Tại tầng thứ ba của lầu các, tinh mâu Lăng Tiên rực cháy, hơi thở có chút dồn dập.
Lão già gầy gò lại càng thêm kích động.
Chỉ vì, lơ lửng giữa không trung là một nắm Tức Nhưỡng, dày nặng như đại địa, ép cho hư không cũng phải sụp đổ.
Tức Nhưỡng là thần vật vô thượng trong truyền thuyết, giá trị có thể sánh ngang với chín loại Tiên Kim, độ trân quý còn vượt xa cả Tiên Kim.
Không hề nói quá, dù có tìm khắp hai giới cũng không tìm ra nổi mấy hạt.
Mà nơi đây lại có một nắm, ít nhất cũng phải mấy trăm hạt, điều này thật kinh người biết bao? Sao có thể không khiến Lăng Tiên dồn dập hơi thở?
"Một hạt Tức Nhưỡng đã là vô giá, một nắm Tức Nhưỡng này, quả thực không thể đong đếm nổi!" Lão già gầy gò thở gấp, kích động đến cực điểm.
Chẳng trách được, Tức Nhưỡng quá đỗi trân quý, dù là Cận Đạo Giả cũng phải phát điên vì nó!
"Không ngờ nơi đây lại có Tức Nhưỡng, mà còn là cả một nắm." Lăng Tiên khẽ thở dài, Tức Nhưỡng là thần thổ trong truyền thuyết, một hạt thôi cũng đủ nuôi dưỡng vạn vật.
Thực vật trồng trên Tức Nhưỡng sẽ chín nhanh hơn và phẩm chất cũng tốt hơn nhiều.
Ví dụ như, một gốc thần dược mất ba nghìn năm mới chín, trồng trên Tức Nhưỡng thì nhiều nhất cũng chỉ ba trăm năm là xong.
"Đúng lúc mình đang có hạt giống thần dược." Lăng Tiên mỉm cười, dự định sẽ gieo những hạt giống đó vào Tức Nhưỡng.
Như vậy chẳng bao lâu nữa, chàng sẽ có bảy mươi gốc thần dược trưởng thành.
"Đời này có thể tận mắt nhìn thấy Tức Nhưỡng trong truyền thuyết, cũng coi như không uổng phí kiếp người." Lão già gầy gò cảm thán.
"Ông không chỉ được nhìn thấy, mà còn có thể sở hữu nó." Lăng Tiên mỉm cười nhạt, nói: "Chúng ta chia đôi đi."
"Không, nếu không có cậu, ta căn bản không thể vào được nơi này, hơn nữa cậu đã tặng ta quá nhiều bảo vật, sao ta dám nhận chia đôi Tức Nhưỡng với cậu chứ?" Lão già gầy gò lắc đầu, dù rất muốn có Tức Nhưỡng nhưng lão thấy ngại khi nhận lấy.
"Nghĩ kỹ đi, đây là Tức Nhưỡng trong truyền thuyết, một hạt đã là vô giá." Lăng Tiên mỉm cười, trong tinh mâu lóe lên tia tán thưởng.
Sự cám dỗ của Tức Nhưỡng, không mấy ai có thể cưỡng lại, ngay cả bằng hữu chí cốt cũng có thể trở mặt thành thù.
Mà lão già này lại giữ vững được bản tâm, tự nhiên khiến chàng thấy tán thưởng.
"Thế này đi, ta chỉ lấy một hạt, dù sao một hạt Tức Nhưỡng cũng đủ để nuôi dưỡng vạn vật rồi." Lão già do dự một chút rồi nói.
"Được." Lăng Tiên khẽ gật đầu, vung tay lên, một hạt Tức Nhưỡng bay về phía lão.
Sau đó, chàng phất tay áo, thu toàn bộ số Tức Nhưỡng còn lại vào Cửu Tiên Đồ.
"Ha ha, có được một hạt Tức Nhưỡng, chuyến đi này đã không uổng phí." Lão già cười lớn, vô cùng vui sướng.
Lăng Tiên còn vui mừng hơn thế.
Chàng đã có được mấy trăm hạt Tức Nhưỡng, giá trị vô lượng, đủ để mua đứt cả một tòa đô thành phồn hoa!
"Gay rồi, hình như chúng ta không thể rời khỏi đây." Lão già bỗng ý thức được một vấn đề nghiêm trọng.
Động Thiên tuy không bằng Tiểu Thế Giới, nhưng muốn đánh vỡ nó cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
"Đừng lo." Lăng Tiên mỉm cười nhạt, vô cùng bình tĩnh.
Nếu là người khác thì đúng là không thể phá vỡ Động Thiên, nhưng chàng lại có Chu Thiên Nghi.
Vật này có thể tìm ra điểm yếu của Động Thiên, với thực lực hiện tại của chàng, đủ sức để đánh nát nó.
"Sao có thể không lo? Đây là Động Thiên đấy, dù ta có xuất toàn lực cũng không thể lay chuyển lấy một ly." Lão già lắc đầu cười khổ.
"Ta có cách." Lăng Tiên mỉm cười, tinh mâu luân chuyển Hỗn Độn khí, ngưng tụ ra Chu Thiên Nghi - chiêu thức thứ tám của Tru Thiên.
Tức thì, mọi thứ trong Động Thiên đều hiện lên trong Chu Thiên Nghi, rồi lướt qua cực nhanh như sao băng.
Một lát sau, hình ảnh dừng lại ở một đóa hoa năm màu kỳ lạ, nghĩa là đây chính là điểm yếu của Động Thiên.
"Tìm thấy rồi." Lăng Tiên mỉm cười, biết rằng tấn công đóa hoa năm màu chính là tấn công vào điểm yếu của Động Thiên.
Chàng lập tức rời khỏi lầu các, đi về phía đóa hoa năm màu.
Lão già đi theo sau, hỏi: "Cậu tìm thấy cái gì rồi?"
"Điểm yếu của Động Thiên này."
"Trong điều kiện bình thường, chúng ta đúng là không thể đánh vỡ Động Thiên, nhưng nếu oanh kích vào điểm yếu, với thực lực của chúng ta, chắc chắn có thể phá vỡ nó."
Khóe môi Lăng Tiên cong lên, chỉ vào đóa hoa năm màu nói: "Đây chính là điểm yếu của Động Thiên."
"Cậu thực sự tìm ra được điểm yếu của Động Thiên?" Đồng tử lão già co rút, vô cùng chấn động.
Chuyện này nói thì dễ nhưng làm lại cực khó, lão nằm mơ cũng không ngờ bản lĩnh của Lăng Tiên lại lớn đến thế.
"Vốn tưởng ta đã đánh giá cao cậu rồi, không ngờ vẫn là đánh giá thấp." Lão già cảm thán, càng thấy Lăng Tiên thâm sâu khó lường.
"Giờ không phải lúc khen ta, cùng ra tay phá vỡ Động Thiên đi." Lăng Tiên thu lại nụ cười, tay trái ẩn chứa Đế uy, tay phải ngưng tụ Xích Lực.
Lão già cũng vận dụng cấm kỵ chi pháp.
Ầm!
Thần uy lay động trời cao, khiến vạn giới rung chuyển, Động Thiên xuất hiện vết nứt, chấn động không ngừng.
Ba hơi thở sau, nó dần sụp đổ từng tấc, không còn tồn tại nữa.
Công lao này phải thuộc về Lăng Tiên, nếu không nhờ chàng tìm ra điểm yếu, dù lão già là Chí Tôn cũng không thể phá vỡ Động Thiên.
"Thật sự phá vỡ được rồi..." Lão già ngẩn ngơ nhìn Lăng Tiên, không giấu nổi vẻ bàng hoàng.
Nghe vậy, Lăng Tiên chỉ cười nhạt, không nói gì.
Chu Thiên Nghi không có khả năng tấn công, nhưng về khoản tìm kiếm điểm yếu thì tuyệt đối là vô địch thiên hạ.
"Nếu ta đoán không lầm, hai con đường rẽ kia cũng sẽ có Động Thiên, chứa đựng bảo vật của mộ chủ, ông có muốn đi xem thử không?" Lăng Tiên cười hỏi.
"Tất nhiên là muốn." Ánh mắt lão già rực cháy, Động Thiên mà lão và Lăng Tiên vừa vào đã có Tức Nhưỡng trong truyền thuyết, mà còn là cả một nắm.
Có thể thấy, hai Động Thiên kia cũng chứa bảo vật kinh thế, tất nhiên với điều kiện là hai con đường đó có Động Thiên.
"Đi thôi, hy vọng hai con đường đó tồn tại Động Thiên, cũng hy vọng bảo vật bên trong chưa bị ai lấy mất." Lăng Tiên bước những bước dài, nhưng mới đi được hai bước, chàng đã dừng lại.
Điều này khiến lão già khó hiểu: "Sao vậy?"
"E là chúng ta không đi được nữa rồi." Tinh mâu Lăng Tiên nheo lại, nhìn về phía trước.
Ở đó xuất hiện ba bóng người, một là lão già áo xanh, một là trung niên nam tử, một là thanh niên tuấn lãng.
Ngoài người trung niên kia ra, hai người còn lại Lăng Tiên đều quen mặt.
Cách đây không lâu, chàng từng giao thủ với lão già áo xanh, nhiều năm trước, chàng cũng từng giao thủ với thanh niên tuấn lãng, hay chính là Minh La Thánh Tử.
"Chính là bọn chúng đã cướp kỳ thạch của Minh gia ta!"
Vừa thấy Lăng Tiên, lão già áo xanh lập tức lộ vẻ giận dữ.
"Chính là hai tên này sao..." Người trung niên liếc nhìn Lăng Tiên một cái, không khỏi nhíu mày.
"Đã dịch dung..."
Người trung niên nhướn mày, nói: "Thú vị đấy, ta muốn xem thử chân diện mục của ngươi trông như thế nào."
Nói xong, đôi mắt hắn tỏa ra thần quang rực rỡ chói mắt.
Điều này khiến thần sắc Lăng Tiên ngưng trọng, nhận ra điềm chẳng lành.
Chàng không nhìn ra tu vi của người trung niên này, nhưng chắc chắn hắn mạnh hơn lão già gầy gò.
Nói cách khác, kẻ này ít nhất cũng là Chí Tôn.
Khi vận dụng pháp môn dò xét, Chí Tôn tuyệt đối có thể nhìn thấu thuật ngụy trang của chàng.
Lăng Tiên lập tức lùi lại cực nhanh, muốn thoát khỏi phạm vi bao phủ của thuật pháp người trung niên kia.
Tiếc rằng, đã chậm một bước.
Người trung niên nhìn thấu ngụy trang của Lăng Tiên, không khỏi sững sờ, sau đó lộ vẻ hưng phấn.
"Đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn công, Lăng Tiên, cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi."
Lời vừa dứt, lão già áo xanh, lão già gầy gò và Minh La Thánh Tử đều ngẩn người.
Đối với bất kỳ ai ở Thánh Vực, Lăng Tiên đều không hề xa lạ, những kỳ tích chàng tạo ra từng chấn động cả Thánh Vực!