Đãi Thiên Hoa Khai

Lượt đọc: 4025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 133
chương 133

❊ ❊ ❊

Trạm Huyên thật sự không mong ôm ấp nữ tử khác. Kể từ khi có bảo bối Liên Hoa nhi, trái tim hắn bị chiếm trọn không còn khoảng trống, cho dù nữ tử khác đẹp như thiên tiên cũng chẳng thèm bận lòng, hắn không một chút tơ hào.

Hắn không muốn để Trạm Liên mang long thai, tất cả đều vì sợ mất đi nàng.

Lần này hắn xuất chinh, trên đường hành quân gặp mưa lớn, Trạm Huyên tìm tới một gian miếu đổ để tránh mưa, tình cờ lại gặp một nông phụ bụng đã lớn, nông phụ này vốn muốn đưa cơm cho trượng phu, không cẩn thận gặp mưa mà trượt ngã, động thai khí. Trạm Huyên vừa bước vào trong miếu, đã thấy gương mặt méo mó mồ hôi ròng ròng của nông phụ, tựa như chịu thống khổ vô cùng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thấy được lí do, hắn lập tức sai thái y vào miếu đỡ dẻ. Thời gian đằng đẵng hai canh giờ, Trạm Huyên đứng bên cửa miếu, nghe tiếng nông phụ này kêu than trong lúc hạ sinh. Nếu không biết chuyện, người khá đã nghi ngờ đó là hình phạt tàn khốc như đòi mạng. Trước đó hậu cung tuy có sinh dưỡng, nhưng Trạm Huyên chưa từng tới thăm, luôn chờ khi hạ nhân tới báo hỉ mới xem qua. Đấy là lần đầu Trạm Huyên tận mắt thấy nữ nhân sinh con, đến tận khi mưa hết, nông phụ này vẫn không thể sinh được, Triệu Trụ Tử vội giục hắn lên đường, Trạm Huyên lại như bị ma xui mà bảo đại quân đi trước, bản thân thì cứ đứng ở miếu chờ. Mãi tận khi màn đêm xuống, tiếng kêu của nông phụ càng nhỏ, thậm chí có lúc im lặng.

Rõ ràng là một nông phụ thôn dã không biết mặt, Trạm Huyên lại thấy lo lắng vô cùng. Ngay lúc hắn muốn hỏi thăm một tiếng, một tiếng rít gào xé rách trời vang lên, cả bầu trời đêm như bị tiếng thét đó chấn động. Tiếp theo, là tiếng trẻ con oa oa.

Trạm Huyên bị tiếng động này chấn kinh vô cùng. Đó là tiếng gào thét điên cuồng biết bao. Hắn cũng không biết, nữ nhân sinh con, lại gian nan như vậy!

Hắn thật sự thấy kinh hãi, nhưng thế còn chưa kết. Nông phụ này liều mạng sinh ra một bé trai, không ngừng chảy máu...đã chết rồi.

Trạm Huyên sai người an táng cho nông phụ, đi tìm phụ thân của đứa trẻ, trong lòng vẫn không thôi chấn động. Nông phụ này một cánh tay to gấp mấy so với Liên Hoa nhi, thân thể khỏe mạnh hơn Liên Hoa nhi, lại vì vậy mà nộp mạng, bà ấy vì con trẻ mà từ bỏ mạng sống, huống hồ là chuyện xảy ra trên người nàng!

Khó trách nhiều nữ tử vì sinh mà mất mạng, hắn vốn không để tâm, không ngờ sinh con là chuyện hung hiểm vậy! Nếu nàng có thai, không phải cũng có nguy cơ sao?

Ý niệm vừa nảy sinh trong đầu hắn, đuổi cũng không đi. Trái lại theo ngày tháng tích lũy, hắn càng nghĩ nếu để Trạm Liên sinh hoàng tự là hại mạng nàng, dù nàng có thể cửu tử nhất sinh, thì hồn đã lìa xác, sẽ không về nữa....Nghĩ vậy, Trạm Huyên sao dám để nàng mang thai?

Nhưng lúc nàng làm hậu, sao có thể không có con? Hắn có thể giúp nàng mọi chuyện, nhưng nếu hắn đi trước, tân hoàng đăng cơ, nàng làm gì còn chỗ đứng trong cái hậu cung này? Chỉ sợ hắn chưa chết, Liên Hoa nhi đã bị kẻ khác trù tính.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trạm Huyên tự thấy không để chuyện xảy ra, nhưng không dám nói cho nàng biết. Một là hắn không muốn thể hiện nỗi khiếp đảm này, hai là hắn quá hiểu rõ nàng. Liên Hoa nhi tất nhiên không bận tâm lo lắng của hắn, nàng sẽ cười hắn lo bò trắng răng, hơn nữa tìm đủ mọi cách để sinh ra hoàng nhi.

Hắn quyết ý giấu đến cùng, thêm chuyện Trần Mặc nữa, hắn sẽ theo nước đẩy thuyền. Vốn tưởng Trạm Liên biết chuyện hắn nạp phi chỉ tức giận chút, hắn dỗ là được, ai ngờ nàng lại nghĩ miên man hiểu lầm đến vậy! Tại hắn quá đắc ý, hắn nghĩ hắn muốn tốt cho nàng, nàng sẽ ngoan ngoan nghe lời, việc chẳng có gì, không ngờ lại tạo thành mầm họa Nghĩ lại khẩu khí và ánh mắt lạnh như băng lúc nãy, Trạm Huyên kinh hoảng khó an, "Liên Hoa nhi, ta thực sự là quá chủ trương rồi, không nghĩ tới tâm tư của muội, ta biết sai rồi, đừng giận ta nữa."

Trạm Liên vốn lòng như chết, nghe xong như củi khô gặp xuân, gương mặt xinh đẹp lại hơi nghi hoặc, "Huynh....nói thật?"

"Thật trăm phần nghìn, ta nếu nói dối muội, sẽ không chết yên!" Chỉ cần Liên Hoa nhi không giận hắn, bảo hắn thề độc thế nào cũng được.

Trạm Liên khẽ mím bờ môi, ngửa đầu nhìn hắn không nói gì.

Trạm Huyên không chịu được sự im lặng của nàng, hắn càng ôm chặt lấy nàng tựa như muốn khảm nàng vào người mới an tâm, "Liên Hoa nhi, ta chọc giận muội, muội muốn ta làm gì cũng được, chỉ cần muội đừng bỏ ta, chán ghét ta, ta sẽ làm hết, đừng bỏ rơi ta."

Thanh âm của hắn chưa từng mềm mỏng như vậy, hắn trước giờ đều vờ vịt đồng ý với nàng, bây giờ là thật lòng, hắn không thể mất tình yêu của nàng, nếu tình cảm độc nhất vô nhị này, nàng không muốn cho hắn, thì hắn...có sống cũng chỉ là các xác không hồn.

Trạm Liên nghĩ tới muôn vàn lí do, lại không ngờ là lí do khiến người ta dở khóc dở cười vậy. Tiếp tục nghe hắn nói thế cũng thương xót, tâm vốn cứng nay lại mềm.

Trạm Huyên bức bối chôn đầu ở cổ nàng, lẩm bẩm gọi Liên Hoa nhi, Liên Hoa nhi. Nghe kĩ ra, so với một con cún con vừa chọc giận chủ nhân giờ ư ử xin tha có gì khác nhau?

"Vậy giờ huynh vẫn muốn nạp phi?" Trạm Liên để hắn ôm rất lâu, khẽ lách người ra, nhìn thẳng hắn mà hỏi.

Trong mắt hắn sáng ngời, vội vàng lắc đầu.

"Vẫn để người khác sinh con cho huynh?"

Trạm Huyên lại lắc đầu như trống.

Nàng trừng mắt hắn liền mím môi, lát sau, nàng giơ nắm đấm nhỏ nện lên ngực hắn, "Cho huynh chết, cho huynh chết!"

Trạm Huyên thấy nàng chịu đánh mình, nhất thời lòng vui như hoa. Đứng ở đó kệ nàng đánh, lại sợ nàng đánh đau tay, khuyên nàng đừng đánh nữa.

Trạm Liên vừa khóc vừa cười, cuối cùng đánh mệt, liền cắn vào cổ hắn.

Trạm Huyên giữ mông nàng ôm chặt lấy nàng, đưa tay đỡ lấy lưng nàng, để nàng càng có thể dùng sức hơn.

Trạm Liên lại không nỡ, nàng ngẩng đầu lên, áp vào trán hắn đối mắt với hắn, trong ánh mắt nhẹ nhàng, như có vàn câu ngàn lời.

Trái tim lên voi xuống chó của Trạm Huyên đã đập lại, bàn tay đưa lên, muốn hôn nàng, Trạm Liên lại đưa tay bịt miệng hắn, không cho hôn.

"À, trong lòng huynh...muốn muội như thế nào?" Trạm Liên nhìn gương mặt tuấn tú trong gang tấc, nhẹ nhàng hỏi hắn.

"Chỉ muốn muội, đừng nghĩ tới ai khác." Trạm Huyên hôn bàn tay nàng, si ngốc nhìn nàng.

Trạm Liên cuối cùng đã cười tươi rói, "Ta cũng chỉ nghĩ tới huynh, chưa bao giờ nghĩ tới ai, cũng không muốn huynh nghĩ tới ai khác."

Trạm Huyên đầu tiên sững sờ, bỗng nhiên trong mắt lóe tia sáng, "Liên Hoa nhi!"

Nàng đây là...!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »