“Cẩn thận!!!”
Trong lúc Diệp Quân cùng Trảm Thiên đối thoại, Xích Vân Ma Tôn bên cạnh đột nhiên đồng quang hóa thành ma khí.
“Ầm ầm ầm!”
Một cỗ thân ảnh mang theo khí thế xông phá sơn hà, trực tiếp chấn khai mấy đầu Thôn Lôi Thú cùng Lãnh Dực Thú, đồng thời phất tay một trảo, cả người liền lấy tốc độ so sánh thuấn di, bỗng nhiên đã giết tới trước mặt Diệp Quân ba người.
Không gian hắn đi qua đều vỡ vụn.
“Tránh!”
Công kích như vậy, trong nháy mắt có thể chém giết ba người Diệp Quân.
Diệp Quân không ngờ Hoàng Kinh xuất thủ đột ngột như thế, trong lòng kinh hãi, lập tức thôi động Vô Vô Hư Nguyên Công, thôi động Vô Vô Pháp Tắc, bao phủ Trảm Thiên, Xích Vân Ma Tôn, Thiên Lý Vân cùng Đồng Văn Hoán, giữa không trung lợi dụng năng lượng không gian ma sát, quỷ dị biến mất ngay trước khi đao khí hủy diệt giáng xuống.
“Ầm ầm!”
Trong chớp mắt, năm người đã xuất hiện bên ngoài một dặm.
Dù chỉ một dặm, ngay khi năm người vừa hiện thân, không gian họ rời đi gần như đạt tới khoảng cách một dặm đã xuất hiện trạng thái rạn nứt vỡ vụn, nếu có người ở bên trong sẽ bị xé nát ngay lập tức.
Hoàng Kinh chậm rãi quay người, mang theo một phần ngoài ý muốn, tựa hồ không ngờ rằng với lực lượng Tam Đạo Thần Kiếp của hắn, năm tồn tại nhỏ yếu kia lại có thể tránh thoát trong nháy mắt.
Dù vậy, năm người Diệp Quân ở bên ngoài một dặm cũng bị dư uy vỡ vụn của Hoàng Kinh chấn động đến khí huyết bốc lên, khí tràng đều bị ảnh hưởng.
Đây chính là lực lượng Tam Đạo Thần Kiếp chân chính!
“Sưu!”
Cường giả chân chính, nói động thủ là động thủ.
Hoàng Kinh không cho năm người Diệp Quân cơ hội thở dốc, với hắn bất kỳ công kích nào đều trong một ý niệm, chớp mắt thân ảnh hắn liền hóa thành bọt nước.
“Người này quá cường đại, ba người chúng ta nhất định phải liên thủ công kích…”
Giờ khắc này, Diệp Quân đã nhận ra thực lực của Hoàng Kinh đạt tới cao độ khó lường, cho nên không thể không thôi động chân chính thần thông của hắn, Đại Thiên Thần Đồ.
“Ầm ầm ầm!”
Trong thoáng chốc, hư ảnh Hoàng Kinh đã hóa thành đao khí năm ngón tay, hướng phía trước Diệp Quân năm người phá không mà ra, tốc độ quá nhanh, như điện quang hỏa thạch.
“Sưu sưu!”
Thiên Lý Vân phóng thích một đoàn khí vân, bắt lấy Đồng Văn Hoán, hai người dẫn đầu bay ra, hơn nữa còn có một cỗ tinh thần chi quang thôi động hai người rời đi.
Mà ba người Diệp Quân, thấy rõ ràng sắp bị Hoàng Kinh chém giết, không còn đường trốn, không có bất kỳ thực lực phản kháng nào, đao khí năm ngón tay của Hoàng Kinh đã vỡ vụn đến trước mặt ba người.
Vô số cự đầu đều đang nhìn giờ khắc này!
Có người không khỏi tự hỏi, chẳng lẽ tương lai Đao Tông sớm đã định đoạt!
Bởi vì ba người Diệp Quân, Trảm Thiên, Xích Vân Ma Tôn hoàn toàn không phải đối thủ của Hoàng Kinh, căn bản không ở cùng cao độ, Hoàng Kinh giết ba người bọn họ là chuyện ván đã đóng thuyền.
Nhưng kỳ tích thường xảy ra trong nghịch cảnh hoặc những điều không thể!
Ba người Diệp Quân vậy mà vô thanh vô tức, bỗng nhiên biến mất!
Công kích của Hoàng Kinh cũng bao trùm lấy mảnh không gian này, nơi đi qua đều là đao khí hủy diệt bá đạo, càn quét tứ tán, không gian lại một lần nữa xuất hiện trạng thái rạn nứt.
Nhưng Hoàng Kinh sớm đã kinh ngạc, hắn thực sự không hiểu nổi, chiêu này ba người Diệp Quân căn bản không có cách nào trốn tránh, tốc độ và công kích nhanh như vậy, chính là cao thủ Nhị Đạo Thần Kiếp cũng chỉ có mất mạng.
“Hoàng Kinh…”
Giờ phút này, chung quanh Hoàng Kinh hình thành phương vị tam giác, trên ba điểm riêng phần mình đứng một bóng người, chính là Diệp Quân, Trảm Thiên và Xích Vân Ma Tôn, không biết dùng thần thông gì mà vô thanh vô tức đạt tới ngoại vi.
Trảm Thiên mang theo nụ cười tự tin, đối với Hoàng Kinh lộ ra một phần kính ý: “Nếu như ngươi là người có tâm ngực, có khí độ, ta cũng sẽ không cùng ngươi tranh đoạt vị trí Tông Chủ, bởi vì ngươi có năng lực và thực lực như vậy, nhưng…”
Hoàng Kinh không cho là đúng, bởi vì sự tình bày ra trước mắt, dù ba người Diệp Quân có tốc độ và thần thông siêu phàm, cuối cùng vẫn không có lực lượng cường đại nhất, không thể chống lại Tam Đạo Thần Kiếp của Hoàng Kinh, hắn cười lạnh một tiếng: “Thắng làm vua thua làm giặc, các ngươi có tư cách sao?”
“Ta cũng không biết, nhưng ta biết, biến hóa hôm nay là điều ngươi không thể đoán trước, cho nên, chúng ta mỗi người đều không thể bảo đảm điều gì sẽ xảy ra vào khoảnh khắc tiếp theo… Hỗn Độn Thiên Quân Lôi Kiếp!!!”
Trảm Thiên đột nhiên hai tay triển khai!
“Hỗn Độn Thiên Quân Lôi Kiếp!!!”
Diệp Quân và Xích Vân Ma Tôn cũng đồng thời làm ra động tác giống nhau.
“Liên hợp pháp thuật công kích?” Hoàng Kinh vẫn trấn định tự nhiên, hắn ngược lại muốn xem, ba con kiến Trảm Thiên, Diệp Quân và Xích Vân Ma Tôn có thể giở trò gì.
Nhưng hắn nào biết, ba người thi triển pháp thuật không phải liên hợp pháp thuật, mà là… Lực lượng Đại Đạo Nhân!
Chỉ có Đại Đạo Nhân mới có thể có được thần thông công kích như vậy!
“Quát quát quát!”
Trảm Thiên, Diệp Quân, Xích Vân Ma Tôn lấy thế tam giác, đột nhiên hình thành một cỗ khí tức huyết mạch giống nhau, cỗ khí tức này lập tức hóa thành ba đạo thiên lôi, tụ tập phía trên Hoàng Kinh.
“Lão đại, hắn quá coi thường chúng ta, há không biết Hỗn Độn Thiên Quân Lôi Kiếp này chính là lực lượng của Hỗn Độn Thiên Quân, một tồn tại thần chi thời Thần Thoại…”
Xích Vân Ma Tôn u ám cười nói.
“Diệt hắn!!!”
Ánh mắt Diệp Quân và Trảm Thiên đồng thời sắc bén, ba người lập tức đánh ra một đạo ấn pháp giống nhau, ba đạo thiên lôi tương giao trên bầu trời Hoàng Kinh đột nhiên tràn ngập kiếp khí cổ xưa.
“Lực lượng Thiên Kiếp?”
Biến hóa thiên lôi quỷ dị khiến các cường giả trong phế tích cảm thấy bất an, thiên kiếp, thế giới này còn có người có thể khống chế lực lượng thiên kiếp?
“Quá coi thường ba con kiến…”
Thần sắc Hoàng Kinh âm tình bất định, nhìn chằm chằm thiên lôi tràn ngập khí tức thiên kiếp, hắn đã phóng thích khí thế khủng bố, lại hơi cúi người xuống, Dư Thiên Vọng và một đám người áo đen vẫn bị yêu thú khôi lỗi cuốn lấy.
“Phá!!!”
Đột nhiên, Hoàng Kinh vậy mà nhảy lên, như khí thế rút đao đoạn thủy, cánh tay phải giữa không trung vung lên, tay phải cầm ra một thanh đao khí, hình thành một đạo thần đao Thần Khí tuyết trắng, sau đó hướng lên trên phương thiên kiếp thiên lôi, trực tiếp bổ ra một đạo đao khí tuyết trắng dài đến một dặm, vô cùng bá đạo.
Ngay khi đao khí bổ ra, không gian chung quanh Hoàng Kinh dường như tất cả năng lượng đều bị hút sạch, tuôn ra vô hạn hàn khí.
“Lợi hại, một chiêu của hắn vậy mà có thể tùy ý hấp thu tất cả năng lượng không gian…” Diệp Quân là Hư Vô Nhân, tự nhiên nhìn ra Hoàng Kinh này vậy mà dung hợp với tự nhiên đến mức độ này.
“Hỗn Độn Thiên Kiếp Thần Lôi!”
Trảm Thiên là Đại Đạo Nhân, có được nhiều năng lực nhất, Hỗn Độn Thiên Quân Lôi Kiếp cũng chỉ có hắn có thể ngưng tụ, Diệp Quân và Xích Vân đều không thể có được cỗ lực lượng này, hắn không chút khách khí, dẫn đầu dùng ngón trỏ hướng đao khí Hoàng Kinh thả ra, khẽ điểm một cái.
Diệp Quân và Xích Vân cũng đồng thời điểm một cái.
Hồng hộc!
Một cỗ thiên lôi khác biệt với thiên kiếp nhưng lại có khí tức thiên kiếp, tràn ngập khí tức cổ xưa, hơn nữa thiên lôi lại có màu hỗn độn, càng thêm không giống bình thường.
Thiên kiếp thần lôi màu hỗn độn như một đầu Hỗn Độn Lôi Long, từ ba điểm trên một đường thẳng sinh ra lôi lực thiên kiếp, khi đao khí của Hoàng Kinh bổ tới liền như dã thú, hung tàn nhào tới.
Đến từ lực lượng Tam Đạo Thần Kiếp, còn có lực lượng của ba kẻ yếu Diệp Quân, Xích Vân Ma Tôn, Trảm Thiên, ngay dưới vô số ánh mắt chú mục lập tức va chạm vào nhau.
“Chi chi! Chi chi!”
Hỗn Độn Kiếp Lôi lập tức cuốn lấy đao khí, mà đại bộ phận khí thế của đao khí cũng chấn động trong thiên kiếp thần lôi trên một đường thẳng ba điểm.
“Ông…”
Ba người Diệp Quân, Trảm Thiên, Xích Vân Ma Tôn vậy mà theo đao khí bổ vào trong thiên kiếp thần lôi, bọn họ cũng bị khí thế đao khí ảnh hưởng, không khỏi chấn động sâu sắc, suýt chút nữa phun ra máu tươi.
Về phần lực lượng đao khí chân chính lại bị Hỗn Độn Kiếp Lôi xuyên thấu, mà bản thân lực lượng đao khí bắt đầu nổ tung, hộ tống Hỗn Độn Kiếp Lôi cùng nhau hóa thành quang mang chói mắt.
“Đó là lực lượng gì? Pháp thuật gì vậy mà khiến ba người bọn họ có thể chính diện chống lại tồn tại Tam Đạo Thần Kiếp như Hoàng Kinh?”
“Quá không thực tế, không thể tồn tại loại pháp thuật này, nếu tồn tại, một tông môn có được pháp thuật như vậy chẳng lẽ có thể siêu việt Thượng Cổ Thiên Đình và Thần Miếu Thiên Cung?”
Đám cự đầu rời khỏi phế tích Đao Tông đều bị lực lượng và thần thông ba người Diệp Quân thi triển làm rung động, đang thở dài, thế gian vì sao lại có hợp kích chi thuật như vậy.
“Quả nhiên xem nhẹ các ngươi, thần thông không sai, nhưng tu vi của các ngươi quá yếu…”
Hoàng Kinh cũng rung động sâu sắc, hơn nữa thể hiện trên khuôn mặt, coi như Doanh Hoàng xuất hiện hắn cũng không có vẻ mặt này, hắn thật không ngờ ba con cừu non đợi làm thịt giết còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay, như con vịt đã luộc chín lại bay đi, vượt xa dự liệu của hắn.
“Bát Phương Diệt Đao Thức!!!”
Hắn thốt nhiên giận dữ, cũng tựa hồ ý thức được hắn đang nuôi hổ gây họa, không biết vì sao hắn dần dần cảm thấy ba người Trảm Thiên mang đến cho hắn uy hiếp khó hiểu.
Thần đao tuyết trắng trong tay hắn đột nhiên huyễn hóa ra tám đạo đao khí!
“Không tốt, công kích trước!!!”
Trảm Thiên quyết định thật nhanh, cũng cảm ứng được Hoàng Kinh muốn thi triển chân chính lực lượng, lập tức cùng Diệp Quân và Xích Vân Ma Tôn giao lưu vài câu, ba người đánh ra một đạo pháp ấn, một cỗ hỗn độn thiên lôi càng thêm to lớn từ trên không Hoàng Kinh giáng lâm, mà khi thi triển đạo hỗn độn thiên lôi này, ba người Diệp Quân đều xuất hiện vẻ khí hư.
Có thể thấy được, lực lượng thời Thần Thoại không phải dễ dàng điều khiển như vậy!
“Bát Phương Tận, Thập Phương Tuyệt!!!”
Hoàng Kinh lập tức bổ ra thần đao, tám đạo đao khí vậy mà hóa thành tám đạo đao khí vô cùng to lớn, đồng thời như du long kinh phượng, từ tám phương hướng không ngừng bổ về phía ba người Diệp Quân.
“Phòng ngự!!!”
Trảm Thiên hét lớn một tiếng, trong nháy mắt hai tay kết ấn, chung quanh hắn cùng Diệp Quân, Xích Vân hình thành một mảnh hỗn độn thiên lôi lít nha lít nhít.
Ầm ầm ầm!
Sát na, tám cỗ đao khí bổ vào phía trên hỗn độn thiên lôi chung quanh bọn họ, ba người Diệp Quân bị chôn vùi, chỉ có tám cỗ đao khí không ngừng công kích, sau đó sinh ra lực phá hoại, bắt đầu càn quét toàn bộ phế tích Đao Tông.
Vốn là đại địa phế tích lại một lần nữa bị càn quét, quét ngang một ngàn dặm, mà kết giới tàn tạ cuối cùng của Đao Tông cũng ầm vang vỡ vụn, một phế tích to lớn một ngàn dặm cứ như vậy xuất hiện giữa thiên địa.
“Đáng chết thiên lôi, đây là lực lượng gì?”
Hoàng Kinh mặc dù khống chế tám cỗ đao khí công kích ba người Trảm Thiên, nhưng hắn cũng bị một cỗ hỗn độn thiên lôi to lớn công kích, hắn dùng thần đao từng đao bổ về phía hỗn độn thiên lôi, nhưng chém đứt rồi thiên lôi lại hình thành, khiến hắn nhất thời không có cách nào thoát ly vòng công kích ba người Trảm Thiên bày ra.
Về phần ba người Diệp Quân…!
Giờ phút này, tám cỗ đao khí vẫn không ngừng công kích, đang không ngừng bị đánh bật ra, vừa trọng tổ lực lượng, đao khí bắt đầu tung hoành, liền giống như bị Hoàng Kinh tự mình khống chế, có đao khí áp chế sâu sắc lực lượng ba người, vậy mà giết vào bên trong thiên lôi của họ, khí tràng vỡ vụn lưu lại trên thân Trảm Thiên, Diệp Quân, Xích Vân Ma Tôn từng đạo vết máu thấy mà giật mình.
Ba người cũng thỉnh thoảng phun ra một đạo máu tươi, nhưng vẫn không tách hai tay ra, bảo trì trạng thái kết ấn, không để ý công kích đao khí lên bản thân, cũng muốn khống chế hỗn độn thiên lôi, vây khốn Hoàng Kinh trong vòng công kích.
Một khi Hoàng Kinh giết ra ngoài, liền từng cái chém giết bọn họ, mà lực lượng Đại Đạo Nhân, trước mắt đối với ba người, chỉ có liên thủ công kích mới có hiệu quả.
Đột đột đột!
Mức độ hủy diệt song phương tạo thành vẫn còn khuếch tán.
Bên ngoài phế tích Đao Tông, vẫn là rất nhiều thế lực Đao Tông, đại lượng tu sĩ Đao Tông đang rút lui, nhìn phế tích bên trong một ngàn dặm, bọn họ đều một mặt thấy mà giật mình.