Đại Quốc Tặc

Lượt đọc: 17307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 70
nhện độc

❊ ❊ ❊

- Đa tạ ơn cứu mạng của công tử!

Sau khi thanh niên áo đen nói, một người đàn ông trung niên thân hình thấp bé đi lên nắm tay hành lễ.

Giang Long nhìn sang chỉ thấy một người đàn ông trung niên thấp bé, mắt không lớn lóe lên sự thông minh và toan tính, hai chân quấn chặt xà cạp, đi giày vải đen, có vẻ rất là nhanh nhẹn lão kuyện.

- Vị huynh đài này không cần khách sáo như thế.

Giang Long giơ tay ra đỡ một cái.

- Vài ngày trước Phàn huynh có ơn cứu mạng ta, nếu phải cám ơn thì ngươi đi cám ơn Phàn huynh mới đúng.

- Ta và Phàn Nhân có giao tình mười mấy năm, đối với Phàn Nhân không cần phải nói tạ ơn?

Người trung niên nhỏ gầy cười hì hì.

Lúc này đứng ở bên cạnh người trung niên gầy là một tên to lớn mặt đen, đột nhiên nhấc một đôi tay lớn như chiếc quạt vỗ mạnh vỗ vào lồng ngực rắn chắc, quát lớn:

- Ta Hồng Thiết Trụ ăn nói vụng về, sau này có cần gì cần đến ta, Cảnh công tử cứ nói, Kể cả lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng không từ chối!

- Ba huynh đệ chúng tôi cũng vậy!

Ba người đứng cạnh đó cũng đồng thời ôm quyền.

Người to lớn mặt đen cơ thể tráng kiện, nếu so về độ to lớn thì ở đây thì gã chỉ thấp hơn Tần Vũ một chút, trên người toát lên vẻ hoang dã.

Ba người còn lại diện mạo bình thường, nhưng khắp người đều có một vẻ cứng rắn.

- Ba vị này là ba vị đương gia của Tề gia bảo ở Bắc Cương, không chỉ trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa không biết đã chặt bao nhiêu đầu kỵ binh dị tộc rồi.

Sài Thế Vinh giới thiệu.

- Sài công tử trước mặt người khác thổi phồng chúng tôi như vậy thì thôi, nhưng làm sao có thể trước mặt hậu nhân của Cảnh Hiền Hầu gia nói ba huynh đệ chúng tôi chém giết bao nhiêu quân sĩ ngoại tộc như thế?

Lão đại Tề gia lúc này liền xua tay nói.

Lão nhị nói theo:

- Không sai, Hầu gia Cảnh Hiền là đại anh hùng thật sự trong lòng của vô số hào kiệt Bắc Cương đó!

- Đúng vậy, đương nhiên, Nhân đồ tướng quân...

Lão tam Tề gia cũng nói nhưng vừa mở miệng đã bị lão đại trừng mắt nhìn.

Cái biệt hiệu Nhân đồ tướng quân của Cảnh Hiền thật bất nhã, hơn lại nguồn gốc thì cũng không có gì vinh quang, chắc là ngoài những bách tính rắn rỏi khác thường ở biên cương có thể hiểu được thì đa số người khác đối với những gì Cảnh Hiền đã làm đều không thể chấp nhận.

Kể cả đã thắng trận đánh ác liệt đó, giết hơn mười vạn quân sĩ ngoại tộc, nhưng Cảnh Hiền nhưng trước khi khai chiến lại giả vờ đầu hàng, hơn nữa còn mang theo bộ hạ tận tay chém đứt hơn một vạn cái đầu của bách tính Đại Tề!

Nhân đồ tướng quân?

Giang Long nghe thấy trong lòng khẽ động.

- Ha ha, hôm nay là ngày ta và Giang Long hiền đệ chính thức kết giao bằng hữu, chúng ta đi tìm tửu lâu ngồi một chút?

Sài Thế Vinh đột nhiên mở miệng đổi đề tài.

- Được!

Hồng Thiết Trụ là một tên nghiện rượu, vừa nghe đến hai chữ tửu lâu là mắt đã sáng lên, là người đầu tiên trả lời.

Giang Long hôm nay phải đi nông trang, không muốn trở lại huyện thành.

Nghĩ một lát, rồi mở miệng đề nghị:

- Hảo tửu mỹ thực trên xe ngựa của ta không thiếu, chi bằng chúng ta cùng đi đến chân núi Ô Thạch Sơn đến khu lâm viên đó uống một trận, mọi người thấy sao?

- Được!

Sài Thế Vinh nghe thấy hai mắt sáng lên:

- Hôm nay lúc tờ mờ sáng, trong phủ ta hoa hạnh cũng nở rồi, mà dưới chân núi không có gió, so với ở đây thì sẽ ấm hơn, chắc là mấy ngày trước đã rất thích hợp để ngắm cảnh rồi, chúng ta hôm nay đi đến đó chơi một chuyến đi.

Phàn Nhân nghe vậy không có ý kiến.

Hồng Thiết Trụ thì nhẹ giọng than thở, gã là người thô lỗ, đối với việc ngắm cảnh nho nhã như thế thấy không thích.

Nhưng gã cũng không muốn làm mất nhã hứng của mọi người, dù sao thì có rượu ngon, đồ ăn ngon, đến lúc đó chỉ để ý ăn là được rồi.

Người trung niên thấp bé và ba huynh đệ Tề gia cũng không phản đối.

Sau đó Sài Thế Vinh giới thiệu cho Giang Long.

Người trung niên đó tên là Hầu Giang, biệt hiệu Giang Thượng Phiêu, khinh công tuyệt vời.

Ba huynh đệ Tề gia là Tề Uy, Tề Vũ, Tề Hùng, bọn họ còn có một đệ đệ nữa là Tề Tráng lần này bị quan phủ truy nã.

Tên bốn người hợp lại là uy vũ hùng tráng.

- Hôm đó ta từng nói, nếu ngươi có thể giúp ta cứu được những bằng hữu trong danh sách, ta sẽ nợ ngươi một phần ân tình.

Phàn Nhân đột nhiên mở lời:

- Hiện tại ngươi đã cứu được năm người bằng hữu của ta, coi như ta nợ ngươi một nửa.

- Phàn Nhân, ngươi thật là không thú vị chút nào, ta đã nói hôm nay là ngày cùng Giang Long hiền đệ kết giao, sau này mọi người đều là bằng hữu, còn nói gì đến ai nợ ai?

Sài Thế Vinh tính tình cởi mở, nghe vậy liền bất mãn cau mày nói.

Giang Long nhìn hai người cười cười.

Nếu chỉ có Phàn Nhân ở đó thì hắn chắc chắn sẽ không khách sáo, hôm gặp nguy đúng là đã nói như thế.

Mà bây giờ có Sài Thế Vinh ở đây, người này là cháu của Thành Quốc Công, mà Cảnh phủ lại có ân oán khó hóa giải với thái tử, hắn cần phải lôi kéo thêm nhiều người giúp đỡ thì mới chống chọi lại được.

Kết giao với Sài Thế Vinh, Phàn Nhân nợ một phần ân tình, hai cái đó cái nào nặng cái nào nhẹ ai cũng nhìn qua là rõ.

Phàn Nhân thấy Giang Long không nói gì, cố chấp lại nói:

- Quân tử nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy! Ta đã hứa với Cảnh công tử, làm sao nuốt lời được? Thế này đi, lần trước ngươi gặp nạn, còn nói năng lực của hộ vệ còn rất kém, đợi quan phủ thả mấy người bằng hữu của ta ra, ta sẽ ở lại Cảnh phủ bảo vệ ngươi ba năm, ngươi thấy sao?

Bên người Giang Long đã có thêm mấy cận vệ, hơn nữa Tần Vũ chỉ cần huấn luyện thêm thì cũng thành cao thủ một chọi mười, nếu Phàn Nhân khăng khăng muốn trả ơn, Giang Long sẽ không chọn cách này.

Nhưng hắn vẫn chưa mở lời từ chối, chỉ là thấy Phàn Nhân trên cổ tay đột nhiên tê ngứa liền cau mày hất ống tay áo.

Trong tay tay áo có món đồ không bị hất đi, mà thuận theo tay áo mà rơi ra.

Đó là một con nhện sặc sỡ với lớp da hoa văn màu tím đen, lớn ngang hạt đào.

- A!

Sài Thế Vinh nhìn thấy sợ hãi kêu lên, liền nhảy ra.

Kể cả không biết hàng nhưng nhìn bề ngoài và kích cỡ cũng có thể nhìn ra đây là con nhện cực độc.

Phàn Nhân cũng hoảng sợ, bản năng phản xạ vung tay đuổi con nhện đi.

Nhưng lúc này có một âm thanh nhẹ nhàng lên tiếng:

- Đừng sợ, không có lệnh của ta, Hắc Tử sẽ không cắn người đâu.

Giang Long ngay lập tức nhìn về hướng người đó, đúng là hộ vệ mới nhận là Tang Chu!

Mà Đồ Đô, một người da đen lúc nào mặt cũng đờ đẫn, Cương Đế Ba Khắc lúc này khóe miệng cười nhẹ một cười, giống như đang xem trò vui vậy.

Một con nhện lớn như vậy, cắn một cái thì có lẽ là trâu đực cũng chết?

Phàn Nhân nghe vậy cảm giác như người bị cứng lại, cánh tay cứng đờ, sắc mặt khó coi.

Đùa hay thật đấy?

Hồng Thiết Trụ, ba huynh đệ Tề gia, còn có Hầu Giang sắc mặt cũng trầm xuống.

- Ta không có ác ý, chỉ là muốn nói với các ngươi, tiểu thiếu gia sau này có mấy người chúng ta cái bảo vệ, sẽ không có chuyện gì.

Tang Chu mắt nhìn Đồ Đô một cái.

Rất hiển nhiên, Tang Chu bị người này giật giây mới đem nhện bỏ vào tay áo của Phàn Nhân.

Phàn Nhân vốn chỉ có thần sắc khó coi sửng sốt ở đó, giờ thì sắc mặt càng khó coi!

Y không nghĩ tới trong Cảnh phủ vẫn còn cao thủ lợi hại đến thế này!

Hành tẩu giang hồ mười mấy năm, đã gặp rất nhiều chuyện, y sẽ không vì Tang Chu là phụ nữ, lại rất mêm yếu rồi lại xem thường Tang Chu.

- Hắc Tử.

Lúc này Tang Chu thấp người xuống, nhẹ giọng gọi một tiếng.

Con nhện kia lập tức nhả tơ, một đầu đính trên tay áo của Phàn Nhân, sau đó vừa nhả tơ vừa hạ xuống đất.

Sau khi chạm đất thì chạy về chỗ Tang Chu, tiếp theo bò lên cổ tay trắng như tuyết của nàng.

Tang Chu dùng cánh tay kia vuốt ve con nhện khủng khiếp đó, trong miệng còn nói thầm. Nhìn hình ảnh đó, không biết làm sao mà những người đang ở đó đều rợn tóc gáy, lạnh run người.

Giang Long cũng giật mình, hắn kiếp trước sống ở trong rừng mưa phía nam nên biết độc của con nhện to như thế không đến mức cứ để thấy máu là chết, đứt ruột đứt gan, nhưng nếu bị cắn một cái thì kể cả người to lớn trưởng thành chỉ cần chạy trăm bước là tắt thở bỏ mạng.

Nhưng lòng dạ sâu sắc như hắn bề ngoài vẫn giữ được bình tĩnh, không như Sài Thế Vinh nhảy ra luôn, mặt tái nhợt.

Hắn thấy sắc mặt mọi người đều không tốt liền trách mắng Tang Chu một câu.

Coi như Phàn Nhân đã chuộc tội, đồng thời cũng có thể phá vỡ không khí trầm lắng nặng nề.

Nhưng lúc này Tang Chu sau khi sờ đến túi tiền ở hông, đột nhiên hoảng loạn nói:

- Không ổn rồi, Oánh Lục của ta đâu mất rồi?

Còn có một con nhện độc khác?

Sài Thế Vinh, ba huynh đệ Tề gia và Hầu Giang sắc mặt đều thay đổi, liên tiếp lùi về sau.

Phàn Nhân đỡ hơn một chút, ánh mắt cảnh giác tìm xung quanh.

Giang Long đang định mở miệng trấn an để Tang Chu không vội vàng, từ từ nghĩ xem Tang Chu có lấy Oánh Lục ra hay không.

Thì đột nhiên cảm thấy cánh tay phải đột nhiên tê ngứa.

Hắn cứ nghĩ là ảo giác, hoặc là bị áo quét đến ống tay áo.

Nhưng lập tức cảm thấy có một vật sống chạy trong tay áo.

Giang Long sắc mặt cứng đờ, lập tức từ từ nhấc tay phải lên, tay trái vươn ra rồi kéo ống tay áo lên một cách chậm rãi.

Lúc kéo lên đến khửu tay thì có một con nhện còn to hơn cả Hắc Tử màu xanh biếc bắt đầu hiện ra.

- Á?

Tang Chu hét lên kinh hãi:

- Tiểu thiếu gia đừng cử động, để ta tới lấy nó ra.

Nhìn thấy Tang Chu như thế, mọi người không cần hỏi cũng biết đó là Oánh Lục.

- Con nhện lớn này lúc nào cũng không nghe lời thích chạy lung tung?

Sắc mặt Giang Long trắng bệch, thấy Tang Chu chạy tới liền hỏi nhỏ.

Một con vật hung dữ thế này nếu thuần dưỡng không tốt thì kẻ địch không đánh được thậm chí lại còn tự hại chết mình.

- Không phải.

Tang Chu chạy đến gần, không trực tiếp bắt lấy Oánh Lục, hiển nhiên là loài hung dữ này chỉ có bản năng chứ không có trí khôn, gặp nguy hiểm sẽ cảnh giác, nếu bị hiểu nhầm thì nó sẽ tấn công Tang Chu:

- Nó và Hắc Tử đều nghe lời nhưng không biết tại sao hôm nay đột nhiên chạy đến chỗ tiểu thiếu gia.

- Oánh Lục à.

Tang Chu lấy ngón tay đặt trên bàn tay của Giang Long, lên tiếng gọi.

Nhưng không biết có chuyện gì mà Oánh Lục nghe thấy xong thì theo bản năng đi về phía Tang Chu mấy bước rồi lại đột nhiên quay đầu lại.

Tang Chu sửng sờ, liền gọi lần nữa.

Nhưng Giang Long lúc này lại chỉ vào cái tay còn lại của Tang Chu nói nhỏ:

- Ngươi xem con nhện này có phải muốn bò về phía ta không?

Mọi người nghe thấy đều nhìn lại, nhìn thấy Hắc Tử cũng thuận theo cánh tay Tang Chu chạy qua vai rồi qua tay bên kia rồi bò về phía Giang Long.

Tang Chu nhìn thấy trong lòng hoảng hốt, lập tức rời tay ra.

Nhưng Hắc Tử không bỏ cuộc, nhả tơ vào tay Tang Chu, sau đó trượt nhanh.

- Sao lại không nghe lời rồi?

Đồ Đô lúc này lấy hai chiếc rìu cắm sau lưng ra.

Vì phải đồng tâm hiệp lực bảo vệ Giang Long nên Đồ Đô Tang Chu và Cương Đế Ba Khắc mấy ngày nay đều ở cùng nhau, lộ ra một chút bản lĩnh thật sự, như vậy sau này lúc nào gặp nạn thì dễ ứng phó hơn.

Chính vì thế, Đồ Đô mới biết Tang Chu thuần dưỡng độc vật có bản lĩnh rất lợi hại.

Lúc trước thấy Phàn Nhân xem thường mấy người bọn họ nên Tang Chu mới cho Phàn Nhân biết chút lợi hại.

Nhưng lại không nghĩ bây giờ hai con nhện này lại không nghe lời.

Hơn nữa một con bám trên tay áo Giang Long, một con thì muốn bò qua.

Hai con này hung dữ có thể cắn chết người, vì muốn bảo vệ an toàn cho Giang Long nên không chừng phải dùng rìu đập chết con nhện ở dưới đất này.

Nhưng mà lúc Đồ Đô định động thủ, Giang Long trong lòng động lên một cái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »