôi mắt, hiển nhiên là đã lý giải những lời này thành một tầng ý nghĩa khác. Qua nửa ngày, hắn mới lẩm bẩm nói: “Sự tồn tại độc nhất vô nhị…… Sư tôn, nói thật tốt.”
Tạ Tri Vi còn đang buồn bực vì sao hắn ta bỗng dưng lại đỏ vành mắt, Mục Hạc đã đột ngột tiến lên một bước, đôi tay nâng mặt hắn lên, trực tiếp hôn xuống môi hắn.
Tạ Tri Vi muốn hỏi hắn lại nổi điên cái gì, đang định giãy giụa mấy cái đẩy hắn ra. Nhưng bỗng nhiên phát hiện, so với mộng cảnh trước đây vô cùng chân thật, lúc này nhiệt độ cơ thể Mục Hạc rõ ràng có chút lạnh, ngay cả hai cánh môi cũng quá mềm mại.
Đây là biểu hiện của linh lực suy yếu.
Tạ Tri Vi thu hồi sức lực lại, không nhúc nhích để mặc cho hắn ta hôn môi, lần này vậy mà không hề thấy mâu thuẫn. Hắn thậm chí còn có một ý nghĩ buồn cười: Vẫn là đôi môi Mục Hạc lúc bình thường ngon miệng hơn.
Không biết qua bao lâu, Mục Hạc mới buông hắn ra, trầm thấp nói: “Thật muốn nhìn thấy sư tôn ở ngoài mộng cảnh.”
Quá dễ dàng thỏa mãn rồi, cố chịu đựng đi! Đợi vượt qua sóng gió của đợt phó bản này, ở ngoài mộng cảnh ngươi không chỉ nhìn thấy riêng ta, còn có thể nhìn thấy vạn dặm giang sơn!
Tạ Tri Vi cười, vỗ vỗ vai hắn: “Nhất định sẽ thế.”
Tất cả trong mộng dần dần trôi xa, Tạ Tri Vi không biết là do lao tâm cố sức, hay là do nhìn thấy Mục Hạc khiến cho hắn an lòng, giấc ngủ này quả thực ngủ giữa trưa chính ngọ của ngày kế tiếp. Lúc hắn tỉnh lại, ánh nắng đã chiếu sáng hơn nửa cái sơn động. Đạm Đài Mộng ngồi dựa lưng vào tường, như đang suy tư gì nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt kia thật giống như vừa mới nhìn thấy một kẻ điên.
Tạ Tri Vi theo bản năng sờ sờ gương mặt mình: “Đạm Đài cô nương sao lại nhìn ta như vậy?”
Đạm Đài Mộng thu hồi ánh mắt: “Tạ chân nhân đạt đến tu vi thế này, vậy mà còn có thể nằm mơ.”
“Cô nương có thể nhìn ra ta đang nằm mơ sao?”
Đạm Đài Mộng quay đầu sang nơi khác: “Cười rất thoải mái, nhất định là một giấc mộng đẹp.”
Tạ Tri Vi biết rõ trong lòng, nói hai câu hàm hồ che giấu cho qua. Hôm nay trên mặt đất trải một tầng tuyết mỏng, Tạ Tri Vi nghĩ thầm nơi đây cách kinh thành cũng không xa, không bằng đi xác định vị trí Mục Hạc một chút, lại mua thêm vài thứ lấy lòng Đạm Đài Mộng. Chỉ có làm cho bà cô này cảm động, Mục Hạc mới được cứu.
Miếng vải che mặt kia hắn vẫn luôn mang theo bên mình chưa ném đi, lúc này nó lại có đất dụng võ. Tạ Tri Vi chỉ lộ ra đôi mắt, sau khi bước qua cổng lớn kinh thành, nương theo định vị của cành liễu, hắn rất nhanh đã tới phủ Doãn vương.
Sau đó hắn bị chấn động toàn thân.
Toàn bộ phần phía trên phủ Doãn vương đều là ánh sáng đỏ sậm, hình thành một cái kết giới khổng lồ, kín không kẽ hở. Bên trong tường viện có một tầng binh sĩ, bên ngoài kết giới lại có một tầng binh sĩ, thật giống như người bị giam giữ bên trong là một nhân vật khó lường.
Không, Mục Hạc quả thật là một nhân vật khó lường.
Xa xa có dân chúng tụ tập chỉ trỏ nơi đó, hiển nhiên là đang lấy phủ Doãn vương và ánh sáng kỳ quái này ra làm đề tài. Tạ Tri Vi bình tĩnh đi tới, gọi tiểu nhị cho thêm chén trà, ngồi ở bàn trà bên cạnh dỏng tai nghe ngóng.
“Nói như vậy, Cửu Châu Vương cũng không cần đứa con trai này của ông ta sao?”
“Huyết mạch Ma Tông thì còn cần làm gì? Ngươi không nhìn xem, xương tỳ bà cũng xuyên rồi, chậc chậc chậc, thật là thê thảm.”
“Ta có người quen làm người hầu trong phủ Doãn vương, hắn nói tối hôm qua vừa trở về thì lập tức dựng lên pháp trận gì đó, thứ ánh sáng ở bên ngoài chính là pháp trận kia!”
“Đây là loại pháp trận gì vậy?”
“Vừa rồi không phải nói ba đóa hoa sen ở trên người hắn sao, hắn lại không chịu giao ra, pháp trận này đương nhiên là để luyện bảo vật rồi.”
Lời tác giả: Chương mới, cuối năm mọi người thi cử thi cử, tổng kết công việc tổng kết công việc, còn nhớ rõ đến đây đọc truyện thật vô cùng cảm tạ!
—-
FM: *Giờ Mão: Tức từ 5 đến 7 giờ sáng.
**Xương tỳ bà 琵琶骨 (Tỳ bà cốt) tức xương quai xanh, bao trùm trên khối xương này là làn da rất mỏng, gần như không có cơ bắp hay lớp mỡ bảo vệ. Xuyên xương tỳ bà sẽ không dễ chạy thoát, nhưng cũng không trí mạng do cách nội tạng khá xa, có thể kiềm chế thân thể, một thân công phu khó có thể thi triển. Trên cơ thể quả thật không tìm được chỗ thứ hai có kết cấu thích hợp hơn. Bên dưới là ảnh minh họa một người bị khóa xương tỳ bà:v (Nguồn Zhihu)
