Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 258
không thể tưởng tượng nổi!

❊ ❊ ❊

Lý Duệ đã quá quen với cuộc sống cô đơn và trầm lặng.

Gã lựa chọn căn phòng rẻ tiền không xứng đáng với tầm vóc và túi tiền của gã lúc này, một mặt là vì gã đã quá nhàm chán với những gương mặt suốt ngày đến khuyên nhủ hắn quay lại với gia đình, mặt khác thì gã muốn được hưởng cuộc sống an nhàn, yên tĩnh. Trong thời gian trước khia, Lý Duệ cho rằng sự thu hẹp về diện tích nơi ở có thể làm dịu bớt những tâm tình đang dậy sóng trong lòng gã. Vậy nhưng sau khi sống ở trong căn phòng này rồi thì gã mới phát hiện ra, điều đó là một điều hoang tưởng, những vướng mắc trong lòng gã vẫn không thể nào gỡ bỏ ra được.

Vậy nhưng, tối ngày hôm nay, Lý Duệ bỗng nhiên cảm thấy nóng ruột, bất an vô cùng.

Cùng lúc đó, chiếc di động đặt trên bàn của gã bỗng rung lên, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên xé toạc cả một không gian tĩnh lặng trong màn đêm.

Đây là số điện thoại riêng của gã, ngoại trừ các trợ lý hoặc trợ thủ của gã ở công ty ra thì không một ai biết đến số này của gã cả. Hơn nữa, những người đó biết thói quen của ông chủ của họ, đó chính là Lý Duệ rất ghét bị ai gọi vào ban đêm làm phiền như thế này, ngoại trừ những việc phải giải quyết khẩn cấp ra, ai mà gọi điện thoại quấy rầy gã vào nửa đêm thế này, đảm bảo sẽ bị hắn vạc cho một trân. Chính vì vậy mà khi nghe thấy điện thoại reo, Lý Duệ theo phản xạ tự nhiên, nhanh tay chộp lấy điện thoại, khi nhìn vào số gọi đến thì gã sửng sốt sũng sờ hết cả người.

Sau khi nhấc máy lên nghe thì tiếng nói ở đầu dây bên kia càng làm cho Lý Duệ cảm thấy kinh ngạc hơn, vì đó không phải là giọng nói của Lý Đan, em gái của gã, mà là giọng nói của một người đàn ông, một người đàn ông mà gã đã rất quen thuộc.

"Lý tổng giám đốc! Chào anh! Tôi là Diệp Phong đây!"

Ở căn phòng đối diện của Lý Duệ, Diệp Phong đang cầm chiếc di động đắt tiền đáng yêu của Lý Đan lên, lịch sự chào hỏi Lý Duệ.

Sau hai ba câu nói chuyện đơn giản, cuộc điện thoại cũng kết thúc, Diệp Phong cụp máy xuống, sau đó đặt lại xuống trước mặt của Lý Đan.

"Đưa cô ta vào trong phòng nghỉ trước đi, anh còn một vài vấn đề cần bàn với người bạn của chúng ta một chút!" Diệp Phong mỉm cười nói với Lãnh Nguyệt, nhất là hai câu nghỉ ngơi được hắn nhấn mạnh khá rõ ràng.

"Vâng!" Lãnh Nguyệt hiểu ngay ẩn ý của câu nói của Diệp Phong là gì, cô không hiểu tại sao Diệp Phong đêm hôm khuya khoắt thế này lại đưa cô gái trẻ tuổi này về đây làm gì, cô ta rốt cuộc là ai nhưng xem nét mặt của cô bé này thì Lãnh Nguyệt cũng hiểu được là cô ta không muốn ở lại đây một chút nào cả, chỉ là do cô ta biết mình không thể nào trốn thoát được nên đành phải ngồi đây không dám phản kháng gì mà thôi.

Có thể là vì cái cảnh nhảy từ trên lầu ba xuống dưới đất vừa rồi quá đỗi kinh hoàng làm cho Lý Đan bị ám ảnh mãi, suốt dọc đường đi cô không dám ho he câu nào cả, nhưng Diệp Phong cũng không ngây thơ đến nỗi cho rằng Lý Đan bị hành động này của hắn làm cho sợ đến mất tinh thần như vậy. Hắn nghĩ rằng Lý Đan đang ngồi trông chờ cơ hội để trốn thoát nhưng tiếc là thực lực của cô có hạn, cộng thêm có cả Lãnh Nguyệt xem chừng nữa, vì vậy mà cho dù cô có mọc cánh cũng khó lòng mà thoát khỏi.

Nếu như có người khác ngồi bên cạnh chứng kiến thì người ta sẽ hiểu ngay chuyên nghiệp và nghiệp dư ra tay khác nhau như thế nào, Lãnh Nguyệt chỉ cần nhẹ nhàng đặt cánh tay của mình lên gáy của Lý Đan một cái thôi, là cô ta đã nhắm luôn mắt lại, ngủ ngon lành không biết trời đất là gì cả. Cân nặng chưa đầy năm mươi cân của Lý Đan đối với Lãnh Nguyệt chẳng khác nào bông gòn, thân thể của Lý Đan lúc này mềm nhũn, bị Lãnh Nguyệt xách ngược lên như xách một con gà, nhẹ nhành quăng vào trong phòng ngủ.

Cũng trong lúc này, tiếng cửa phòng vang lên liên hồi.

Diệp Phong chỉnh đốn quần áo, sau đó đứng dậy ra mở cửa đón chào, hắn đã từng có ý muốn mời Lý Duệ sang nhà hắn chơi một bữa nhưng không ngờ lần sang chơi đầu tiên này của Lý Duệ lại nằm trong hoàn cảnh éo le như thế này.

"Lý Đan bây giờ đang ở đâu?" Lý Duệ bây giờ đúng là lo cho Lý Đan quá mà tinh thần có vẻ hoảng loạn. Ngày thường Lý Duệ vô cùng vững vàng, thâm trầm và bình tĩnh, nhưng bây giờ gã đã tỏ ra vô cùng nóng vội, Lý Duệ không thể hiểu nổi tại sao Diệp Phong lại sử dụng biện pháp cực đoan với cô em gái của mình như vậy. Lý Duệ không biết là Diệp Phong làm vậy tức là ép bức gã phải hứa hon với hắn làm việc gì, hay là còn có ý đồ gì khác nữa, tất cả đối với gã đều không quan trọng, mà cái quan trọng nhất là Diệp Phong đúng là đã bắt Lý Đan.

"Anh cứ ngồi xuống trước đi cái đã!" Diệp Phong không vội vã trả lời ngay câu hỏi của Lý Duệ mà nghiêng người sang một bên, đưa tya mời Lý Duệ ngồi xuống chiếc sofa ở trong phòng. Nếu như có thể thì hắn muốn người đàn ông trước mặt hắn lúc này trở thành bạn của hắn chứ không phải kẻ thù của hắn. Diệp Phong không thể không thừa nhận rằng Lý Duệ có một bộ óc thông minh dị thường, hơn người bình thường rất nhiều, nếu không có bộ óc thông minh như vậy thì tập đoàn Kỳ Lợi làm gì có được thành tích huy hoàng như ngày hôm nay. Trên một phương diện nào đó thì Diệp Phong muốn cùng đối phương dùng những biện pháp thẳng thắn để giải quyết những khúc mắc trong công việc hơn là dùng những trò bẩn thỉu như thế này.

Rất tiếc, chính Lý Đan là người đã phá vỡ cuộc đấu công bằng mà Diệp Phong đang mong đợi đó.

Lý Duệ và Diệp Phong ngồi nhìn nhau trọn vẹn năm phút đồng hồ, sau đó gã mới hậm hực ngồi xuống chiếc ghế sofa. Lý Duệ vô cùng tức giận bởi vì chuyện như thế này sẽ làm ảnh hưởng đến những suy nghĩ của gã, cho dù tập đoàn Kỳ Lợi có phải đối mặt với việc phá sản đi chăng nữa thì có lẽ Lý Duệ cũng không có biểu hiện lo lắng như thế này. Điều này chứng tỏ rằng, cán cân giữa sự nghiệp và tình máu mủ thì đúng là tình thân đã nặng hơn rất nhiều lần.

"Anh thấy căn phòng của tôi thế nào?" Diệp Phong đưa tách trà lấy một chén rồi đẩy đến trước mặt của Lý Duệ, chậm rãi nói. Câu nói này của hắng như là những người bạn ngồi nói chuyện phiếm với nhau nhưng giọng nói của hắn lại không hề có chút khoan nhượng nào cả, trên môi hắn lúc này còn nở một nụ cười, dường như không quan tâm đến chuyện đối phương sẽ trả lời mình ra sao nữa.

Còn Lý Duệ thì cũng không có hứng thú mà trả lời câu hỏi của Diệp Phong, gã nghiến răng, rít ra từng chữ: "Điều kiện của anh là gì, anh cứ nói ra đi! Nhưng tôi muốn gặp Lý Đan trước!"

"Anh vẫn còn nhớ cuộc giao kèo giữa hai chúng ta chứ hả?" Diệp Phong mỉm cười hỏi lại.

Lý Duệ sững người một lúc, gã biết rất rõ Diệp Phong nói đến giao kèo là giao kèo gì, nửa năm, gã đã cho Thính Vũ Các thời gian nửa năm. Trong thời gian gần đây, Lý Duệ bao gồm cả tập đoàn Kỳ Lợi đã bỏ dở kế hoạch mua lại nó, bởi gã không thể tưởng tượng được người đàn ông có phần bất cần đời kia lại có biện pháp chấn hưng lại cái Thính Vũ Các sắp phá sản vì nợ nần chồng chất kia.

"Dĩ nhiên! Tôi cũng tuân thủ cái giao kèo giữa chúng ta!" Lý Duệ gằn giọng đáp lại, trong đầu của gã không ngừng tìm kiếm xem ai đã làm trái lại với sự giao kèo này giữa gã và Diệp Phong, để đến nỗi Diệp Phong phải giở thủ đoạn bắt cóc em gái gã ra làm con tim uy hiếp gã.

"Vậy thì tốt! Tôi từ trước đến giờ chưa bao giờ nghi ngờ năng lực cũng như nhân phẩm của Lý tổng giám đốc cả!" Diệp Phong gật gật đầu nói, giọng điệu của hắn trở nên lạnh lùng: "Vậy nhưng nó lại không đồng nghĩa với việc những người bên cạnh anh cũng có tấm lòng đạo đức cao thượng đó! Ví dụ như em gái anh chẳng hạn, cô ấy đã đứng sau lưng anh có và những hành động phải nói là có sức ép rất lớn lên chúng tôi!"

Mỗi một lĩnh vực đều có những quy tắc riêng của nó, thương trường cạnh tranh thì Diệp Phong không thích dùng những thủ đoạn không hợp với quy tắc bởi nó không khác gì là gian lận, dùng nhiều quá thì nó chẳng có gì là thú vị, chiến thắng cũng không hay ho gì! Vậy nhưng nếu như đối thủ của hắn mà giở trò với hắn trước thì hắn cũng không ngần ngại gì mà dùng những biện pháp cực đoan theo cách của mình để đáp trả lại cả.

Cũng giống như vụ việc hôm nay, Lý Đan dùng những thủ đoạn bất chính để đối phó với hắn nên hắn cũng sử dụng lại những biện pháp cực đoan không kém để đáp trả lại, âu cũng gọi là ăn miếng trả miếng, không bên nào chịu thiệt cả.

Còn chuyện Lý Đan gây ra thì Lý Duệ không hay biết chút nào, gã lập tức nhớ lại cuộc chuyện trò với cô em gái ở quán ăn hôm nay, rồi liên hệ nó với những câu nói của Diệp Phong lại nên rất nhanh Lý Duệ cũng đoán ra phần nào sự việc. Xem ra Diệp Phong cũng không phải không có lý do khi hành động như vậy với Lý Đan.

Nhưng cho dù như vậy thì Lý Duệ cũng không cho rằng hành động của Diệp Phong là đúng.

"Chuyện này thì tôi sẽ cho người đi điều tra nhưng hình như anh không cảm thấy rằng hành động của anh chẳng khác nào là một hành động phạm pháp hay sao? Xin anh hãy buông tha cho Lý Đan ngay lập tức, tôi có thể không truy cứu anh trước pháp luật!" Lý Duệ tức giận quát lên, nói cho cùng thì gã làm gì cũng đều đường đường chính chính, cho dù cũng có lúc giở trò gian manh nhưng chưa bao giờ gã lợi dụng lực lượng của thế giới ngầm đi uy hiếp đối thủ cạnh tranh cả.

Nhưng Diệp Phong làm gì có chuyện bị vài ba câu nói dọa nạt của Lý Duệ mà cảm thấy sợ hãi, Diệp Phong thở dài nói: "Lý Duệ! Anh không cần đem pháp luật ra nói với tôi đâu! Tôi cũng không muốn bắt cóc em gái của anh để cưỡng ép anh làm cái gì! Nhưng đây là lời cảnh cáo của tôi! Nếu anh giở thủ đoạn hạ cấp ra thì xin nói cho anh biết, anh em nhà anh còn phải học tập nhiều lắm! Tôi chỉ muốn giữa chúng ta có sự cạnh tranh công bằng và lành mạnh! Hơn nữa, tôi còn có chuyện này muốn nói với anh! Chuyện này tuy do một tay Lý Đan chủ mưu nhưng ở đằng sau cô ta có một nhân vật có thế lực vô cùng lớn ủng hộ! Tôi nói câu này chắc anh hiểu tôi đang nói về ai rồi chứ?"

Trước những lời lẽ sắc gọn của Diệp Phong, Lý Duệ không tin cũng phải tin bởi vì gã biết em gái của gã có thực lực đến đâu! Tuy cô cáo tiếng là tổng biên tập báo thủ đô, trong tay nắm nhiều nguồn quan hệ lằng nhằng nhưng nếu không có Lý Chấn đứng đằng sau thì những mối quan hệ này còn lâu mới chịu nghe cô điều khiển. Diệp Phong cho dù không nói thẳng ra nhưng Lý Duệ cũng đoán ra được rằng, cô em gái của gã đang tìm đủ mọi cách để hạ gục Thính Vũ Các giúp gã. Lý Duệ không ngờ rằng, chỉ tại gã sơ ý để cho cô em gái của gã biết được kế hoạch của gã nên mới vì gã mà làm như vậy.

Những năm đổ lại đây, Lý Duệ không bao giờ sống dưới cái bóng to lớn của Lý Chấn, gã luôn tìm mọi cách để không phải dính dáng gì tới Lý gia cả. Mười năm trước, gã giả chết để thay dổi một thân phận mới, hồi đó gã với ông nội của mình như nước với lửa, và ông già cố cháp đó đã tự nguyện đoạn tuyệt tình ông cháu với gã. Vậy nhưng chỉ mấy năm sau thì các hành động của Lý Chấn lại có ý muốn nối lại tình cảm với Lý Duệ, nhưng bên ngoài mặt thì ông ta vẫn vô cùng cố chấp, không chịu nhận cúi đầu trước đứa cháu của mình.

Lý Duệ không phải là động vật máu lạnh, gã voi tình cảm trong gia đình là một vật vô cùng thiêng liêng, từ việc gã đối xử với em gái của gã thì cũng có thể thấy được điều đó. Nhiều lúc ngồi xem phim, thi thoảng trông thấy những ông lão đầu tóc bạc phơ, ngày một già đi, Lý Duệ đã có dấu hiệu mềm lòng, nhưng lý trí lại nói với gã rằng, gã không được phép quay lại ngôi nhà đó nữa, gã không thể sống chung với người đã hại chết cha mẹ của gã.

Lý Duệ hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Anh dường như biết rất rõ về tôi! Có lẽ anh cũng đã nắm bắt được toàn bộ quá khứ của tôi cũng nên! Vậy anh cho rằng, anh công bố những thé này ra cho công chúng biết sẽ đánh ngã được tôi hay sao?"

"Có lẽ là không! Hơn nữa nếu tôi công bố ra thì anh cũng chỉ có lợi mà thôi! Vì thực chất có rất nhiều người sau khi biết thân phận của anh là cháu của một vị đại tướng cao quý thì có lẽ họ còn bật đèn xanh cho anh làm ăn ghê gớm hơn nữa! Cho dù anh có buôn thuốc phiện hay buôn lậu cũng không có ai dám động đến anh đâu!" Diệp Phong tay chống cằm, ánh mắt sáng lên nói: "Vậy nhưng, tôi biết những thứ này không phải là những thứ anh muốn! Vì nếu anh chấp nhận những thứ này thì anh sẽ phải suy nghĩ xem nó có xứng đáng với cha mẹ đã khuất của anh ở dưới suối vàng hay không!"

"Ừm!" Sắc mặt của Lý Duệ lúc này trở nên vô cùng trầm trọng, gã cứ tưởng Diệp Phong chỉ biết gã là cháu của Lý Chấn thôi, nhưng không ngờ Diệp Phong lại còn hiểu cả những ân oán giữa gã và ông nội gã, điều này làm cho Lý Duệ kinh ngạc vô cùng.

Lý Duệ đã quá quen với cuộc sống cô đơn và trầm lặng.

Gã lựa chọn căn phòng rẻ tiền không xứng đáng với tầm vóc và túi tiền của gã lúc này, một mặt là vì gã đã quá nhàm chán với những gương mặt suốt ngày đến khuyên nhủ hắn quay lại với gia đình, mặt khác thì gã muốn được hưởng cuộc sống an nhàn, yên tĩnh. Trong thời gian trước khia, Lý Duệ cho rằng sự thu hẹp về diện tích nơi ở có thể làm dịu bớt những tâm tình đang dậy sóng trong lòng gã. Vậy nhưng sau khi sống ở trong căn phòng này rồi thì gã mới phát hiện ra, điều đó là một điều hoang tưởng, những vướng mắc trong lòng gã vẫn không thể nào gỡ bỏ ra được.

Vậy nhưng, tối ngày hôm nay, Lý Duệ bỗng nhiên cảm thấy nóng ruột, bất an vô cùng.

Cùng lúc đó, chiếc di động đặt trên bàn của gã bỗng rung lên, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên xé toạc cả một không gian tĩnh lặng trong màn đêm.

Đây là số điện thoại riêng của gã, ngoại trừ các trợ lý hoặc trợ thủ của gã ở công ty ra thì không một ai biết đến số này của gã cả. Hơn nữa, những người đó biết thói quen của ông chủ của họ, đó chính là Lý Duệ rất ghét bị ai gọi vào ban đêm làm phiền như thế này, ngoại trừ những việc phải giải quyết khẩn cấp ra, ai mà gọi điện thoại quấy rầy gã vào nửa đêm thế này, đảm bảo sẽ bị hắn vạc cho một trân. Chính vì vậy mà khi nghe thấy điện thoại reo, Lý Duệ theo phản xạ tự nhiên, nhanh tay chộp lấy điện thoại, khi nhìn vào số gọi đến thì gã sửng sốt sũng sờ hết cả người.

Sau khi nhấc máy lên nghe thì tiếng nói ở đầu dây bên kia càng làm cho Lý Duệ cảm thấy kinh ngạc hơn, vì đó không phải là giọng nói của Lý Đan, em gái của gã, mà là giọng nói của một người đàn ông, một người đàn ông mà gã đã rất quen thuộc.

"Lý tổng giám đốc! Chào anh! Tôi là Diệp Phong đây!"

Ở căn phòng đối diện của Lý Duệ, Diệp Phong đang cầm chiếc di động đắt tiền đáng yêu của Lý Đan lên, lịch sự chào hỏi Lý Duệ.

Sau hai ba câu nói chuyện đơn giản, cuộc điện thoại cũng kết thúc, Diệp Phong cụp máy xuống, sau đó đặt lại xuống trước mặt của Lý Đan.

"Đưa cô ta vào trong phòng nghỉ trước đi, anh còn một vài vấn đề cần bàn với người bạn của chúng ta một chút!" Diệp Phong mỉm cười nói với Lãnh Nguyệt, nhất là hai câu nghỉ ngơi được hắn nhấn mạnh khá rõ ràng.

"Vâng!" Lãnh Nguyệt hiểu ngay ẩn ý của câu nói của Diệp Phong là gì, cô không hiểu tại sao Diệp Phong đêm hôm khuya khoắt thế này lại đưa cô gái trẻ tuổi này về đây làm gì, cô ta rốt cuộc là ai nhưng xem nét mặt của cô bé này thì Lãnh Nguyệt cũng hiểu được là cô ta không muốn ở lại đây một chút nào cả, chỉ là do cô ta biết mình không thể nào trốn thoát được nên đành phải ngồi đây không dám phản kháng gì mà thôi.

Có thể là vì cái cảnh nhảy từ trên lầu ba xuống dưới đất vừa rồi quá đỗi kinh hoàng làm cho Lý Đan bị ám ảnh mãi, suốt dọc đường đi cô không dám ho he câu nào cả, nhưng Diệp Phong cũng không ngây thơ đến nỗi cho rằng Lý Đan bị hành động này của hắn làm cho sợ đến mất tinh thần như vậy. Hắn nghĩ rằng Lý Đan đang ngồi trông chờ cơ hội để trốn thoát nhưng tiếc là thực lực của cô có hạn, cộng thêm có cả Lãnh Nguyệt xem chừng nữa, vì vậy mà cho dù cô có mọc cánh cũng khó lòng mà thoát khỏi.

Nếu như có người khác ngồi bên cạnh chứng kiến thì người ta sẽ hiểu ngay chuyên nghiệp và nghiệp dư ra tay khác nhau như thế nào, Lãnh Nguyệt chỉ cần nhẹ nhàng đặt cánh tay của mình lên gáy của Lý Đan một cái thôi, là cô ta đã nhắm luôn mắt lại, ngủ ngon lành không biết trời đất là gì cả. Cân nặng chưa đầy năm mươi cân của Lý Đan đối với Lãnh Nguyệt chẳng khác nào bông gòn, thân thể của Lý Đan lúc này mềm nhũn, bị Lãnh Nguyệt xách ngược lên như xách một con gà, nhẹ nhành quăng vào trong phòng ngủ.

Cũng trong lúc này, tiếng cửa phòng vang lên liên hồi.

Diệp Phong chỉnh đốn quần áo, sau đó đứng dậy ra mở cửa đón chào, hắn đã từng có ý muốn mời Lý Duệ sang nhà hắn chơi một bữa nhưng không ngờ lần sang chơi đầu tiên này của Lý Duệ lại nằm trong hoàn cảnh éo le như thế này.

"Lý Đan bây giờ đang ở đâu?" Lý Duệ bây giờ đúng là lo cho Lý Đan quá mà tinh thần có vẻ hoảng loạn. Ngày thường Lý Duệ vô cùng vững vàng, thâm trầm và bình tĩnh, nhưng bây giờ gã đã tỏ ra vô cùng nóng vội, Lý Duệ không thể hiểu nổi tại sao Diệp Phong lại sử dụng biện pháp cực đoan với cô em gái của mình như vậy. Lý Duệ không biết là Diệp Phong làm vậy tức là ép bức gã phải hứa hon với hắn làm việc gì, hay là còn có ý đồ gì khác nữa, tất cả đối với gã đều không quan trọng, mà cái quan trọng nhất là Diệp Phong đúng là đã bắt Lý Đan.

"Anh cứ ngồi xuống trước đi cái đã!" Diệp Phong không vội vã trả lời ngay câu hỏi của Lý Duệ mà nghiêng người sang một bên, đưa tya mời Lý Duệ ngồi xuống chiếc sofa ở trong phòng. Nếu như có thể thì hắn muốn người đàn ông trước mặt hắn lúc này trở thành bạn của hắn chứ không phải kẻ thù của hắn. Diệp Phong không thể không thừa nhận rằng Lý Duệ có một bộ óc thông minh dị thường, hơn người bình thường rất nhiều, nếu không có bộ óc thông minh như vậy thì tập đoàn Kỳ Lợi làm gì có được thành tích huy hoàng như ngày hôm nay. Trên một phương diện nào đó thì Diệp Phong muốn cùng đối phương dùng những biện pháp thẳng thắn để giải quyết những khúc mắc trong công việc hơn là dùng những trò bẩn thỉu như thế này.

Rất tiếc, chính Lý Đan là người đã phá vỡ cuộc đấu công bằng mà Diệp Phong đang mong đợi đó.

Lý Duệ và Diệp Phong ngồi nhìn nhau trọn vẹn năm phút đồng hồ, sau đó gã mới hậm hực ngồi xuống chiếc ghế sofa. Lý Duệ vô cùng tức giận bởi vì chuyện như thế này sẽ làm ảnh hưởng đến những suy nghĩ của gã, cho dù tập đoàn Kỳ Lợi có phải đối mặt với việc phá sản đi chăng nữa thì có lẽ Lý Duệ cũng không có biểu hiện lo lắng như thế này. Điều này chứng tỏ rằng, cán cân giữa sự nghiệp và tình máu mủ thì đúng là tình thân đã nặng hơn rất nhiều lần.

"Anh thấy căn phòng của tôi thế nào?" Diệp Phong đưa tách trà lấy một chén rồi đẩy đến trước mặt của Lý Duệ, chậm rãi nói. Câu nói này của hắng như là những người bạn ngồi nói chuyện phiếm với nhau nhưng giọng nói của hắn lại không hề có chút khoan nhượng nào cả, trên môi hắn lúc này còn nở một nụ cười, dường như không quan tâm đến chuyện đối phương sẽ trả lời mình ra sao nữa.

Còn Lý Duệ thì cũng không có hứng thú mà trả lời câu hỏi của Diệp Phong, gã nghiến răng, rít ra từng chữ: "Điều kiện của anh là gì, anh cứ nói ra đi! Nhưng tôi muốn gặp Lý Đan trước!"

"Anh vẫn còn nhớ cuộc giao kèo giữa hai chúng ta chứ hả?" Diệp Phong mỉm cười hỏi lại.

Lý Duệ sững người một lúc, gã biết rất rõ Diệp Phong nói đến giao kèo là giao kèo gì, nửa năm, gã đã cho Thính Vũ Các thời gian nửa năm. Trong thời gian gần đây, Lý Duệ bao gồm cả tập đoàn Kỳ Lợi đã bỏ dở kế hoạch mua lại nó, bởi gã không thể tưởng tượng được người đàn ông có phần bất cần đời kia lại có biện pháp chấn hưng lại cái Thính Vũ Các sắp phá sản vì nợ nần chồng chất kia.

"Dĩ nhiên! Tôi cũng tuân thủ cái giao kèo giữa chúng ta!" Lý Duệ gằn giọng đáp lại, trong đầu của gã không ngừng tìm kiếm xem ai đã làm trái lại với sự giao kèo này giữa gã và Diệp Phong, để đến nỗi Diệp Phong phải giở thủ đoạn bắt cóc em gái gã ra làm con tim uy hiếp gã.

"Vậy thì tốt! Tôi từ trước đến giờ chưa bao giờ nghi ngờ năng lực cũng như nhân phẩm của Lý tổng giám đốc cả!" Diệp Phong gật gật đầu nói, giọng điệu của hắn trở nên lạnh lùng: "Vậy nhưng nó lại không đồng nghĩa với việc những người bên cạnh anh cũng có tấm lòng đạo đức cao thượng đó! Ví dụ như em gái anh chẳng hạn, cô ấy đã đứng sau lưng anh có và những hành động phải nói là có sức ép rất lớn lên chúng tôi!"

Mỗi một lĩnh vực đều có những quy tắc riêng của nó, thương trường cạnh tranh thì Diệp Phong không thích dùng những thủ đoạn không hợp với quy tắc bởi nó không khác gì là gian lận, dùng nhiều quá thì nó chẳng có gì là thú vị, chiến thắng cũng không hay ho gì! Vậy nhưng nếu như đối thủ của hắn mà giở trò với hắn trước thì hắn cũng không ngần ngại gì mà dùng những biện pháp cực đoan theo cách của mình để đáp trả lại cả.

Cũng giống như vụ việc hôm nay, Lý Đan dùng những thủ đoạn bất chính để đối phó với hắn nên hắn cũng sử dụng lại những biện pháp cực đoan không kém để đáp trả lại, âu cũng gọi là ăn miếng trả miếng, không bên nào chịu thiệt cả.

Còn chuyện Lý Đan gây ra thì Lý Duệ không hay biết chút nào, gã lập tức nhớ lại cuộc chuyện trò với cô em gái ở quán ăn hôm nay, rồi liên hệ nó với những câu nói của Diệp Phong lại nên rất nhanh Lý Duệ cũng đoán ra phần nào sự việc. Xem ra Diệp Phong cũng không phải không có lý do khi hành động như vậy với Lý Đan.

Nhưng cho dù như vậy thì Lý Duệ cũng không cho rằng hành động của Diệp Phong là đúng.

"Chuyện này thì tôi sẽ cho người đi điều tra nhưng hình như anh không cảm thấy rằng hành động của anh chẳng khác nào là một hành động phạm pháp hay sao? Xin anh hãy buông tha cho Lý Đan ngay lập tức, tôi có thể không truy cứu anh trước pháp luật!" Lý Duệ tức giận quát lên, nói cho cùng thì gã làm gì cũng đều đường đường chính chính, cho dù cũng có lúc giở trò gian manh nhưng chưa bao giờ gã lợi dụng lực lượng của thế giới ngầm đi uy hiếp đối thủ cạnh tranh cả.

Nhưng Diệp Phong làm gì có chuyện bị vài ba câu nói dọa nạt của Lý Duệ mà cảm thấy sợ hãi, Diệp Phong thở dài nói: "Lý Duệ! Anh không cần đem pháp luật ra nói với tôi đâu! Tôi cũng không muốn bắt cóc em gái của anh để cưỡng ép anh làm cái gì! Nhưng đây là lời cảnh cáo của tôi! Nếu anh giở thủ đoạn hạ cấp ra thì xin nói cho anh biết, anh em nhà anh còn phải học tập nhiều lắm! Tôi chỉ muốn giữa chúng ta có sự cạnh tranh công bằng và lành mạnh! Hơn nữa, tôi còn có chuyện này muốn nói với anh! Chuyện này tuy do một tay Lý Đan chủ mưu nhưng ở đằng sau cô ta có một nhân vật có thế lực vô cùng lớn ủng hộ! Tôi nói câu này chắc anh hiểu tôi đang nói về ai rồi chứ?"

Trước những lời lẽ sắc gọn của Diệp Phong, Lý Duệ không tin cũng phải tin bởi vì gã biết em gái của gã có thực lực đến đâu! Tuy cô cáo tiếng là tổng biên tập báo thủ đô, trong tay nắm nhiều nguồn quan hệ lằng nhằng nhưng nếu không có Lý Chấn đứng đằng sau thì những mối quan hệ này còn lâu mới chịu nghe cô điều khiển. Diệp Phong cho dù không nói thẳng ra nhưng Lý Duệ cũng đoán ra được rằng, cô em gái của gã đang tìm đủ mọi cách để hạ gục Thính Vũ Các giúp gã. Lý Duệ không ngờ rằng, chỉ tại gã sơ ý để cho cô em gái của gã biết được kế hoạch của gã nên mới vì gã mà làm như vậy.

Những năm đổ lại đây, Lý Duệ không bao giờ sống dưới cái bóng to lớn của Lý Chấn, gã luôn tìm mọi cách để không phải dính dáng gì tới Lý gia cả. Mười năm trước, gã giả chết để thay dổi một thân phận mới, hồi đó gã với ông nội của mình như nước với lửa, và ông già cố cháp đó đã tự nguyện đoạn tuyệt tình ông cháu với gã. Vậy nhưng chỉ mấy năm sau thì các hành động của Lý Chấn lại có ý muốn nối lại tình cảm với Lý Duệ, nhưng bên ngoài mặt thì ông ta vẫn vô cùng cố chấp, không chịu nhận cúi đầu trước đứa cháu của mình.

Lý Duệ không phải là động vật máu lạnh, gã voi tình cảm trong gia đình là một vật vô cùng thiêng liêng, từ việc gã đối xử với em gái của gã thì cũng có thể thấy được điều đó. Nhiều lúc ngồi xem phim, thi thoảng trông thấy những ông lão đầu tóc bạc phơ, ngày một già đi, Lý Duệ đã có dấu hiệu mềm lòng, nhưng lý trí lại nói với gã rằng, gã không được phép quay lại ngôi nhà đó nữa, gã không thể sống chung với người đã hại chết cha mẹ của gã.

Lý Duệ hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Anh dường như biết rất rõ về tôi! Có lẽ anh cũng đã nắm bắt được toàn bộ quá khứ của tôi cũng nên! Vậy anh cho rằng, anh công bố những thé này ra cho công chúng biết sẽ đánh ngã được tôi hay sao?"

"Có lẽ là không! Hơn nữa nếu tôi công bố ra thì anh cũng chỉ có lợi mà thôi! Vì thực chất có rất nhiều người sau khi biết thân phận của anh là cháu của một vị đại tướng cao quý thì có lẽ họ còn bật đèn xanh cho anh làm ăn ghê gớm hơn nữa! Cho dù anh có buôn thuốc phiện hay buôn lậu cũng không có ai dám động đến anh đâu!" Diệp Phong tay chống cằm, ánh mắt sáng lên nói: "Vậy nhưng, tôi biết những thứ này không phải là những thứ anh muốn! Vì nếu anh chấp nhận những thứ này thì anh sẽ phải suy nghĩ xem nó có xứng đáng với cha mẹ đã khuất của anh ở dưới suối vàng hay không!"

"Ừm!" Sắc mặt của Lý Duệ lúc này trở nên vô cùng trầm trọng, gã cứ tưởng Diệp Phong chỉ biết gã là cháu của Lý Chấn thôi, nhưng không ngờ Diệp Phong lại còn hiểu cả những ân oán giữa gã và ông nội gã, điều này làm cho Lý Duệ kinh ngạc vô cùng.

Lý Duệ đã quá quen với cuộc sống cô đơn và trầm lặng.

Gã lựa chọn căn phòng rẻ tiền không xứng đáng với tầm vóc và túi tiền của gã lúc này, một mặt là vì gã đã quá nhàm chán với những gương mặt suốt ngày đến khuyên nhủ hắn quay lại với gia đình, mặt khác thì gã muốn được hưởng cuộc sống an nhàn, yên tĩnh. Trong thời gian trước khia, Lý Duệ cho rằng sự thu hẹp về diện tích nơi ở có thể làm dịu bớt những tâm tình đang dậy sóng trong lòng gã. Vậy nhưng sau khi sống ở trong căn phòng này rồi thì gã mới phát hiện ra, điều đó là một điều hoang tưởng, những vướng mắc trong lòng gã vẫn không thể nào gỡ bỏ ra được.

Vậy nhưng, tối ngày hôm nay, Lý Duệ bỗng nhiên cảm thấy nóng ruột, bất an vô cùng.

Cùng lúc đó, chiếc di động đặt trên bàn của gã bỗng rung lên, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên xé toạc cả một không gian tĩnh lặng trong màn đêm.

Đây là số điện thoại riêng của gã, ngoại trừ các trợ lý hoặc trợ thủ của gã ở công ty ra thì không một ai biết đến số này của gã cả. Hơn nữa, những người đó biết thói quen của ông chủ của họ, đó chính là Lý Duệ rất ghét bị ai gọi vào ban đêm làm phiền như thế này, ngoại trừ những việc phải giải quyết khẩn cấp ra, ai mà gọi điện thoại quấy rầy gã vào nửa đêm thế này, đảm bảo sẽ bị hắn vạc cho một trân. Chính vì vậy mà khi nghe thấy điện thoại reo, Lý Duệ theo phản xạ tự nhiên, nhanh tay chộp lấy điện thoại, khi nhìn vào số gọi đến thì gã sửng sốt sũng sờ hết cả người.

Sau khi nhấc máy lên nghe thì tiếng nói ở đầu dây bên kia càng làm cho Lý Duệ cảm thấy kinh ngạc hơn, vì đó không phải là giọng nói của Lý Đan, em gái của gã, mà là giọng nói của một người đàn ông, một người đàn ông mà gã đã rất quen thuộc.

"Lý tổng giám đốc! Chào anh! Tôi là Diệp Phong đây!"

Ở căn phòng đối diện của Lý Duệ, Diệp Phong đang cầm chiếc di động đắt tiền đáng yêu của Lý Đan lên, lịch sự chào hỏi Lý Duệ.

Sau hai ba câu nói chuyện đơn giản, cuộc điện thoại cũng kết thúc, Diệp Phong cụp máy xuống, sau đó đặt lại xuống trước mặt của Lý Đan.

"Đưa cô ta vào trong phòng nghỉ trước đi, anh còn một vài vấn đề cần bàn với người bạn của chúng ta một chút!" Diệp Phong mỉm cười nói với Lãnh Nguyệt, nhất là hai câu nghỉ ngơi được hắn nhấn mạnh khá rõ ràng.

"Vâng!" Lãnh Nguyệt hiểu ngay ẩn ý của câu nói của Diệp Phong là gì, cô không hiểu tại sao Diệp Phong đêm hôm khuya khoắt thế này lại đưa cô gái trẻ tuổi này về đây làm gì, cô ta rốt cuộc là ai nhưng xem nét mặt của cô bé này thì Lãnh Nguyệt cũng hiểu được là cô ta không muốn ở lại đây một chút nào cả, chỉ là do cô ta biết mình không thể nào trốn thoát được nên đành phải ngồi đây không dám phản kháng gì mà thôi.

Có thể là vì cái cảnh nhảy từ trên lầu ba xuống dưới đất vừa rồi quá đỗi kinh hoàng làm cho Lý Đan bị ám ảnh mãi, suốt dọc đường đi cô không dám ho he câu nào cả, nhưng Diệp Phong cũng không ngây thơ đến nỗi cho rằng Lý Đan bị hành động này của hắn làm cho sợ đến mất tinh thần như vậy. Hắn nghĩ rằng Lý Đan đang ngồi trông chờ cơ hội để trốn thoát nhưng tiếc là thực lực của cô có hạn, cộng thêm có cả Lãnh Nguyệt xem chừng nữa, vì vậy mà cho dù cô có mọc cánh cũng khó lòng mà thoát khỏi.

Nếu như có người khác ngồi bên cạnh chứng kiến thì người ta sẽ hiểu ngay chuyên nghiệp và nghiệp dư ra tay khác nhau như thế nào, Lãnh Nguyệt chỉ cần nhẹ nhàng đặt cánh tay của mình lên gáy của Lý Đan một cái thôi, là cô ta đã nhắm luôn mắt lại, ngủ ngon lành không biết trời đất là gì cả. Cân nặng chưa đầy năm mươi cân của Lý Đan đối với Lãnh Nguyệt chẳng khác nào bông gòn, thân thể của Lý Đan lúc này mềm nhũn, bị Lãnh Nguyệt xách ngược lên như xách một con gà, nhẹ nhành quăng vào trong phòng ngủ.

Cũng trong lúc này, tiếng cửa phòng vang lên liên hồi.

Diệp Phong chỉnh đốn quần áo, sau đó đứng dậy ra mở cửa đón chào, hắn đã từng có ý muốn mời Lý Duệ sang nhà hắn chơi một bữa nhưng không ngờ lần sang chơi đầu tiên này của Lý Duệ lại nằm trong hoàn cảnh éo le như thế này.

"Lý Đan bây giờ đang ở đâu?" Lý Duệ bây giờ đúng là lo cho Lý Đan quá mà tinh thần có vẻ hoảng loạn. Ngày thường Lý Duệ vô cùng vững vàng, thâm trầm và bình tĩnh, nhưng bây giờ gã đã tỏ ra vô cùng nóng vội, Lý Duệ không thể hiểu nổi tại sao Diệp Phong lại sử dụng biện pháp cực đoan với cô em gái của mình như vậy. Lý Duệ không biết là Diệp Phong làm vậy tức là ép bức gã phải hứa hon với hắn làm việc gì, hay là còn có ý đồ gì khác nữa, tất cả đối với gã đều không quan trọng, mà cái quan trọng nhất là Diệp Phong đúng là đã bắt Lý Đan.

"Anh cứ ngồi xuống trước đi cái đã!" Diệp Phong không vội vã trả lời ngay câu hỏi của Lý Duệ mà nghiêng người sang một bên, đưa tya mời Lý Duệ ngồi xuống chiếc sofa ở trong phòng. Nếu như có thể thì hắn muốn người đàn ông trước mặt hắn lúc này trở thành bạn của hắn chứ không phải kẻ thù của hắn. Diệp Phong không thể không thừa nhận rằng Lý Duệ có một bộ óc thông minh dị thường, hơn người bình thường rất nhiều, nếu không có bộ óc thông minh như vậy thì tập đoàn Kỳ Lợi làm gì có được thành tích huy hoàng như ngày hôm nay. Trên một phương diện nào đó thì Diệp Phong muốn cùng đối phương dùng những biện pháp thẳng thắn để giải quyết những khúc mắc trong công việc hơn là dùng những trò bẩn thỉu như thế này.

Rất tiếc, chính Lý Đan là người đã phá vỡ cuộc đấu công bằng mà Diệp Phong đang mong đợi đó.

Lý Duệ và Diệp Phong ngồi nhìn nhau trọn vẹn năm phút đồng hồ, sau đó gã mới hậm hực ngồi xuống chiếc ghế sofa. Lý Duệ vô cùng tức giận bởi vì chuyện như thế này sẽ làm ảnh hưởng đến những suy nghĩ của gã, cho dù tập đoàn Kỳ Lợi có phải đối mặt với việc phá sản đi chăng nữa thì có lẽ Lý Duệ cũng không có biểu hiện lo lắng như thế này. Điều này chứng tỏ rằng, cán cân giữa sự nghiệp và tình máu mủ thì đúng là tình thân đã nặng hơn rất nhiều lần.

"Anh thấy căn phòng của tôi thế nào?" Diệp Phong đưa tách trà lấy một chén rồi đẩy đến trước mặt của Lý Duệ, chậm rãi nói. Câu nói này của hắng như là những người bạn ngồi nói chuyện phiếm với nhau nhưng giọng nói của hắn lại không hề có chút khoan nhượng nào cả, trên môi hắn lúc này còn nở một nụ cười, dường như không quan tâm đến chuyện đối phương sẽ trả lời mình ra sao nữa.

Còn Lý Duệ thì cũng không có hứng thú mà trả lời câu hỏi của Diệp Phong, gã nghiến răng, rít ra từng chữ: "Điều kiện của anh là gì, anh cứ nói ra đi! Nhưng tôi muốn gặp Lý Đan trước!"

"Anh vẫn còn nhớ cuộc giao kèo giữa hai chúng ta chứ hả?" Diệp Phong mỉm cười hỏi lại.

Lý Duệ sững người một lúc, gã biết rất rõ Diệp Phong nói đến giao kèo là giao kèo gì, nửa năm, gã đã cho Thính Vũ Các thời gian nửa năm. Trong thời gian gần đây, Lý Duệ bao gồm cả tập đoàn Kỳ Lợi đã bỏ dở kế hoạch mua lại nó, bởi gã không thể tưởng tượng được người đàn ông có phần bất cần đời kia lại có biện pháp chấn hưng lại cái Thính Vũ Các sắp phá sản vì nợ nần chồng chất kia.

"Dĩ nhiên! Tôi cũng tuân thủ cái giao kèo giữa chúng ta!" Lý Duệ gằn giọng đáp lại, trong đầu của gã không ngừng tìm kiếm xem ai đã làm trái lại với sự giao kèo này giữa gã và Diệp Phong, để đến nỗi Diệp Phong phải giở thủ đoạn bắt cóc em gái gã ra làm con tim uy hiếp gã.

"Vậy thì tốt! Tôi từ trước đến giờ chưa bao giờ nghi ngờ năng lực cũng như nhân phẩm của Lý tổng giám đốc cả!" Diệp Phong gật gật đầu nói, giọng điệu của hắn trở nên lạnh lùng: "Vậy nhưng nó lại không đồng nghĩa với việc những người bên cạnh anh cũng có tấm lòng đạo đức cao thượng đó! Ví dụ như em gái anh chẳng hạn, cô ấy đã đứng sau lưng anh có và những hành động phải nói là có sức ép rất lớn lên chúng tôi!"

Mỗi một lĩnh vực đều có những quy tắc riêng của nó, thương trường cạnh tranh thì Diệp Phong không thích dùng những thủ đoạn không hợp với quy tắc bởi nó không khác gì là gian lận, dùng nhiều quá thì nó chẳng có gì là thú vị, chiến thắng cũng không hay ho gì! Vậy nhưng nếu như đối thủ của hắn mà giở trò với hắn trước thì hắn cũng không ngần ngại gì mà dùng những biện pháp cực đoan theo cách của mình để đáp trả lại cả.

Cũng giống như vụ việc hôm nay, Lý Đan dùng những thủ đoạn bất chính để đối phó với hắn nên hắn cũng sử dụng lại những biện pháp cực đoan không kém để đáp trả lại, âu cũng gọi là ăn miếng trả miếng, không bên nào chịu thiệt cả.

Còn chuyện Lý Đan gây ra thì Lý Duệ không hay biết chút nào, gã lập tức nhớ lại cuộc chuyện trò với cô em gái ở quán ăn hôm nay, rồi liên hệ nó với những câu nói của Diệp Phong lại nên rất nhanh Lý Duệ cũng đoán ra phần nào sự việc. Xem ra Diệp Phong cũng không phải không có lý do khi hành động như vậy với Lý Đan.

Nhưng cho dù như vậy thì Lý Duệ cũng không cho rằng hành động của Diệp Phong là đúng.

"Chuyện này thì tôi sẽ cho người đi điều tra nhưng hình như anh không cảm thấy rằng hành động của anh chẳng khác nào là một hành động phạm pháp hay sao? Xin anh hãy buông tha cho Lý Đan ngay lập tức, tôi có thể không truy cứu anh trước pháp luật!" Lý Duệ tức giận quát lên, nói cho cùng thì gã làm gì cũng đều đường đường chính chính, cho dù cũng có lúc giở trò gian manh nhưng chưa bao giờ gã lợi dụng lực lượng của thế giới ngầm đi uy hiếp đối thủ cạnh tranh cả.

Nhưng Diệp Phong làm gì có chuyện bị vài ba câu nói dọa nạt của Lý Duệ mà cảm thấy sợ hãi, Diệp Phong thở dài nói: "Lý Duệ! Anh không cần đem pháp luật ra nói với tôi đâu! Tôi cũng không muốn bắt cóc em gái của anh để cưỡng ép anh làm cái gì! Nhưng đây là lời cảnh cáo của tôi! Nếu anh giở thủ đoạn hạ cấp ra thì xin nói cho anh biết, anh em nhà anh còn phải học tập nhiều lắm! Tôi chỉ muốn giữa chúng ta có sự cạnh tranh công bằng và lành mạnh! Hơn nữa, tôi còn có chuyện này muốn nói với anh! Chuyện này tuy do một tay Lý Đan chủ mưu nhưng ở đằng sau cô ta có một nhân vật có thế lực vô cùng lớn ủng hộ! Tôi nói câu này chắc anh hiểu tôi đang nói về ai rồi chứ?"

Trước những lời lẽ sắc gọn của Diệp Phong, Lý Duệ không tin cũng phải tin bởi vì gã biết em gái của gã có thực lực đến đâu! Tuy cô cáo tiếng là tổng biên tập báo thủ đô, trong tay nắm nhiều nguồn quan hệ lằng nhằng nhưng nếu không có Lý Chấn đứng đằng sau thì những mối quan hệ này còn lâu mới chịu nghe cô điều khiển. Diệp Phong cho dù không nói thẳng ra nhưng Lý Duệ cũng đoán ra được rằng, cô em gái của gã đang tìm đủ mọi cách để hạ gục Thính Vũ Các giúp gã. Lý Duệ không ngờ rằng, chỉ tại gã sơ ý để cho cô em gái của gã biết được kế hoạch của gã nên mới vì gã mà làm như vậy.

Những năm đổ lại đây, Lý Duệ không bao giờ sống dưới cái bóng to lớn của Lý Chấn, gã luôn tìm mọi cách để không phải dính dáng gì tới Lý gia cả. Mười năm trước, gã giả chết để thay dổi một thân phận mới, hồi đó gã với ông nội của mình như nước với lửa, và ông già cố cháp đó đã tự nguyện đoạn tuyệt tình ông cháu với gã. Vậy nhưng chỉ mấy năm sau thì các hành động của Lý Chấn lại có ý muốn nối lại tình cảm với Lý Duệ, nhưng bên ngoài mặt thì ông ta vẫn vô cùng cố chấp, không chịu nhận cúi đầu trước đứa cháu của mình.

Lý Duệ không phải là động vật máu lạnh, gã voi tình cảm trong gia đình là một vật vô cùng thiêng liêng, từ việc gã đối xử với em gái của gã thì cũng có thể thấy được điều đó. Nhiều lúc ngồi xem phim, thi thoảng trông thấy những ông lão đầu tóc bạc phơ, ngày một già đi, Lý Duệ đã có dấu hiệu mềm lòng, nhưng lý trí lại nói với gã rằng, gã không được phép quay lại ngôi nhà đó nữa, gã không thể sống chung với người đã hại chết cha mẹ của gã.

Lý Duệ hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Anh dường như biết rất rõ về tôi! Có lẽ anh cũng đã nắm bắt được toàn bộ quá khứ của tôi cũng nên! Vậy anh cho rằng, anh công bố những thé này ra cho công chúng biết sẽ đánh ngã được tôi hay sao?"

"Có lẽ là không! Hơn nữa nếu tôi công bố ra thì anh cũng chỉ có lợi mà thôi! Vì thực chất có rất nhiều người sau khi biết thân phận của anh là cháu của một vị đại tướng cao quý thì có lẽ họ còn bật đèn xanh cho anh làm ăn ghê gớm hơn nữa! Cho dù anh có buôn thuốc phiện hay buôn lậu cũng không có ai dám động đến anh đâu!" Diệp Phong tay chống cằm, ánh mắt sáng lên nói: "Vậy nhưng, tôi biết những thứ này không phải là những thứ anh muốn! Vì nếu anh chấp nhận những thứ này thì anh sẽ phải suy nghĩ xem nó có xứng đáng với cha mẹ đã khuất của anh ở dưới suối vàng hay không!"

"Ừm!" Sắc mặt của Lý Duệ lúc này trở nên vô cùng trầm trọng, gã cứ tưởng Diệp Phong chỉ biết gã là cháu của Lý Chấn thôi, nhưng không ngờ Diệp Phong lại còn hiểu cả những ân oán giữa gã và ông nội gã, điều này làm cho Lý Duệ kinh ngạc vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »