Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Thật khó cho rằng tôi thích Akiyoshi như một đối tượng yêu đương giống như cô ấy nói. Nhưng tôi thấy bất mãn vì người bạn thân thiết của mình, người quan trọng duy nhất của mình bắt đầu quay về hướng khác ngoài tôi.

Và những việc tôi làm đã gây tổn thương vô cùng lớn cho cô ấy.

Tôi phải đối diện với sự thật đó. Để đối diện với nó, tôi đã tới đây.

Sau khi nói xong, cảm giác như không khí xung quanh loãng hẳn đi. Tôi thấy khó thở, trống ngực vang lên rộn rã.

Việc tiếp nhận cảm xúc của mình hóa ra khó khăn đến thế.

Khóe miệng Wakisaka khẽ giãn ra.

"Thế ư. Điều tôi sắp nói chắc không có gì mới mẻ, nhưng chẳng ai có thể chỉ chú ý tới một người duy nhất, và cô ấy thực ra vẫn luôn quan tâm tới cậu đấy."

"... Vâng."

Tôi biết như vậy. Chuyện đó chỉ cần ngẫm nghĩ một chút sẽ thấy, vậy mà tôi lại...

"Thế chuyện cậu muốn hỏi là về Akiyoshi à?"

"Vâng. Ừm, anh có biết chuyện Moai sắp giải thể không ạ?"

"Biết chứ."

"Chuyện đó là do em làm."

Tôi thẳng thắn thông báo như vậy, nhưng thực ra tôi vẫn thấy sợ khi phải kể về tội lỗi của mình, cảm giác như dạ dày tôi co lại.

Không biết Wakisaka nghĩ thế nào. Tôi đoán anh ta sẽ không nghi ngờ cũng không tức giận. Thực tế, đúng như tôi nghĩ, anh ta chỉ nói "Thế à". Câu nói đó còn đau hơn cả hai phản ứng trên.

"Chuyện ấy diễn ra thế nào?"

Trước câu hỏi vô cùng đương nhiên của Wakisaka, tôi không biết có nên trả lời hay không. Phần yếu đuối trong tôi muốn tôi kể ra mọi chuyện sau khi đã lược hết những chi tiết bất lợi cho tôi.

Nhưng tôi đã kể ra tất cả. Tất cả nghĩa là việc tôi cố phá hủy Moai, và cả việc tôi đã làm tổn thương Akiyoshi.

Không phải vì tôi đã mạnh mẽ để khắc chế phần yếu đuối trong mình. Tôi nghĩ chỉ là tôi sợ phần yếu đuối đó sẽ mãi yếu đuối, và tôi sẽ càng lúc càng trở nên thảm hại hơn mà thôi.

Nghe xong, Wakisaka không chút lưỡng lự mà nói.

"Cậu tệ thật."

Thật chẳng khách khí gì cả.

"Akiyoshi hay kể với tôi về cậu lắm, chí ít thì cho tới khi cậu rời khỏi Moai."

Wakisaka chăm chú nhìn tôi.

"Cô ấy phàn nàn và trách móc cậu, nhưng đương nhiên điều đó thể hiện sự tin tưởng và tình bạn sâu sắc với cậu. Chuyện lần này cũng vậy, có lẽ cô ấy cũng có điểm sai, nhưng cậu đã phản bội lòng tin của Akiyoshi dành cho cậu."

"... Anh nói đúng."

Đây là lần đầu tiên có ai đó ngoài Akiyoshi phê phán tôi về vụ việc lần này, tất cả những lời phê phán đó đều đâm vào tôi với góc đâm chính xác nhất.

"Thế qua những chuyện đó cậu muốn hỏi gì?"

Tôi không biết câu nói đó xuất phát từ lòng tốt bụng hay sự thờ ơ không quan tâm của Wakisaka. Dẫu thế nào tôi cũng thấy biết ơn tính cách công bằng của anh ta.

Anh ta đã cho tôi cơ hội để nói ra lý do mình tới đây.

"Em có thể..."

Đúng là tôi ghét Wakisaka, nhưng tôi đã cần thêm một giây hô hấp để chuẩn bị tinh thần cho việc anh ta ghét mình.

"Em có thể làm gì cho Moai không?"

Tự tôi cũng biết mình đã đòi hỏi quá nhiều, thành thử việc nói ra điều đó cần dũng khí hơn nhiều việc thú nhận rằng tôi từng ghét Wakisaka. Tự tôi đã phá hủy Moai, tự tôi đã làm tổn thương Akiyoshi, mà giờ tôi lại nói điều này. Tôi biết mình sẽ bị ghét bỏ, bị nhiếc móc, bị coi thường, nhưng tôi vẫn phải nói ra câu đó.

Đúng như dự đoán của tôi, tôi nghe thấy tiếng thở sâu của Wakisaka như muốn đâm thủng tinh thần mình.

"Cậu nghĩ mình sẽ làm được gì?"

Anh ta không nói "Ở cái lúc muộn màng này", nhưng tôi thực sự đã nghe ra ý đó.

Tôi cố trấn tĩnh trái tim chao đảo, kìm lại đôi chân muốn chạy trốn của mình.

"... Xin lỗi anh, em không biết. Em thực sự không biết. Em chỉ nghĩ có thể mình sẽ làm được điều gì đó."

"Tại sao cậu nói điều này với tôi?"

"... Vì anh là người ngoài."

Cách nói của tôi dễ khiến người khác phật lòng, nhưng Wakisaka không tỏ ra hài lòng hay phật ý gì cả.

"Đối với Moai, giờ em đã là người ngoài. Vì thế nên em muốn nghe ý kiến của anh Wakisaka, bởi hồi đó anh đã giúp đỡ Moai với tư cách một người ngoài."

Không hiểu sao trong đầu tôi không xuất hiện cụm từ "nên mới đến đây" như mọi khi.

Wakisaka khoanh tay, nhìn bức tường phòng nghiên cứu. Tôi bất giác nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy ở đó chỉ có bức tường với một cái lỗ nhỏ.

"Câu tôi sắp nói đơn thuần là một câu hỏi."

Wakisaka nói.

"Cậu hiểu như thế nào về Moai? Cậu phá hủy nó rồi lại muốn đưa nó về trạng thái cũ, rốt cuộc là vì cái gì?"

"À..."

Tôi định nói "Vì Akiyoshi", nhưng kịp dừng lại. Tôi nghĩ không phải vậy, chắc chắn không phải vậy. Thiếu chút nữa thì tôi lại nói vì người khác, và lại đổ lỗi cho người khác.

Tôi vắt óc nghĩ về ý nghĩa của câu hỏi. Tôi không nghĩ về việc Wakisaka muốn nghe câu trả lời thế nào, tôi thực sự đã tự hỏi mình câu đó.

Tôi tìm kiếm những câu từ thành thực không chút hoa mỹ.

Rồi tôi tìm thấy.

Không phải tôi nhớ ra. Nó đã luôn luôn nằm trong một góc trái tim tôi.

"Em..."

Tôi đã vờ như không thấy. Tôi đã cố che giấu để không ai thấy được.

Nhưng trong tôi không có cảm giác nào mạnh mẽ hơn thế.

"Em đã luôn muốn ở đó."

Đúng vậy. Chỉ vì như vậy thôi. Trước đây cũng chỉ vì như vậy.

Chỉ có duy nhất lý do đó.

Đó là điều duy nhất tôi không nói được với Akiyoshi.

Nếu tôi có thể nói ra, có lẽ đã kịp.

Không nhất thiết phải là lần chia tay đó. Hai năm trước, một năm trước, hay một tháng trước cũng được. Chẳng khi nào là muộn cả.

Chỉ cần tôi có dũng khí gọi cho Akiyoshi, hẹn gặp và nói với cô ấy rằng tôi muốn ở lại Moai ngày đó là đủ.

Nhưng tôi đã không nói được. Tự tôi đã cản trở mình chỉ với điều giản đơn đó.

Câu đó đâu có gì thảm hại, cũng đâu có đáng xấu hổ.

Dẫu tôi có thấy thảm hại, thấy xấu hổ đi nữa, thì việc tôi không thể vượt qua suy nghĩ đó còn khiến tôi đáng thương hơn.

Tôi đã không hiểu được.

Rằng cố che giấu sự yếu đuối của bản thân là một việc thế nào.

Giờ đây, khi cuối cùng tôi đã hiểu ra.

Thì đã không còn kịp nữa, không thể quay về như trước nữa.

Tôi không thể có được nơi đó nữa.

"Em chỉ muốn nơi đó không biến mất. Chỉ có vậy, thật sự, em chỉ muốn có vậy..."

Hơi thở của tôi loạn nhịp, tôi không thể nói một cách rành mạch.

Lồng ngực tôi vẫn đau âm ỉ.

Vừa chịu đựng cơn đau, tôi vừa nghĩ:

Chắc lúc đó Akiyoshi đau lắm.

Cơn đau trong ấm ức có lẽ còn nhức nhối hơn nhiều.

Nghe tôi nói xong, Wakisaka gật đầu nói "Thế à" với vẻ mặt không cảm xúc.

"Nhưng dù cậu có thể làm gì đó thì cũng không lấy lại được nơi mà cậu mong muốn đâu."

Tôi biết.

"Như vậy cũng được ư?"

Tôi hít vào và thở ra mấy hơi thật sâu. Sau đó tôi nuốt nước bọt.

"Em nghĩ em sẽ rất buồn."

Tôi không được phép che giấu nữa.

Tôi không thể buồn rầu vì Akiyoshi không chú ý tới mình, để rồi lén làm tổn thương cô ấy nữa.

"Nhưng có những bạn muốn ở lại Moai hiện tại, giống như em muốn ở lại Moai ngày trước vậy."

"Ra là vậy."

Wakisaka gật đầu, cái gật đầu sâu nhất từ đầu buổi tới giờ.

"Nghĩa là cậu chỉ muốn cứu giúp bản thân mình trong quá khứ thôi, phải không?"

Tôi nghiền ngẫm ý nghĩa của câu đó rồi gật đầu.

"... Vâng, em nghĩ vậy."

Đúng như anh ta nói.

Tôi chẳng còn ngôn từ gì để tô vẽ cho mục đích của mình nữa.

Vài giây sau khi tôi đáp, không hiểu Wakisaka nghĩ gì, anh ta nghiêng đầu nhìn tôi.

Sau đó anh ta khẽ nhếch khóe miệng. Đó là nụ cười đầu tiên của anh ta mà tôi thấy ngày hôm nay.

"Nhưng mà này, cậu đang chắn đường cô ấy kìa, mau tránh ra cho người ta đi đi chứ."

Tôi ngoảnh đầu lại, cô gái khi nãy lao ra khỏi phòng đang đứng đó với hộp đồ trị thương, vẻ mặt khó xử. Tôi cúi đầu chào và nhường đường, cô gái vội bước vào phòng, chỉ chiếc ghế xếp rồi bảo tôi "Cậu ngồi xuống đây."

Nhìn cảnh đó, lần này Wakisaka cười thành tiếng.

"Xin lỗi cậu nhé, cô ấy cứ thích lo chuyện bao đồng thế đấy."

Nói rồi Wakisaka đứng dậy cầm cặp sách, dợm bước khỏi phòng. Tôi phớt lờ cô gái đang định khử trùng cho khuỷu tay mình, toan đứng lên gọi, nhưng trước khi tôi kịp cất tiếng anh ta đã quay về phía tôi.

"Tôi sẽ gọi lại cho cậu sau."

Wakisaka ra khỏi phòng, cùng lúc đó tôi bị cô gái giữ chặt, bắt ngồi trên ghế.

Tôi không thể phớt lờ ý tốt của cô ấy thêm nữa, đành ngồi ngoan ngoãn để cô ấy xem vết thương cho. Cô gái bật cười như thể vừa nhớ ra chuyện gì.

"Cô ấy cứ thích lo chuyện bao đồng thế đấy."

Tôi ngồi im, chăm chú nhìn cái lỗ nhỏ trên tường.

Vừa xỏ tay vào chiếc áo dài tay, tôi vừa nghĩ giá mà mùa xuân kéo dài thêm một chút. Tôi ăn lát bánh mì nướng với xa lát mua ở cửa hàng tiện lợi rồi uống cà phê, chợt có một bức thư điện tử như muốn thúc giục tôi lên đường được gửi tới điện thoại của tôi.

"Em rất mong được gặp lại anh."

Bức thư trang trọng kết lại bằng câu nói đó. Từ lần liên lạc trước tôi đã nghĩ thật khéo léo khi viết được một bức thư vừa lễ phép nghiêm trang, vừa dễ thương như vậy.

Uống hết cốc cà phê, tôi tráng qua cốc rồi đặt vào bồn rửa. Tôi khoác áo khoác, cầm chiếc cặp công sở giản dị lên, chỉ như vậy một "tôi" thường ngày đã hoàn tất. Thường ngày tâm trạng tôi khá nặng nề khi "vào chế độ ra khỏi nhà" thế này, nhưng hôm nay điểm đến của tôi khác mọi hôm nên lòng tôi thư thái hơn.

Tôi nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa mới tới giờ chạy của chuyến tàu tôi định bắt. Từ nhà tôi ra ga mất mười lăm phút. Tôi ra khỏi nhà sớm một chút, vốn tôi là người nghiêm túc, từ hồi đi làm tới giờ mới đi muộn vài lần. Đúng lúc đó tôi bắt gặp chị gái phòng bên vừa đi chạy bộ về, chúng tôi cúi đầu chào nhau. Tôi khá thích khu chung cư này, vì tường chung cư khá dày, nó giúp tiếng cãi nhau của tôi với bạn gái không bị chị phòng bên nghe thấy.

Tôi đi bộ ra ga mất đúng mười lăm phút. Mồ hôi rịn ra trên trán, tôi oán trách nhìn mặt trời nghĩ giờ vẫn là mùa xuân mà sao nóng vậy.

Tôi đi qua cửa soát vé và đứng đợi, tàu điện lập tức chạy đến. Ga gần nhà tôi nhất là ga đầu tuyến, vì thế tôi có ghế để ngồi, đó cũng là một lý do khiến tôi thích căn hộ của mình.

Tôi đi tàu từ đây, rồi phải đổi tàu, đi hết tầm một tiếng sẽ tới nơi cần tới hôm nay.

Trong lúc nghĩ ngợi về những điều định nói, tôi ngủ thiếp đi mất, tới ga cần đổi tàu mới tỉnh dậy, tôi cuống quýt xuống tàu.

Sau khoảng mười lăm phút chịu cảnh rung lắc trên tàu điện ngầm, tôi tới được ga gần trường đại học cũ. Hôm nay là thứ Bảy nên ít người, vẫn còn thời gian nên tôi mua cà phê lon ở máy bán hàng tự động trong nhà ga rồi đứng đó uống luôn.

Sau khi chuyến tàu điện tiếp theo rời khỏi, tôi cất bước tới trường. Vừa thỏa thuận với thể lực ngày càng sụt giảm theo năm tháng của mình, tôi vừa lên thang cuốn để lên mặt đất.

Tôi đi qua cổng chính, không cần nhìn bản đồ mà đi thẳng về phía nhà ăn lớn nhất trong khuôn viên trường - nơi tôi cần tới. Tôi thích món cá tẩm bột chiên ở đây, và thấy hơi tiếc khi nghĩ chắc hôm nay họ không làm món đó.

Càng tới gần nơi cần đến, số lượng sinh viên càng đông. Tại góc rẽ cuối cùng trước nhà ăn, tôi được một cô gái vui tươi cất lời chào. Tôi lỡ nở nụ cười công nghiệp hoàn hảo của mình với cô gái đó, rồi lập tức tự kiểm điểm bản thân.

Trước nhà ăn có đặt một chiếc bàn dài, có ba sinh viên đang ngồi đó. Tôi hỏi chuyện em sinh viên nữ đầu tiên chú ý tới mình, và nhận ra có lẽ cô bé cũng đang căng thẳng chẳng kém gì mình.

"Chào em, anh là Tabata Kaede." Tôi lấy ví đựng danh thiếp trong túi ra, đưa danh thiếp cho cô bé. Cô bé lễ phép nhận lấy, đối chiếu tên công ty và tên tôi với danh sách trong tay rồi dùng bút dạ đánh dấu vào đó.

"Cảm ơn anh hôm nay đã tới tham dự ạ. Chúng em có phát tài liệu và nước uống bên trong lối vào, anh nhận giúp chúng em nhé."

"Ừ, cảm ơn em."

Lần này tôi cố gắng cười một cách thật tự nhiên rồi bước vào nhà ăn. Bên trong bật điều hòa dìu dịu. Tôi làm theo lời cô bé, nhận trà và tài liệu rồi vào bên trong. So với nhà ăn trong ký ức của tôi, những chiếc bàn đã được cất đi gọn ghẽ, ghế được xếp quây lại thành nhiều vòng tròn. Trong phòng trang bị máy chiếu để những người ngồi trong góc cũng dễ dàng nhìn thấy, tôi đang nghĩ người dẫn chương trình chắc sẽ đứng ở đó thì một cô gái từ trong đám đông chợt nhảy ra trước mắt tôi.

"Chào anh ạ. Cảm ơn anh trong lúc bận rộn vẫn dành thời gian qua tham dự ạ."

"Chào em, lâu rồi mới gặp nhỉ."

Gương mặt nhẹ nhõm khi gặp được người quen có lẽ là biểu cảm tự nhiên nhất của tôi trong ngày hôm nay.

"Phải tới một năm rồi anh nhỉ. Vì anh Tabata cứ tránh em đấy thôi."

"Anh có tránh đâu. Chỉ là mấy lần đó không thu xếp được thời gian thôi. À, Tosuke nhờ anh xin lỗi em vì hôm nay không tới được."

"Anh ấy lại bận đi chơi với chị nào rồi ạ?"

Kawahara ra vẻ láu lỉnh nói, tai cô ấy không còn đeo khuyên như ngày xưa. Cô ấy đã là một phụ nữ trưởng thành mặc chiếc áo vest kẻ sọc nhỏ.

"Nhưng mà thực sự cảm ơn anh, bọn em tổ chức đột xuất như vậy mà anh vẫn thu xếp để tới tham dự cùng. Thú thực, em nghĩ anh không thích nói về mình, nên hồi còn làm chủ nhiệm em đã không nhờ anh phát biểu. Thế nên khi anh đồng ý, em đã rất ngạc nhiên."

"Trong thư em viết rõ 'Thật hả anh?' nên anh cũng cảm nhận được sự ngạc nhiên của em rồi. Ừm, em biết mà, anh sợ bị em đá nên mới phải nhận lời đấy."

"Sao anh nhắc lại chuyện xưa xửa xừa xưa vậy! Đã thế còn là chuyện khi em say nữa. Anh thù lâu nhớ dai quá đấy."

"Vì anh có phải đầu gấu như em đâu."

Hai chúng tôi cùng cười hí hí với vẻ ranh ma. Đúng lúc đó có tiếng "A lô, a lô" như để kiểm tra micro vang lên khắp nhà ăn. Tôi ngoảnh sang nhìn, đứng đó là một cậu chàng đang cầm micro với vẻ hồi hộp thấy rõ.

"Cảm ơn các anh chị và các bạn hôm nay đã tới tham dự."

Cậu ta bắt đầu bằng một câu chào lịch sự rồi hướng dẫn chúng tôi. Tôi và Kawahara ngồi xuống hàng ghế xếp ngay ngắn ở vị trí được chỉ dẫn, đưa mắt đọc qua tài liệu. Tôi thán phục nghĩ tài liệu họ làm chỉn chu thật.

"Tài liệu chỉn chu phải không anh?"

Kawahara ngồi bên cạnh hỏi.

"Em mời anh tới một phần vì muốn anh giao lưu và chỉ dẫn cho các em sinh viên, nhưng quan trọng hơn là muốn anh thấy tập thể mà chúng em nỗ lực gây dựng trong năm năm qua."

Nhìn Kawahara nói điều đó với vẻ ngượng ngùng, tôi nghĩ đó là kỹ năng giao tiếp, không thì cũng là tài năng bẩm sinh của cô ấy.

Một lúc sau, tới giờ bắt đầu buổi gặp mặt, tuy một số người tham dự vẫn chưa đến nhưng chúng tôi vẫn nhanh chóng lập thành nhóm với các em sinh viên. Ở lần chia nhóm đầu tiên, các bạn đã đi làm được chia về các nhóm theo từng ngành nghề mà các em sinh viên có nguyện vọng làm việc, tôi và Kawahara bị tách ra các nhóm khác nhau. Lúc chia tay, Kawahara dọa tôi, "Anh mà bắt nạt các em khóa dưới của em thì cẩn thận ăn đá đấy."

Chỗ ngồi của tôi ở phía đầu, ghế đã được xếp quây lại, một số sinh viên đang ngồi ở đó. Mọi người lần lượt chào tôi "Rất mong được anh chỉ dẫn ạ", với âm độ và niềm hứng khởi khác nhau, mỗi lần như vậy tôi đều đáp lại bằng nụ cười gượng gạo.

"Tôi xin tuyên bố vòng thảo luận đầu tiên bắt đầu. Nếu có gì cần trợ giúp, anh chị và các bạn hãy gọi thành viên câu lạc bộ ở gần nhất nhé."

Mặc cho tôi đang căng thẳng vì bị bao ánh mắt lấp lánh mong đợi chĩa về phía mình, ban tổ chức đã tuyên bố bắt đầu chương trình. Các em sinh viên một lần nữa đồng thanh chào tôi. Cảm giác như tôi vừa bị biến thành thầy giáo vậy.

"Chào các em, anh là Tabata Kaede. Hôm nay rất mong được các em giúp đỡ."

Tôi quyết định bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng.

"Đây là lần đầu tiên anh tham gia buổi giao lưu của mọi người, nên khá căng thẳng. Mong các em nhẹ nhàng với anh thôi nhé. Ừm, anh được chị Kawahara Risa, chủ nhiệm câu lạc bộ một thời mời tới."

Chẳng nghĩ ra chuyện gì thú vị để kể cho mấy em sinh viên đang chăm chú lắng nghe này, tôi quyết định giải thích về công việc mình đang làm trước.

Tôi giới thiệu về công ty, giải thích về nghiệp vụ, các khách hàng chính, rồi ý nghĩa của công việc. Rặt những thứ được trình bày trong các sự kiện việc làm.

Tôi biết phần giải thích của mình dở tệ, nhưng cũng đành. Vì hồi sinh viên tôi đâu có chăm chú lắng nghe. Giá mà hồi đó tôi chịu khó học lỏm một chút kỹ năng giải thích thì có phải tốt rồi không.

Nhưng nếu tôi nói với chính mình hồi sinh viên rằng sau này sẽ có ngày tôi phải giải thích về những cái đó với tư cách người đi làm, chắc tôi của ngày ấy cũng chẳng tin đâu.

Các em sinh viên lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc. Xong phần giới thiệu công việc là phần hỏi đáp. Vừa nghĩ nếu chẳng may có câu hỏi khó thì sao, tôi vừa trả lời những câu hỏi về giờ làm việc và các mối quan hệ đồng nghiệp. Chợt một sinh viên có gắn bảng tên trên ngực giơ tay. Tôi nhớ lại nội dung ghi trong tài liệu. Những bạn gắn bảng tên là thành viên của tổ chức.

"Anh có thể kể cho chúng em một trải nghiệm quý giá, hoặc một sự kiện khiến anh học được nhiều điều thời sinh viên không ạ?"

Bạn sinh viên đó hỏi như vậy.

Chắc hẳn câu hỏi này có ghi trong sách hướng dẫn. Bởi "trưởng thành" là một từ khóa nổi bật trong phương châm hoạt động của tổ chức này. Bạn này có lẽ đang muốn hỏi về điều đó.

Một trải nghiệm quý giá và những bài học ư. Tôi nhớ tới một chuyện, nhưng rồi lại nghĩ có kể ra cũng chẳng giúp ích gì cho họ, nên đành tạm gạt ý định đó đi.

Nhưng ngay sau đó tôi đã nghĩ lại.

Dẫu không giúp ích gì cho các em sinh viên này cũng được.

Có lẽ các em ấy nên biết càng nhiều chuyện càng tốt. Để từ đó có thể chọn ra những việc có ích cho mình.

Tôi nhìn vào mắt các em một lượt rồi mở miệng nói.

"Chuyện anh sắp kể không phải một trải nghiệm quý giá, nói anh học được nhiều điều từ nó thì sẽ đúng hơn."

Tôi hít vào một hơi sâu hơn bình thường.

"Chuyện là anh đã làm tổn thương một người bạn quan trọng của mình, và sau đó thì rất hối hận."

Không khí trong nhóm chừng như nặng nề hơn.

Tôi chú ý điều chỉnh tông giọng cho phù hợp với bầu không khí đó.

"Thời sinh viên, anh đã lỡ làm tổn thương một người bạn rất thân. Anh đã chà đạp lên tất cả những thứ mà người đó nâng niu coi trọng."

Bờ vai của một em sinh viên có gương mặt trẻ thơ - có lẽ em ấy mới học năm nhất - cứng lại.

"Khi anh hối hận thì đã muộn, mọi chuyện không thể vãn hồi được nữa."

Tôi thầm chọn những câu từ dễ hiểu trong đầu mình.

"Không phải vì anh ghét người đó. Trái lại, chính vì nể trọng nên anh đã coi hành động của người đó là sai lầm và nghĩ mình cần phải chấn chỉnh những hành động ấy. Việc anh làm là hệ lụy của những suy diễn chủ quan, tự ý của anh. Có lẽ trong các em cũng có những bạn có trải nghiệm tương tự."

Một cậu sinh viên khẽ gật đầu.

"Quan hệ của bọn anh đã không thể quay lại như lúc đầu nữa."

Tôi nói ra tâm sự thật của mình sau khi trưởng thành.

"Tới tận bây giờ anh vẫn hối hận. Nghe có vẻ hơi kẻ cả, nhưng anh thấy may mắn vì đã nhận ra sai lầm của bản thân. Nỗi hối hận vì đã làm tổn thương ai đó lúc này vẫn bám rễ trong anh, tạo nên con người anh hiện tại: một người luôn cố gắng thành thực với người khác trong phạm vi có thể. Nói cách khác là ý niệm luôn thành thực với mọi người đã được hình thành."

Dù tôi không biết mình có đang thực sự làm được như thế hay không.

"Ý nghĩ không bao giờ muốn làm một việc như thế lần nữa, không bao giờ muốn khiến ai đó quan trọng với mình bị tổn thương đã gây ảnh hưởng lớn tới cả công việc lẫn cuộc sống thường ngày của anh, và nó bắt nguồn từ một việc xảy ra trong thời sinh viên của anh. Nói ra điều này hơi xấu hổ, nhưng anh rất muốn mình có thể trở thành một người không gây tổn thương cho những người thân yêu, và có thể làm chỗ dựa tinh thần cho họ."

Bằng cách nào đó, tôi đã kết lại câu chuyện mình bắt đầu khi nãy.

Trong lúc kể chuyện, một ý nghĩ lần đầu tiên nảy ra trong tôi.

Có lẽ tôi tới đây là để kể lại câu chuyện này.

Có lẽ tôi đã sống qua những ngày tháng sau ngày hôm ấy cũng là để làm việc này.

Tôi thăm dò sắc mặt các em sinh viên, rồi ngước nhìn, định giục các em hỏi câu tiếp theo.

Đúng lúc đó, hai ánh mắt chạm nhau.

Ánh mắt của tôi, và ánh mắt của cô ấy.

Nãy giờ không nhìn kỹ, tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ là thành viên câu lạc bộ đang đi lại xung quanh.

Tôi liếc thấy bóng dáng cô ấy đứng quan sát sau lưng các em sinh viên, và rồi khẳng định chắc chắn.

Khi ánh mắt chạm nhau, tôi quên cả hô hấp.

Cô ấy có vẻ lưỡng lự, gật đầu với tôi một cái.

Mắt nhìn tôi, cô ấy mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại khép lại.

Tôi nghe Kawahara nói hôm nay cô ấy sẽ không tham gia.

Cô ấy mặc bộ suit , chỉ đứng đó nhìn tôi không nói.

"Anh Tabata ơi, có chuyện gì thế ạ?"

Một em sinh viên trong nhóm gọi tên tôi, dòng thời gian của tôi chuyển động trở lại. Tôi cuống quýt nói xin lỗi, hỏi để chữa cháy, "Anh trả lời như vậy có ổn không?"

Lúc tôi ngẩng đầu lên, cô ấy đã không còn ở đó nữa.

Tôi nghĩ hay là mình vừa thấy ảo ảnh? Một ảo ảnh do vết thương của tôi sinh ra, ảo ảnh thuận theo lòng tôi.

Một lúc sau, phần thảo luận đầu tiên kết thúc, tôi chào hỏi mọi người qua loa rồi đứng lên. Để chắc chắn, tôi đưa mắt tìm bóng dáng cô ấy.

Dù cô ấy có ở đây, tôi cũng chẳng định làm gì. Thế mà tôi vẫn tìm cô ấy.

Tôi khẩn trương tìm cô ấy giữa tiếng thông báo nghỉ giải lao.

Rồi tôi tìm thấy cô ấy, dễ dàng đến không ngờ.

Tôi chỉ nhìn thấy từ phía sau lưng, cô ấy đang đi về phía cửa nhà ăn.

Tới khi nhận ra, tôi đã thấy mình bước đi rồi.

Dẫu có là ảo ảnh cũng được.

Tôi không định làm gì, cũng không nghĩ mình có thể làm gì.

Nhưng tôi vẫn rảo bước về phía trước.

Từ lúc bắt đầu đuổi theo, tôi chỉ nghĩ phải làm sao bây giờ.

Một lúc sau, tôi ra tới bên ngoài. Tôi nhìn quanh, thấy cô ấy ở đó.

Cô ấy đang đi bộ dưới hàng cây. Đôi giày của cô ấy giẫm lên những chiếc lá rơi trên mặt đất.

Không phải ảo ảnh.

Không có vật cản nào giữa tôi và bờ vai nhỏ bé ấy.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, chỉ cần nhanh chân một chút, tôi có thể vỗ vào vai cô ấy.

Bờ vai từng kề cận bên tôi dù chỉ là mấy tháng ngắn ngủi sau khi quen biết đang ở ngay đó.

Tôi định cất tiếng gọi.

Nhưng một nỗi sợ hãi không sao cưỡng lại đã ngăn tôi lại.

Mọi hành động của tôi đều có thể khiến đối phương khó chịu.

Tôi không muốn bị tổn thương, tôi sợ.

... Nhưng mà...

Tớ muốn gặp lại cậu lần nữa.

Tớ đã sai lầm, tớ đã yếu đuối.

Và cậu rất khác tớ.

Giờ đây, tớ đã có thể đối diện và đón nhận tất cả những điều đó.

Nhờ có cậu, tớ đã muốn trở thành một người như vậy đấy.

Tớ đã biến lời nói dối trước đây của mình thành sự thật.

Tôi rảo chân bước, cuối cùng cũng đuổi kịp cô ấy.

Đương nhiên tôi thấy sợ. Tôi vẫn là tôi, chưa hề thay đổi.

Có thể tôi sẽ bị cô ấy lờ tịt, sẽ bị cô ấy cự tuyệt.

Nhưng bị tảng lờ cũng được. Bị cự tuyệt cũng chẳng sao.

Khi đó tôi sẽ một lần nữa thành thực với nỗi tổn thương trong lòng mình.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru