Trong đại điện, Lăng Tiên nhìn ông lão đang bị trói chặt như bánh chưng, mỉm cười nói: "Tại sao ta phải cứu ông?"
"Gặp nhau chính là duyên phận, nhất là trong tình cảnh này, lại càng là chuyện hiếm thấy, chẳng lẽ không nên cứu ta sao?" Ông lão ra sức thuyết phục: "Huống hồ, ngươi nên cảm ơn ta mới phải, nếu không phải ta nhanh chân bước vào đại điện trước ngươi một bước, thì giờ phút này người bị trói ở đây chính là ngươi rồi."
"Dùng từ không đúng, không nên dùng từ cảm ơn, mà phải nói là may mắn." Lăng Tiên cười nhạt: "Trước đó, ta còn phiền lòng vì mình đến chậm một bước, bây giờ, ta thấy may mắn vì ông đã đến trước ta một bước."
"Thằng nhóc nhà ngươi!" Ông lão nổi trận lôi đình, nhưng vừa nghĩ tới cảnh ngộ của bản thân, cũng chỉ đành nén cơn giận, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Hai người hợp tác, chắc chắn sẽ thuận lợi và an toàn hơn nhiều so với một mình. Đừng quên, đây chính là nơi quan trọng nhất của Thần Thánh Đảo, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện."
"Đúng là vậy, nhưng ta vẫn không có lý do gì để cứu ông." Lăng Tiên nhếch môi cười: "Ta đã vào được đại điện, hoàn toàn có thể thu hết bảo vật nơi này vào túi, dựa vào đâu mà phải chia chác với ông?"
Nghe vậy, ông lão im lặng. Vì ông không có lời nào để phản bác, nếu người đang bị trói lúc này là Lăng Tiên, ông cũng sẽ không ra tay cứu giúp.
"Cứ thành thật ở đó đi, đợi khi ta thu hết bảo vật vào túi rồi, biết đâu sẽ cân nhắc việc cứu ông." Lăng Tiên khẽ cười, dời ánh mắt về phía chính diện.
Sau đó, đôi mắt sáng như sao của hắn bỗng trở nên rực cháy.
Chỉ thấy phía trước lơ lửng ba quả cầu ánh sáng. Hai quả kia là gì thì chưa biết, nhưng có một quả thì có thể xác định được, bởi vì Đan Tâm Biến Thức Bách Thảo đã đưa ra gợi ý.
Ám Hương Ỷ La, mười vạn năm tuổi, có thể chữa thương, có thể ôn dưỡng linh hồn, cũng có thể tăng tiến tu vi.
Đây là thông tin mà Đan Tâm cung cấp, có thể nói là ít ỏi đến đáng thương. Nhưng đối với Lăng Tiên, thông tin nhiều hay ít không quan trọng, hiệu quả ra sao cũng chẳng sao cả, chỉ cần nó là Ám Hương Ỷ La là đủ!
"Cuối cùng cũng tìm được ngươi."
Ánh mắt Lăng Tiên nóng bỏng. Ám Hương Ỷ La là một trong bảy loại thần dược, là chìa khóa then chốt để hắn có thể giải trừ lời nguyền. Hiện tại rốt cuộc đã nhìn thấy, sao có thể không khiến hắn cảm thấy rạo rực trong lòng?
Thậm chí, có thể dùng từ kích động để hình dung, không chỉ vì Ám Hương Ỷ La, mà còn vì hai quả cầu ánh sáng kia nữa. Mặc dù không biết bên trong là bảo vật gì, nhưng có thể đứng ngang hàng với Ám Hương Ỷ La, lại được đặt trong Thần Thánh Điện, sao có thể là vật phàm tục?
Vì thế, Lăng Tiên vô cùng kích động, hắn không nói hai lời liền lóe người đến trước quả cầu ánh sáng, chuẩn bị thu nó vào túi.
Thế nhưng, hắn đã không thành công.
Chỉ thấy quả cầu ánh sáng đột ngột bộc phát ánh hào quang chói mắt, tựa như ba vầng mặt trời nhỏ, lực đẩy kinh khủng trực tiếp đánh văng Lăng Tiên vào vách tường.
Bùm!
Xương cốt gãy vụn, khóe miệng trào máu, Lăng Tiên nhíu mày, vạn lần không ngờ quả cầu ánh sáng lại có thể bộc phát ra sức mạnh cường hãn đến thế. Đừng quên, hắn là yêu nghiệt vô song với sáu đại cực cảnh gia thân, vậy mà lại bị sức mạnh của quả cầu đánh bay trong chớp mắt, thế thì phải là sức mạnh cường đại đến nhường nào mới làm được?
Mặc dù có phần chủ quan, nhưng điều này đủ để chứng minh sức mạnh của quả cầu ghê gớm ra sao.
"Ha ha, đồ ngu, ngây người rồi chứ gì." Ông lão cười lớn, hả hê.
Điều này khiến Lăng Tiên nhíu mày, nhưng hắn không thèm để ý, mà dồn tâm thần vào quả cầu ánh sáng.
Sau khi đánh văng hắn, quả cầu lại khôi phục vẻ tĩnh lặng như trước, không còn ánh sáng chói lòa, cũng chẳng còn sức mạnh kinh khủng.
Tuy nhiên, khi hắn lại lóe người đến trước quả cầu, ánh hào quang chói mắt lại xuất hiện lần nữa. Theo đó là lực đẩy mạnh mẽ đến cực điểm. Không nằm ngoài dự đoán, Lăng Tiên lại bị đánh bay một lần nữa, khác biệt là lần này hắn đã vận dụng Đại Đạo Chi Hoa nên không bị chấn thương, chỉ là vẫn bị chấn động đến khí huyết cuộn trào, sắc mặt tái nhợt.
"Đừng thử nữa, với tu vi của ngươi, không cản nổi sức mạnh này đâu, càng không thể thu nó vào túi được." Ông lão lộ vẻ giễu cợt, rõ ràng là đang hả hê.
Đối với điều này, Lăng Tiên chỉ có thể giữ im lặng, không có lời nào để phản bác. Một lần có thể nói là do chủ quan, nhưng đến hai lần thì đúng là không làm nổi thật.
Đúng như lời ông lão nói, hắn quả thực không thể kháng cự sức mạnh này, nghĩa là hắn không thể lấy được Ám Hương Ỷ La.
"Đáng chết, chẳng lẽ phải từ bỏ sao..."
Sắc mặt Lăng Tiên trở nên u ám, đôi mắt đầy vẻ không cam lòng. Rõ ràng chỉ cách Ám Hương Ỷ La một bước chân mà lại không thể lấy được, thử hỏi ai mà cam tâm cho đặng? Thế nhưng sự thật bày ra trước mắt, dù có ngàn vạn lần không cam lòng cũng chẳng ích gì!
"Không cam tâm à?"
Ông lão cười nhạt, nói: "Ta có cách phá giải quả cầu ánh sáng, giúp ngươi lấy được bảo vật bên trong."
Nghe vậy, tinh thần Lăng Tiên chấn động, dời ánh mắt về phía ông lão đang bị trói giữa không trung. Chỉ thấy ông ta đầu bù tóc rối, y phục rách rưới, trông chẳng khác nào một tên ăn mày. Thế nhưng lúc này, ông ta lại tỏa ra sự tự tin cực kỳ mạnh mẽ, tựa như vầng dương vĩnh hằng chiếu rọi thập phương.
"Dựa vào đâu mà ta phải tin lời ông?" Lăng Tiên nhíu mày nói: "Tại sao ông cho rằng ta có thể cứu ông?"
"Ngươi đã có thể bước vào đại điện, chứng tỏ ngươi đã phá giải được một phần tư cấm chế. Dù chỉ là một phần tư, nhưng đủ để chứng minh ngươi có tạo nghệ không tầm thường trên con đường phù trận."
"Ta và ngươi liên thủ, tuyệt đối có thể phá giải mạng lưới phù văn đầy trời kia, mà không có sự gia trì của chúng, mấy sợi dây trói tiên giả tạo này căn bản chẳng đáng lo ngại."
"Đương nhiên, lý do quan trọng nhất là nơi này chỉ có mình ngươi, ngoài ngươi ra, ta không còn lựa chọn nào khác."
Ông lão nhìn Lăng Tiên cười híp mắt: "Ngươi cũng vậy, ngoài ta ra, ngươi cũng không còn lựa chọn nào khác."
Nghe vậy, Lăng Tiên rơi vào im lặng. Ông lão nói không sai, hai người họ ngoài việc tin tưởng đối phương ra thì không còn đường lui nào khác. Thế nhưng Lăng Tiên không muốn dễ dàng thỏa hiệp: "Ta có lựa chọn, còn ông, mới là người thực sự không còn lựa chọn nào cả."
"Ngươi đúng là có lựa chọn, nhưng ngươi tuyệt đối sẽ không chọn." Ông lão cười nhạt, biết rõ lựa chọn mà Lăng Tiên nói đến chính là rời đi.
"Quả thực, bảo vật ngay trước mắt mà cứ thế rời đi thì thật sự không cam tâm chút nào." Lăng Tiên khẽ thở dài: "Nói đi, chia chác thế nào?"
"Ta hai món, ngươi một món, ngươi có quyền ưu tiên lựa chọn." Ông lão cười nhạt.
"Không thể nào."
Lăng Tiên từ chối thẳng thừng: "Ông phải hiểu rõ một điều, ta có thể tự do hành động, cùng lắm thì tan đàn xẻ nghé, dù sao ta cũng chẳng thiệt. Nhưng ông thì khác, nếu không có ai cứu, đợi người của Thần Thánh Đảo tiến vào, ông chắc chắn phải chết."
Nghe vậy, ông lão im lặng một chút rồi nói: "Vậy nên, ngươi muốn lấy hai món?"
"Không sai, hơn nữa, ta còn phải có quyền ưu tiên lựa chọn." Lăng Tiên trầm giọng nói, hắn tuyệt đối không giao quyền ưu tiên cho ông lão, nhỡ đâu người này chọn lấy Ám Hương Ỷ La thì sao?
"Không thể nào!"
Ông lão cũng không đồng ý, cố tranh luận: "Ngươi cũng phải hiểu rõ một điều, không có ta, ngươi đến một sợi lông cũng chẳng lấy được, chẳng lẽ ngươi cam tâm chuyến này đi công cốc?"
"Vẫn còn hơn là phải bỏ mạng ở đây."
Lăng Tiên liếc nhìn ông lão một cái, biết rõ dù mình có nôn nóng đến đâu cũng không thể chủ động, nếu không cuộc đàm phán này sẽ thua. Ông lão cũng hiểu rõ điều đó. Hai người họ đều không còn lựa chọn, cũng đều nắm giữ điểm yếu của đối phương, nhưng so ra thì rõ ràng ông lão bị động hơn nhiều. Bởi vì thứ mà Lăng Tiên đang nắm giữ chính là mạng sống của ông ta.
Vì vậy, sau một hồi giằng co lâu dài, ông lão thở dài thườn thượt, đành phải lựa chọn lùi bước.