Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 138
hiểu lầm

❊ ❊ ❊

Đợi đến khi Chính Thiên đi ra khỏi phòng bệnh, Diệp Phong mới tiến đến bên cạnh Hà Tích Phượng, thấp giọng nói: "Chị Phượng, tôi nghĩ Đoạn cảnh quan ở đây không có vấn đề gì cả, chi bằng chúng ta cứ về Hương Tạ Hiên trước, còn có rất nhiều việc chờ chị xử lý".

"Tôi muốn ở lại đây thêm một lát nữa". Ánh mắt Hà Tích Phượng chăm chăm nhìn Đoạn Băng đang nằm trên giường và những vết thương của cô, không quay đầu lại mà nói. Đối với cô cái chết của anh trai đó là một cú sốc lớn trong đời, đến hôm nay cô lại chứng kiến cảnh người chị em gái thân thiết bị trọng thương, cũng không khỏi thấy chua xót trong lòng, thật sự cô vẫn muốn ở lại đây chờ đợi Đoạn Băng tỉnh lại.

Trên mặt Diệp Phong hơi chút động đậy, định lui đi nhưng tổng giám đốc lại chưa đi nên hắn đánh phải đứng bên cạnh chờ đợi. Lơ đãng liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi trên giường rưng rưng nước mắt, hắn thầm than thở phụ nữ dù bề ngoài có như thế nào thì nội tâm thật đa sầu đa cảm. Mặc dù Hà Tích Phượng trên thương trường vẫn quát tháo như vậy, là tổng giám đốc lãnh đạo cả trăm người tinh anh trong công ty vậy mà cũng không thoát được câu phụ nữ yếu mềm.

Với tâm trạng buồn chán, Diệp Phong đành quan sát cách bố trí xung quanh phòng bệnh đặc biệt này, không thể không nói rằng điều kiện trang thiết bị ở đây quả thực là rất tốt, ít nhất gian phòng này cũng đạt tới đẳng cấp khách sạn. Diệp Phong nhớ lại một chút, hắn cũng đã từng làm nhiệm vụ tại một số bệnh viện, các ông trùm chính khách này e rằng cũng chỉ được chăm sóc đến mức này là cùng.

Cho dù Đoạn Băng là đại đội trưởng đội đặc công của thành phố T, nhưng để vào dưỡng thương ở nơi như này cũng không phải bình thường, vừa mới liên lạc không ngờ Đoạn Băng là con của lão già kia, xem ra trước kia khi còn nhỏ Đoạn Băng cũng là một cô gái được chiều chuộng, thật không ngờ cô cũng được coi là tiểu thư khuê các, nhưng nhìn cách ăn diện bên ngoài thì có vẻ không giống tiểu thư cho lắm, so với ông bố trầm tĩnh lạnh lùng kia thì quả thực là trên trời dưới đất.

Chợt có tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí vốn đang yên tĩnh. Đôi mi thanh tú của Hà Tích Phượng hơi nhíu lại. Nhanh chóng lấy điện thoại ra ấn im lặng. Sau khi nhìn một lượt dãy số hiện trên màn hình, cô mới từ từ đứng dậy, ra hiệu bảo Diệp Phong cứ ở trong phòng chờ rồi cô đẩy cửa bước ra khỏi phòng bệnh.

Diệp Phong nhìn cánh cửa đã được đóng lại, chợt thu hồi ánh nhìn quay đầu vào trong. Đột nhiên hắn phát hiện người phụ nữ trên giường có chút nhúc nhích, một cánh tay vươn ra khỏi chăn.

Đúng là một phụ nữ hiếu động. Bị thương nặng như vậy mà vẫn không chịu nằm yên. Diệp Phong bất đắc dĩ cười rồi bước tới cạnh giường, nhẹ nhàng nhấc cánh tay lên rồi kéo chăn mền lại. Nhưng sau khi ngẩng đầu lên, Diệp Phong không khỏi sửng sốt bởi ánh mắt đầy nghi hoặc đang hướng về mình. Mặt đối mặt khiến cho Diệp Phong còn chưa kịp rút tay khỏi chăn mền đã khựng lại luôn.

Từ lúc Đoạn Băng trúng đạn, tưởng chừng như cô đã chết, trong tình trạng hôn mê, cô càng giống như đã bước vào một cõi huyền ảo ở trên trời mà hưởng thụ vui sướng rồi. Nhưng sau khi tác dụng của thuốc tê đã hết, Đoạn Băng mới cảm nhận được toàn thân đau đớn, điều đó đã kích thích cô từ từ mở mắt. Chỉ thoáng nhìn qua cô lập tức phát hiện ra luôn đây là bệnh viện, nhưng sao lại có một người đàn ông đang đứng cạnh cô chăm sóc cô vậy? Vì lâu rồi hai tròng mắt cô không tiếp xúc với ánh sáng nên thực sự chưa thể thích ứng ngay được với hoàn cảnh, cô mới chỉ nhìn thấy đây hình dáng một thanh niên trẻ tuổi, về phần tướng mạo cô cảm thấy hoàn toàn trống rỗng, trong đầu cố gắng nhớ xem đây là ai nhưng cô không thể nhớ ra được.

Chỉ sau khi thị lực cô được khôi phục lại bình thường thì cô mới nhận ra người đàn ông cầm tay mình vừa rồi chính là tên lưu manh khốn nạn Diệp Phong. Trên thế giới này cũng chỉ có hai người đàn ông khiến cho Đoạn Băng có ấn tượng sâu sắc, một là cha cô và người còn lại chính là hắn.

Trong đầu Đoạn Băng "ầm" lên một tiếng, cảm giác toàn thân ở phía sau không thể động đậy vì vết thương đau nhức ngăn cản, khiến cho toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có mỗi cánh tay là vẫy vẫy được một chút. Khi cơ thể bình thường thì cô đã không phải đối thủ của người đàn ông trước mặt, bây giờ đang bị thương thì lại càng không thể có một tia cơ hội phản kháng.

Sự phẫn nộ bất đắc dĩ mà không ngừng tăng lên trong cô, khiến cho nước mắt bỗng nhiên tuôn trào ra, vây quanh viền mắt rồi từ từ lăn xuống.

Sau khi chợt phát hiện ra tay mình đang ở trong chăn, Diệp Phong mơ hồ mà có cảm giác ấm áp, rồi bối rối rút tay ra, cười khan hai tiếng nói: "Đoạn cảnh quan, cô tỉnh rồi à, đừng hiểu lầm, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm tôi, tôi chỉ là vừa mới định…"

Suy nghĩ một hồi hắn cũng không nghĩ ra nên giải thích như thế nào với Đoạn Băng. Mặc dù đối phương không nói gì nhưng hắn cũng biết lần này đúng là có sự hiều lầm lớn. Một kẻ đánh trọng thương phụ nữ thật là đáng khinh bỉ, chuyện này nếu lan truyền ra ngoài sợ rằng hắn cũng không có cách gì giải thích được, chị này đúng là một anh hung, một cảnh sát ưu tú vì dân mà bị thương như này, lời nói của cô bây giờ lại có độ tin tưởng càng cao, hắn thật nghĩ không ra sau khi cô bình phục thì sẽ tiến hành những phương pháp trả thù tàn nhẫn như thế nào.

Hà Tích Phượng nghe điện thoại xong liền quay trở lại phòng bệnh và nhìn thấy cảnh hai người nhìn nhau không nói gì, nam nữ đối mặt rất "thâm tình", sau khi ngây ra một lúc Hà Tích Phượng lập tức bước nhanh đến bên giường, vuốt ve lên trán người phụ nữ đang nằm nói: "Băng Băng, cuối cùng thì cậu đã tỉnh dậy, làm mình lo lắng muốn chết đi được".

Nhưng ánh mắt Đoạn Băng vẫn nhìn chằm chằm không rời người đàn ông sau lưng mình, thậm chí còn không chớp mắt, giống như đang ngồi thiền. Khiến cho Hà Tích Phượng cũng không khỏi âm thầm hòa nghi về mối quan hệ giữa hai người, cô cũng chỉ biết hai người có biết nhau chứ không nghĩ giữa đôi nam nữ này tồn tại mối quan hệ mập mờ gì, đến ngay cả Diệp Phong là người em tốt của cô mà cũng không phát hiện ra điều gì.

Nếu như đầu óc Đoạn Băng không xuất hiện vấn đề gì, thì có thể nói so với cô Đoạn Băng coi trọng Diệp Phong hơn. Một người khi đã cận kề cái chết thường chỉ nhớ đến người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho mình mà không muốn rời mắt.

Một lúc lâu sau, Đoạn Băng mới chuyển ánh mắt về phía Hà Tích Phượng đang nhìn cô với vẻ kỳ lạ, nước mắt lại không thể kìm nén được mà lăn xuống, như để bộc lộ những ủy khuất trong lòng cô. Đoạn Băng cố gắng mở mồm ra nhưng cũng không thể nói được gì.

Thấy những cử động này của Đoạn Băng xem ra Hà Tích Phượng vui mừng đến rơi nước mắt, nhưng cô vừa mới vượt qua cơn nguy kịch, cần phải tĩnh dưỡng nên tuyệt đối không thể kích động, cho nên Hà Tích Phượng liền nhẹ giọng an ủi Đoạn Băng vài câu để cô nằm ngủ.

Nhưng người phụ nữ ấy vẫn quật cường cố gắng quay đầu ra một lần nữa để nhìn Diệp Phong đang đi đến gần cửa. Hà Tích Phượng khẽ thở dài một cái rồi mới đứng dậy ra khỏi phòng, đồng thời ra hiệu bảo Diệp Phong cùng ra luôn.

Đợi đến khi đi vào thang máy Diệp Phong mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm mặt nói: "Chị Phượng, vừa rồi ai gọi điện đấy?"

Hà Tích Phượng nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông đứng bên cạnh, nhưng căn bản là không muốn trả lời vấn đề của hắn, cuối cùng thì cô cũng không thể kìm chế được những nghi vấn trong lòng mà hỏi ngược lại: "Diệp Phong, cậu và Đoạn Băng rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?"

Đợi đến khi Chính Thiên đi ra khỏi phòng bệnh, Diệp Phong mới tiến đến bên cạnh Hà Tích Phượng, thấp giọng nói: "Chị Phượng, tôi nghĩ Đoạn cảnh quan ở đây không có vấn đề gì cả, chi bằng chúng ta cứ về Hương Tạ Hiên trước, còn có rất nhiều việc chờ chị xử lý".

"Tôi muốn ở lại đây thêm một lát nữa". Ánh mắt Hà Tích Phượng chăm chăm nhìn Đoạn Băng đang nằm trên giường và những vết thương của cô, không quay đầu lại mà nói. Đối với cô cái chết của anh trai đó là một cú sốc lớn trong đời, đến hôm nay cô lại chứng kiến cảnh người chị em gái thân thiết bị trọng thương, cũng không khỏi thấy chua xót trong lòng, thật sự cô vẫn muốn ở lại đây chờ đợi Đoạn Băng tỉnh lại.

Trên mặt Diệp Phong hơi chút động đậy, định lui đi nhưng tổng giám đốc lại chưa đi nên hắn đánh phải đứng bên cạnh chờ đợi. Lơ đãng liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi trên giường rưng rưng nước mắt, hắn thầm than thở phụ nữ dù bề ngoài có như thế nào thì nội tâm thật đa sầu đa cảm. Mặc dù Hà Tích Phượng trên thương trường vẫn quát tháo như vậy, là tổng giám đốc lãnh đạo cả trăm người tinh anh trong công ty vậy mà cũng không thoát được câu phụ nữ yếu mềm.

Với tâm trạng buồn chán, Diệp Phong đành quan sát cách bố trí xung quanh phòng bệnh đặc biệt này, không thể không nói rằng điều kiện trang thiết bị ở đây quả thực là rất tốt, ít nhất gian phòng này cũng đạt tới đẳng cấp khách sạn. Diệp Phong nhớ lại một chút, hắn cũng đã từng làm nhiệm vụ tại một số bệnh viện, các ông trùm chính khách này e rằng cũng chỉ được chăm sóc đến mức này là cùng.

Cho dù Đoạn Băng là đại đội trưởng đội đặc công của thành phố T, nhưng để vào dưỡng thương ở nơi như này cũng không phải bình thường, vừa mới liên lạc không ngờ Đoạn Băng là con của lão già kia, xem ra trước kia khi còn nhỏ Đoạn Băng cũng là một cô gái được chiều chuộng, thật không ngờ cô cũng được coi là tiểu thư khuê các, nhưng nhìn cách ăn diện bên ngoài thì có vẻ không giống tiểu thư cho lắm, so với ông bố trầm tĩnh lạnh lùng kia thì quả thực là trên trời dưới đất.

Chợt có tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí vốn đang yên tĩnh. Đôi mi thanh tú của Hà Tích Phượng hơi nhíu lại. Nhanh chóng lấy điện thoại ra ấn im lặng. Sau khi nhìn một lượt dãy số hiện trên màn hình, cô mới từ từ đứng dậy, ra hiệu bảo Diệp Phong cứ ở trong phòng chờ rồi cô đẩy cửa bước ra khỏi phòng bệnh.

Diệp Phong nhìn cánh cửa đã được đóng lại, chợt thu hồi ánh nhìn quay đầu vào trong. Đột nhiên hắn phát hiện người phụ nữ trên giường có chút nhúc nhích, một cánh tay vươn ra khỏi chăn.

Đúng là một phụ nữ hiếu động. Bị thương nặng như vậy mà vẫn không chịu nằm yên. Diệp Phong bất đắc dĩ cười rồi bước tới cạnh giường, nhẹ nhàng nhấc cánh tay lên rồi kéo chăn mền lại. Nhưng sau khi ngẩng đầu lên, Diệp Phong không khỏi sửng sốt bởi ánh mắt đầy nghi hoặc đang hướng về mình. Mặt đối mặt khiến cho Diệp Phong còn chưa kịp rút tay khỏi chăn mền đã khựng lại luôn.

Từ lúc Đoạn Băng trúng đạn, tưởng chừng như cô đã chết, trong tình trạng hôn mê, cô càng giống như đã bước vào một cõi huyền ảo ở trên trời mà hưởng thụ vui sướng rồi. Nhưng sau khi tác dụng của thuốc tê đã hết, Đoạn Băng mới cảm nhận được toàn thân đau đớn, điều đó đã kích thích cô từ từ mở mắt. Chỉ thoáng nhìn qua cô lập tức phát hiện ra luôn đây là bệnh viện, nhưng sao lại có một người đàn ông đang đứng cạnh cô chăm sóc cô vậy? Vì lâu rồi hai tròng mắt cô không tiếp xúc với ánh sáng nên thực sự chưa thể thích ứng ngay được với hoàn cảnh, cô mới chỉ nhìn thấy đây hình dáng một thanh niên trẻ tuổi, về phần tướng mạo cô cảm thấy hoàn toàn trống rỗng, trong đầu cố gắng nhớ xem đây là ai nhưng cô không thể nhớ ra được.

Chỉ sau khi thị lực cô được khôi phục lại bình thường thì cô mới nhận ra người đàn ông cầm tay mình vừa rồi chính là tên lưu manh khốn nạn Diệp Phong. Trên thế giới này cũng chỉ có hai người đàn ông khiến cho Đoạn Băng có ấn tượng sâu sắc, một là cha cô và người còn lại chính là hắn.

Trong đầu Đoạn Băng "ầm" lên một tiếng, cảm giác toàn thân ở phía sau không thể động đậy vì vết thương đau nhức ngăn cản, khiến cho toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có mỗi cánh tay là vẫy vẫy được một chút. Khi cơ thể bình thường thì cô đã không phải đối thủ của người đàn ông trước mặt, bây giờ đang bị thương thì lại càng không thể có một tia cơ hội phản kháng.

Sự phẫn nộ bất đắc dĩ mà không ngừng tăng lên trong cô, khiến cho nước mắt bỗng nhiên tuôn trào ra, vây quanh viền mắt rồi từ từ lăn xuống.

Sau khi chợt phát hiện ra tay mình đang ở trong chăn, Diệp Phong mơ hồ mà có cảm giác ấm áp, rồi bối rối rút tay ra, cười khan hai tiếng nói: "Đoạn cảnh quan, cô tỉnh rồi à, đừng hiểu lầm, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm tôi, tôi chỉ là vừa mới định…"

Suy nghĩ một hồi hắn cũng không nghĩ ra nên giải thích như thế nào với Đoạn Băng. Mặc dù đối phương không nói gì nhưng hắn cũng biết lần này đúng là có sự hiều lầm lớn. Một kẻ đánh trọng thương phụ nữ thật là đáng khinh bỉ, chuyện này nếu lan truyền ra ngoài sợ rằng hắn cũng không có cách gì giải thích được, chị này đúng là một anh hung, một cảnh sát ưu tú vì dân mà bị thương như này, lời nói của cô bây giờ lại có độ tin tưởng càng cao, hắn thật nghĩ không ra sau khi cô bình phục thì sẽ tiến hành những phương pháp trả thù tàn nhẫn như thế nào.

Hà Tích Phượng nghe điện thoại xong liền quay trở lại phòng bệnh và nhìn thấy cảnh hai người nhìn nhau không nói gì, nam nữ đối mặt rất "thâm tình", sau khi ngây ra một lúc Hà Tích Phượng lập tức bước nhanh đến bên giường, vuốt ve lên trán người phụ nữ đang nằm nói: "Băng Băng, cuối cùng thì cậu đã tỉnh dậy, làm mình lo lắng muốn chết đi được".

Nhưng ánh mắt Đoạn Băng vẫn nhìn chằm chằm không rời người đàn ông sau lưng mình, thậm chí còn không chớp mắt, giống như đang ngồi thiền. Khiến cho Hà Tích Phượng cũng không khỏi âm thầm hòa nghi về mối quan hệ giữa hai người, cô cũng chỉ biết hai người có biết nhau chứ không nghĩ giữa đôi nam nữ này tồn tại mối quan hệ mập mờ gì, đến ngay cả Diệp Phong là người em tốt của cô mà cũng không phát hiện ra điều gì.

Nếu như đầu óc Đoạn Băng không xuất hiện vấn đề gì, thì có thể nói so với cô Đoạn Băng coi trọng Diệp Phong hơn. Một người khi đã cận kề cái chết thường chỉ nhớ đến người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho mình mà không muốn rời mắt.

Một lúc lâu sau, Đoạn Băng mới chuyển ánh mắt về phía Hà Tích Phượng đang nhìn cô với vẻ kỳ lạ, nước mắt lại không thể kìm nén được mà lăn xuống, như để bộc lộ những ủy khuất trong lòng cô. Đoạn Băng cố gắng mở mồm ra nhưng cũng không thể nói được gì.

Thấy những cử động này của Đoạn Băng xem ra Hà Tích Phượng vui mừng đến rơi nước mắt, nhưng cô vừa mới vượt qua cơn nguy kịch, cần phải tĩnh dưỡng nên tuyệt đối không thể kích động, cho nên Hà Tích Phượng liền nhẹ giọng an ủi Đoạn Băng vài câu để cô nằm ngủ.

Nhưng người phụ nữ ấy vẫn quật cường cố gắng quay đầu ra một lần nữa để nhìn Diệp Phong đang đi đến gần cửa. Hà Tích Phượng khẽ thở dài một cái rồi mới đứng dậy ra khỏi phòng, đồng thời ra hiệu bảo Diệp Phong cùng ra luôn.

Đợi đến khi đi vào thang máy Diệp Phong mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm mặt nói: "Chị Phượng, vừa rồi ai gọi điện đấy?"

Hà Tích Phượng nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông đứng bên cạnh, nhưng căn bản là không muốn trả lời vấn đề của hắn, cuối cùng thì cô cũng không thể kìm chế được những nghi vấn trong lòng mà hỏi ngược lại: "Diệp Phong, cậu và Đoạn Băng rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?"

Đợi đến khi Chính Thiên đi ra khỏi phòng bệnh, Diệp Phong mới tiến đến bên cạnh Hà Tích Phượng, thấp giọng nói: "Chị Phượng, tôi nghĩ Đoạn cảnh quan ở đây không có vấn đề gì cả, chi bằng chúng ta cứ về Hương Tạ Hiên trước, còn có rất nhiều việc chờ chị xử lý".

"Tôi muốn ở lại đây thêm một lát nữa". Ánh mắt Hà Tích Phượng chăm chăm nhìn Đoạn Băng đang nằm trên giường và những vết thương của cô, không quay đầu lại mà nói. Đối với cô cái chết của anh trai đó là một cú sốc lớn trong đời, đến hôm nay cô lại chứng kiến cảnh người chị em gái thân thiết bị trọng thương, cũng không khỏi thấy chua xót trong lòng, thật sự cô vẫn muốn ở lại đây chờ đợi Đoạn Băng tỉnh lại.

Trên mặt Diệp Phong hơi chút động đậy, định lui đi nhưng tổng giám đốc lại chưa đi nên hắn đánh phải đứng bên cạnh chờ đợi. Lơ đãng liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi trên giường rưng rưng nước mắt, hắn thầm than thở phụ nữ dù bề ngoài có như thế nào thì nội tâm thật đa sầu đa cảm. Mặc dù Hà Tích Phượng trên thương trường vẫn quát tháo như vậy, là tổng giám đốc lãnh đạo cả trăm người tinh anh trong công ty vậy mà cũng không thoát được câu phụ nữ yếu mềm.

Với tâm trạng buồn chán, Diệp Phong đành quan sát cách bố trí xung quanh phòng bệnh đặc biệt này, không thể không nói rằng điều kiện trang thiết bị ở đây quả thực là rất tốt, ít nhất gian phòng này cũng đạt tới đẳng cấp khách sạn. Diệp Phong nhớ lại một chút, hắn cũng đã từng làm nhiệm vụ tại một số bệnh viện, các ông trùm chính khách này e rằng cũng chỉ được chăm sóc đến mức này là cùng.

Cho dù Đoạn Băng là đại đội trưởng đội đặc công của thành phố T, nhưng để vào dưỡng thương ở nơi như này cũng không phải bình thường, vừa mới liên lạc không ngờ Đoạn Băng là con của lão già kia, xem ra trước kia khi còn nhỏ Đoạn Băng cũng là một cô gái được chiều chuộng, thật không ngờ cô cũng được coi là tiểu thư khuê các, nhưng nhìn cách ăn diện bên ngoài thì có vẻ không giống tiểu thư cho lắm, so với ông bố trầm tĩnh lạnh lùng kia thì quả thực là trên trời dưới đất.

Chợt có tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí vốn đang yên tĩnh. Đôi mi thanh tú của Hà Tích Phượng hơi nhíu lại. Nhanh chóng lấy điện thoại ra ấn im lặng. Sau khi nhìn một lượt dãy số hiện trên màn hình, cô mới từ từ đứng dậy, ra hiệu bảo Diệp Phong cứ ở trong phòng chờ rồi cô đẩy cửa bước ra khỏi phòng bệnh.

Diệp Phong nhìn cánh cửa đã được đóng lại, chợt thu hồi ánh nhìn quay đầu vào trong. Đột nhiên hắn phát hiện người phụ nữ trên giường có chút nhúc nhích, một cánh tay vươn ra khỏi chăn.

Đúng là một phụ nữ hiếu động. Bị thương nặng như vậy mà vẫn không chịu nằm yên. Diệp Phong bất đắc dĩ cười rồi bước tới cạnh giường, nhẹ nhàng nhấc cánh tay lên rồi kéo chăn mền lại. Nhưng sau khi ngẩng đầu lên, Diệp Phong không khỏi sửng sốt bởi ánh mắt đầy nghi hoặc đang hướng về mình. Mặt đối mặt khiến cho Diệp Phong còn chưa kịp rút tay khỏi chăn mền đã khựng lại luôn.

Từ lúc Đoạn Băng trúng đạn, tưởng chừng như cô đã chết, trong tình trạng hôn mê, cô càng giống như đã bước vào một cõi huyền ảo ở trên trời mà hưởng thụ vui sướng rồi. Nhưng sau khi tác dụng của thuốc tê đã hết, Đoạn Băng mới cảm nhận được toàn thân đau đớn, điều đó đã kích thích cô từ từ mở mắt. Chỉ thoáng nhìn qua cô lập tức phát hiện ra luôn đây là bệnh viện, nhưng sao lại có một người đàn ông đang đứng cạnh cô chăm sóc cô vậy? Vì lâu rồi hai tròng mắt cô không tiếp xúc với ánh sáng nên thực sự chưa thể thích ứng ngay được với hoàn cảnh, cô mới chỉ nhìn thấy đây hình dáng một thanh niên trẻ tuổi, về phần tướng mạo cô cảm thấy hoàn toàn trống rỗng, trong đầu cố gắng nhớ xem đây là ai nhưng cô không thể nhớ ra được.

Chỉ sau khi thị lực cô được khôi phục lại bình thường thì cô mới nhận ra người đàn ông cầm tay mình vừa rồi chính là tên lưu manh khốn nạn Diệp Phong. Trên thế giới này cũng chỉ có hai người đàn ông khiến cho Đoạn Băng có ấn tượng sâu sắc, một là cha cô và người còn lại chính là hắn.

Trong đầu Đoạn Băng "ầm" lên một tiếng, cảm giác toàn thân ở phía sau không thể động đậy vì vết thương đau nhức ngăn cản, khiến cho toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có mỗi cánh tay là vẫy vẫy được một chút. Khi cơ thể bình thường thì cô đã không phải đối thủ của người đàn ông trước mặt, bây giờ đang bị thương thì lại càng không thể có một tia cơ hội phản kháng.

Sự phẫn nộ bất đắc dĩ mà không ngừng tăng lên trong cô, khiến cho nước mắt bỗng nhiên tuôn trào ra, vây quanh viền mắt rồi từ từ lăn xuống.

Sau khi chợt phát hiện ra tay mình đang ở trong chăn, Diệp Phong mơ hồ mà có cảm giác ấm áp, rồi bối rối rút tay ra, cười khan hai tiếng nói: "Đoạn cảnh quan, cô tỉnh rồi à, đừng hiểu lầm, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm tôi, tôi chỉ là vừa mới định…"

Suy nghĩ một hồi hắn cũng không nghĩ ra nên giải thích như thế nào với Đoạn Băng. Mặc dù đối phương không nói gì nhưng hắn cũng biết lần này đúng là có sự hiều lầm lớn. Một kẻ đánh trọng thương phụ nữ thật là đáng khinh bỉ, chuyện này nếu lan truyền ra ngoài sợ rằng hắn cũng không có cách gì giải thích được, chị này đúng là một anh hung, một cảnh sát ưu tú vì dân mà bị thương như này, lời nói của cô bây giờ lại có độ tin tưởng càng cao, hắn thật nghĩ không ra sau khi cô bình phục thì sẽ tiến hành những phương pháp trả thù tàn nhẫn như thế nào.

Hà Tích Phượng nghe điện thoại xong liền quay trở lại phòng bệnh và nhìn thấy cảnh hai người nhìn nhau không nói gì, nam nữ đối mặt rất "thâm tình", sau khi ngây ra một lúc Hà Tích Phượng lập tức bước nhanh đến bên giường, vuốt ve lên trán người phụ nữ đang nằm nói: "Băng Băng, cuối cùng thì cậu đã tỉnh dậy, làm mình lo lắng muốn chết đi được".

Nhưng ánh mắt Đoạn Băng vẫn nhìn chằm chằm không rời người đàn ông sau lưng mình, thậm chí còn không chớp mắt, giống như đang ngồi thiền. Khiến cho Hà Tích Phượng cũng không khỏi âm thầm hòa nghi về mối quan hệ giữa hai người, cô cũng chỉ biết hai người có biết nhau chứ không nghĩ giữa đôi nam nữ này tồn tại mối quan hệ mập mờ gì, đến ngay cả Diệp Phong là người em tốt của cô mà cũng không phát hiện ra điều gì.

Nếu như đầu óc Đoạn Băng không xuất hiện vấn đề gì, thì có thể nói so với cô Đoạn Băng coi trọng Diệp Phong hơn. Một người khi đã cận kề cái chết thường chỉ nhớ đến người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho mình mà không muốn rời mắt.

Một lúc lâu sau, Đoạn Băng mới chuyển ánh mắt về phía Hà Tích Phượng đang nhìn cô với vẻ kỳ lạ, nước mắt lại không thể kìm nén được mà lăn xuống, như để bộc lộ những ủy khuất trong lòng cô. Đoạn Băng cố gắng mở mồm ra nhưng cũng không thể nói được gì.

Thấy những cử động này của Đoạn Băng xem ra Hà Tích Phượng vui mừng đến rơi nước mắt, nhưng cô vừa mới vượt qua cơn nguy kịch, cần phải tĩnh dưỡng nên tuyệt đối không thể kích động, cho nên Hà Tích Phượng liền nhẹ giọng an ủi Đoạn Băng vài câu để cô nằm ngủ.

Nhưng người phụ nữ ấy vẫn quật cường cố gắng quay đầu ra một lần nữa để nhìn Diệp Phong đang đi đến gần cửa. Hà Tích Phượng khẽ thở dài một cái rồi mới đứng dậy ra khỏi phòng, đồng thời ra hiệu bảo Diệp Phong cùng ra luôn.

Đợi đến khi đi vào thang máy Diệp Phong mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm mặt nói: "Chị Phượng, vừa rồi ai gọi điện đấy?"

Hà Tích Phượng nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông đứng bên cạnh, nhưng căn bản là không muốn trả lời vấn đề của hắn, cuối cùng thì cô cũng không thể kìm chế được những nghi vấn trong lòng mà hỏi ngược lại: "Diệp Phong, cậu và Đoạn Băng rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »