Cuộc Sống Không Giới Hạn

Lượt đọc: 2092 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời Tựa. Phần 1: Hãy Để Chính Mình Là Điều Kỳ Diệu:Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Phần II: Không Tay, Không Chân, Không Giới Hạn:Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Phần III: Có Niềm Tin, Có Tất Cả:Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Phần V: Điều Kỳ Diệu Của Thái Độ Tích Cực:Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Phần VI: Không Tay Nhưng Không Chiến Bại:Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 49 Chương 50 Phần VII: Hãy Đứng Dậy Sau Mỗi Lần Vấp Ngã:Chương 51. Phần VIII: Cậu Học Trò Mới Trốn Trong Bụi Cây:Chương 52. Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Phần IX: Hãy Tin Người Khác Dù Ít Hay Nhiều:Chương 57. Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Phần X: Nắm Bắt Cơ Hội:Chương 64. Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Phần XI: Những Quy Tắc Điên Rồ:Chương 74. Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Phần XII: Thực Hiện Sứ Mệnh Của Mình:Chương 84. Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Phụ Lục: Diệu Được Mong Chờ Nhất Điều Kỳ.
Tiến »
Chương 8
hướng đi nào dành cho tôi.

❊ ❊ ❊

Một hôm tôi được mời đến nói chuyện trước khoảng 300 học sinh đang ở tuổi mới lớn, đó có lẽ là lượng khan giả lớn nhất mà tôi từng có. Tôi chia sẻ với họ những cảm xúc và niềm tin khi một điều gì đó tuyệt vời xảy đến. Thỉnh thoảng học sinh và giáo viên rơi lệ khi nghe tôi kể về những thách thức mà tôi phải đương đầu trong cuộc sống. Trong buổi nói chuyện đặc biệt đó, một nữ sinh bỗng nhiên bật khóc nức nở. Tôi không biết chắc điều gì đã xảy ra với cô bé – có lẽ tôi đã gợi lại một ký ức đau buồn nào đó trong có. Tôi rất ngạc nhiên khi cô bé lấy hết can đảm giơ tay xin phát biểu ý kiến mặc dù lúc đó vẻ mặt cô trông rất buồn và đầm đìa nước mắt. Một cách bạo dạn, cô hỏi rằng liệu cô có thể lên chỗ tôi và ôm tôi một cái được không. Ôi chao! Tôi bối rối quá.

Tôi mời cô bé lên chỗ tôi. Cô vừa bước lên vừa đưa tay lau nước mắt. Cô ôm tôi thật chặt, một trong những cái ôm đang nhớ nhất trong đời tôi. Lúc ấy gần như mọi người trong phòng đều rơi lệ, tôi cũng vậy. Nhưng tôi hoàn toàn bất ngờ khi cô thì thầm vào tai tôi:

“Từ trước đến giờ không một ai nói tôi rằng tôi đẹp. Không một ai từng nói với tôi rằng họ yêu tôi. Bạn đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Bạn cũng là một người đẹp.”

Trước đó tôi vẫn luôn đặt câu hỏi về giá trị của bản thân. Tôi cứ nghĩ mình chỉ là một người thực hiện những buổi nói chuyện không mấy quan trọng như một cách để tìm đến với bạn bè đồng trang lứa. Trước hết cô bé nói rằng tôi “đẹp” (điều này nào có hại gì đâu), nhưng hơn bất cứ điều gì khác, cô bé ấy đã cho tôi một ý niệm xa xôi mà chân thực đầu tiên rằng, hoạt động diễn thuyết của tôi có thể giúp ích cho người khác: Cô bé đã làm thay đổi thế giới quan của tôi – Có lẽ tôi thực sự có điều gì đó để đóng góp cho người khác, cho cuộc đời này,tôi nghĩ.

Nhờ những trải nghiệm như thế mà tôi hiểu được rằng làm một người “khác biệt” có thể giúp tôi đóng góp được điều gì đó đặc biệt cho cuộc đời. Tôi khám phá ra rằng mọi người tự nguyện và háo hức nghe tôi nói chuyện bởi vì chỉ cần nhìn tôi thì họ cũng biết tôi đã đối mặt và vượt qua vô vàn khó khăn. Tôi được tín nhiệm và được tin cậy. Băng trực giác, mọi người cảm thấy rằng tôi có thể nói những điều giúp họ vượt qua được khó khăn, thử thách của chính họ.

Chúa đã sử dụng tôi, thông qua tôi để đến với mọi người ở nhiều trường học, nhà thờ, nhà tù, các trại trẻ mồ côi, bệnh viện, sân vận động và nơi hội họp. Và còn hơn thế nữa. Tôi đã ôm hôn hàng nghìn người trong những cuộc gặp gỡ trực tiếp, những cuộc gặp cho phép tôi nói cho thích giả của mình biết họ quý giá biết nhường nào. Khẳng định với họ Chúa có kế hoạch dành cho cuộc sống của họ cũng là một niềm vui của tôi. Chúa chấp nhận cơ thể bất bình thường của tôi và đầu tư cho tôi khả năng khích lệ tinh thần, nâng bổng những trái tim; như Người đã nói trong Kinh Thánh: “Bởi vì ta biết các kế hoạch ta có cho các con… các kế hoạch giúp cho các con phát triển và không gây hại cho các con, các kế hoạch mang đến cho các con tương lai và hy vọng”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Lời Tựa. Phần 1: Hãy Để Chính Mình Là Điều Kỳ Diệu:Chương 1. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Phần II: Không Tay, Không Chân, Không Giới Hạn:Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Phần III: Có Niềm Tin, Có Tất Cả:Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Phần V: Điều Kỳ Diệu Của Thái Độ Tích Cực:Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Phần VI: Không Tay Nhưng Không Chiến Bại:Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 49 Chương 50 Phần VII: Hãy Đứng Dậy Sau Mỗi Lần Vấp Ngã:Chương 51. Phần VIII: Cậu Học Trò Mới Trốn Trong Bụi Cây:Chương 52. Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Phần IX: Hãy Tin Người Khác Dù Ít Hay Nhiều:Chương 57. Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Phần X: Nắm Bắt Cơ Hội:Chương 64. Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Phần XI: Những Quy Tắc Điên Rồ:Chương 74. Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Phần XII: Thực Hiện Sứ Mệnh Của Mình:Chương 84. Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Phụ Lục: Diệu Được Mong Chờ Nhất Điều Kỳ.
Tiến »