“Bất tử bất hưu.”
Bốn chữ đơn giản, nhưng ẩn chứa sát ý kinh thiên cùng quyết tâm kiên định.
Vì thế, nhiệt độ toàn bộ ngọn núi đều giảm xuống điểm đóng băng, dù cho với tu vi của Hồn Tận, cũng cảm thấy lạnh lẽo từ tận đáy lòng.
“Xem ra con trai của Tổ Vu lần này thực sự đã nổi giận rồi.” Hồn Tận khẽ thở dài, đôi mắt cũng chuyển thành kiên định.
Phóng mắt nhìn khắp Vu Thần Vực, hắn không nghi ngờ gì chính là một trong những người ủng hộ kiên trung nhất của Tổ Vu, vì vậy, việc Lăng Tiên muốn làm chính là mục tiêu của hắn!
Lúc này, hắn sát khí đằng đằng nói: “Công tử yên tâm, Kình Lôi bộ lạc nhất định sẽ phải trả giá.”
“Nhất định sẽ.”
Lăng Tiên lẩm bẩm, trong đôi mắt sáng như sao ngoài lửa giận ra, chính là sát ý.
Từ đầu đến cuối, chàng chưa từng nghĩ đến việc tranh giành thiên hạ tại Vu Thần Vực, một là không thích nắm quyền, hai là không muốn khơi dậy cảnh máu chảy thành sông.
Thế nhưng, Kình Lôi bộ lạc lại không chịu buông tha, liên kết với các bộ lạc khác thì thôi đi, đằng này còn bắt giữ những người vô tội của Cổ Hỏa bộ lạc, điều này sao có thể không khiến chàng phẫn nộ?
“Rất tốt, chẳng phải các ngươi sợ ta tranh giành Vu Thần Vực, cưỡi lên đầu các ngươi sao? Bây giờ, ta lại muốn tranh một phen!”
Trong đôi mắt sao của Lăng Tiên lóe lên vẻ lạnh lẽo, chàng đã nảy sinh ý định tranh giành Vu Thần Vực, không phải vì bản thân, mà là để đả kích Kình Lôi bộ lạc.
Nghe thấy lời chàng, Hồn Tận lập tức sững sờ, sau đó trên mặt liền lộ ra vẻ mừng rỡ.
Bất kể là người trung thành với Tổ Vu đều muốn Lăng Tiên tranh giành Vu Thần Vực để trở thành vương giả mới. Bởi vì pháp chỉ có ghi, con trai của Tổ Vu có thể dẫn dắt Vu Thần Vực đi tới huy hoàng!
Mặc dù nhìn vào hiện tại, Lăng Tiên căn bản không có năng lực này, nhưng tương lai thì sao? Tiềm năng của chàng là không thể nghi ngờ, lời của Tổ Vu Bàn Cổ lại càng không thể nghi ngờ!
Cho nên, khi lão già mặc áo da thú và những người khác nghe chàng nói không có ý định tranh bá, mới lộ ra vẻ thất vọng.
Cũng chính vì vậy, Hồn Tận mới lộ ra vẻ mừng rỡ.
Tuy nhiên, hắn rất sợ Lăng Tiên chỉ là lời nói lúc tức giận, vì vậy hắn trầm giọng hỏi: “Lời công tử nói là thật sao? Ngài thực sự muốn tranh bá Vu Thần Vực?”
“Đây chẳng phải là điều các ngươi mong đợi sao?”
Thần tình Lăng Tiên hờ hững, chàng đã sớm nhìn ra, bảy bộ lạc trung thành với Tổ Vu đều hy vọng chàng tranh giành Vu Thần Vực.
Chỉ là chàng không thích bị quyền thế ràng buộc, càng không muốn tạo sát nghiệt nên mới không đồng ý.
Thế nhưng Kình Lôi bộ lạc lại không chịu buông tha, nhất quyết phải giết chàng, trong tình huống này, chàng ngoài việc tranh bá ra thì không còn lựa chọn nào khác.
“Ha ha, công tử cuối cùng đã đưa ra quyết định chính xác.” Hồn Tận cười lớn, hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng.
“Quyết định này không tính là chính xác, chỉ là lựa chọn duy nhất mà thôi.”
Lăng Tiên thản nhiên nói, Kình Lôi bộ lạc đã liên lạc với mười hai bộ lạc, lại còn bắt giữ người của Cổ Hỏa bộ lạc, rõ ràng chính là muốn trừ khử chàng.
Như vậy, vì sao chàng còn phải im lặng?
Nếu Kình Lôi bộ lạc đã ép người quá đáng như thế, vậy thì chàng, chỉ còn cách giết chúng!
“Không sai, Kình Lôi bộ lạc khi người quá đáng, công tử không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.”
Hồn Tận thần tình nghiêm túc, cúi người bái Lăng Tiên một cái, giọng nói vang dội: “Xin công tử yên tâm, Hồn Không bộ lạc ta nhất định sẽ dốc toàn lực, giúp công tử hoàn thành bá nghiệp!”
“Chuyện tranh bá để sau hãy nói, bây giờ, trước tiên hãy liên lạc với các bộ lạc còn lại.”
Lăng Tiên thần tình bình thản, nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại như một vị Cửu Thiên Đại Đế, uy áp nhân thế gian.
Điều này khiến vẻ tôn kính trong mắt Hồn Tận càng thêm nồng đậm, mặc dù Lăng Tiên lúc này chỉ có tu vi Dung Đạo đỉnh phong, nhưng trong mắt hắn, chàng chính là sự tồn tại ngang hàng với Vu Thần!
“Công tử yên tâm, tôi đã liên lạc với sáu bộ lạc còn lại, không bao lâu nữa, Thái thượng trưởng lão của các bộ lạc sẽ tới đây.” Hồn Tận mỉm cười.
“Ngươi làm rất tốt, thắng bại của trận chiến này nằm ở những đại năng cảnh giới thứ bảy, dính líu đến những tu sĩ dưới cảnh giới thứ bảy chỉ là làm tăng thêm sát nghiệt mà thôi.”
Lăng Tiên khẽ thở dài, nhìn lên vầng trăng sáng trên trời, như thể đã nhìn thấy cảnh máu chảy thành sông.
Điều này khiến Hồn Tận im lặng một lát rồi nói: “Tâm trạng của công tử tôi hiểu, nhưng chiến tranh định sẵn sẽ đổ máu, đây là chuyện không ai có thể thay đổi được.”
“Ta hiểu, chỉ là kéo bảy bộ lạc các ngươi vào vòng xoáy này, ta cảm thấy không đành lòng.” Lăng Tiên khẽ thở dài.
Thú thật, chàng không hề có liên quan gì với bảy bộ lạc này, để họ vì mình mà đổ máu hy sinh, tự nhiên là cảm thấy không đành lòng.
“Công tử nói gì vậy? Sự an toàn của ngài chính là tính mạng của chúng tôi, ý chí của ngài chính là suy nghĩ của chúng tôi.”
Hồn Tận nghiêm mặt, dõng dạc nói: “Điểm này, vĩnh viễn sẽ không bao giờ thay đổi.”
Nghe vậy, lòng Lăng Tiên cảm thấy ấm áp, rất may mắn vì có những người trung thành với đức tin như Hồn Tận. Nếu không, từ lúc ở Tổ địa thứ hai, chàng đã sớm chết rồi.
“Được rồi, đi chuẩn bị đi.”
Lăng Tiên nhìn về phía chân trời, lẩm bẩm: “Đại chiến, sắp đến rồi.”
Nghe vậy, Hồn Tận chắp tay với chàng, sau đó sải bước chân kiên định, biến mất trong màn đêm.
“Một tướng công thành vạn cốt khô, nếu ta làm vương, không biết phải chôn vùi tính mạng bao nhiêu người.” Lăng Tiên cảm thán, thần tình dần chuyển sang lạnh lẽo.
Chàng không có hứng thú với việc làm vương, nhưng Kình Lôi bộ lạc, bắt buộc phải chết!
“Hy vọng, ngươi sẽ ngoan ngoãn thả người của Cổ Hỏa bộ lạc, nếu không, ta sẽ tự tay tiêu diệt ngươi.”
Trong màn đêm, một câu nói lạnh lùng vang vọng, sát ý cuồn cuộn tận chín tầng trời.
---❊ ❖ ❊---
Khi thế nhân biết được con trai của Tổ Vu xuất thế cũng là lúc biết rằng, Vu Thần Vực sẽ lại dậy sóng, khói lửa ngút trời.
Sự thật chứng minh, suy đoán của thế nhân không sai.
Sau ba năm tĩnh lặng, Kình Lôi bộ lạc cuối cùng đã hành động, không chỉ bắt giữ người của Cổ Hỏa bộ lạc mà còn liên lạc với mười hai thế lực khác.
Và ngoại trừ Vương Thổ bộ lạc ra, mười một bộ lạc đỉnh cao còn lại đều đã đồng ý.
Cũng giống như bộ lạc của lão già mặc áo da thú kiên định ủng hộ Lăng Tiên, những bộ lạc này cũng quyết tâm phải giết chết chàng.
Bởi vì chàng không chết ngày nào, những bộ lạc này sẽ phải lo lắng ngày đó, liệu có bị chàng giẫm dưới chân hay không.
Cho nên, mười một thế lực đều đồng ý, dự định nhân lúc Lăng Tiên chưa kịp trưởng thành mà giết chết chàng!
Lúc này, liên quân mười hai thế lực đã áp sát Hồn Không bộ lạc, chưa kể đến những con tin của Cổ Hỏa bộ lạc, tổng cộng có năm mươi người.
Mỗi người đều thâm sâu như biển, khí thế bàng bạc, rõ ràng đều là những đại năng cảnh giới thứ bảy. Đồng thời cũng cho thấy quyết tâm thề giết Lăng Tiên của liên quân.
Phải biết rằng, đại năng cảnh giới thứ bảy là sự tồn tại rất hiếm thấy, thế nhưng lúc này lại đông tới năm mươi người, điều này có nghĩa là tất cả các bộ lạc đều đã dốc toàn lực. Ngay cả những Thái thượng trưởng lão đang bế tử quan cũng đều được phái ra.
Có thể thấy, quyết tâm giết Lăng Tiên của liên quân kiên định đến mức nào.
Mà so với khí thế của liên quân, phía Hồn Không bộ lạc rõ ràng yếu thế hơn nhiều. Cộng lại cũng chỉ có hai mươi đại năng cảnh giới thứ bảy.
Dù những người này ai nấy đều không tầm thường, lại có thêm những lão quái vật thành danh đã lâu như bà lão Kim Xà, lão già lông mày dài, lão già mặc áo da thú, nhưng số lượng thực sự quá chênh lệch.
Tận ba mươi người đấy, đây là khoảng cách lớn biết bao?
Vì thế, người của liên quân kẻ thì đắc ý, kẻ thì thoải mái, tóm lại là khẳng định chắc chắn phe mình sẽ chiến thắng.
Mà phía lão già mặc áo da thú, thần tình lại ngưng trọng, cảm nhận được áp lực cực lớn.
Lăng Tiên cũng vậy.
Mặc dù chàng đã sớm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng khi nhìn thấy tận năm mươi đại năng cảnh giới thứ bảy, tâm chàng vẫn chìm xuống đáy vực.